PDA

View Full Version : Truyện dài "con đường thăm thẳm" của nhà văn MT>Krabs


binh9a1MT_0506
06-05-2010, 11:09 PM
-Truyện này chỉ mang mục đích chém gió,vui là chính

Start
Hồi I :Ra đi tìm đường cứu thế.

Đặt chân xuống phi trường Heathrow, London. L (character's name) không thể tin được là mình đã hiện diện ở nơi có giải đấu hấp dẫn nhất hành tinh, Premier League. Miệng há hốc, mắt tròn xoe nhảy múa loạn xạ vì sung sướng Sa la la là la.
- Tránh ra koi thằng kia, đứng đây làm ách tắc giao thông mậy #Tiếng lè nhè của gã bảo vệ#
- Dạ dạ, em ở dưới quê mới lên, em move liền
Sau khi đón taxi về nơi ở trọ. Tiền trao mà lòng L cứ bứt rứt lâng lâng.
- "Thằng khốn taxi, thấy khách nước ngoài nên chém đẹp."
Ngã lưng trên chiếc giường thoang thoảng mùi mồ hôi của những cuộc mây mưa, L thầm nghĩ
- "Hình như có đứa nào hành lạc trên đây thì phải. Thôi kệ mẹ, nhà nghèo ba má đông, có chỗ nghỉ ngơi là tốt rồi."
L mơ màng lạc vào giấc ngủ thần tiên.
.......... 1 tháng trước
- Con muốn sang Anh Quốc để học hửi
- Mày nói cái gì?
- Dạ con muốn sang đó để theo đuổi sự nghiệp bóng đá.
- Ặc, học không học mà bóng với chả đá.
- Nhưng đó là "ước mơ trong đời có ai đâu ngờ" của con. Là cha, cha phải ủng hộ cho con chứ?
- Thôi không nói lằng nhằng nữa, mày lo về phòng học bài đi.
Từng bước chân giận giỗi tiến về phòng. L nước mắt giàn giụa, nhảy múa la hét như người điên trong phòng.
- Trời ơi! Sao con Khổ thế hả giời?
Tuy mắng con, nhưng sau đó người cha ngồi châm thuốc và trầm tư trong những dòng suy nghĩ ưu phiền.
- Chắc mình cũng nên support cho nó đi biết đó biết đây. Chứ ở nhà nó cứ ăn chơi lêu lõng, phá làng phá xóm làm mình bị người ta chửi đến thối cả tai rồi. Mình thấy nó có năng khiếu bóng đá đấy chứ. Chẳng phải lúc cá độ mình hay hỏi nó bắt kèo trên hay kèo dưới đó sao? Nếu mai này nó nổi tiếng thì mình cũng được thơm lây chứ sao.
Nghĩ thế nên ông tiến về phòng cậu con trai, tiếng gõ cửa cốc cốc nhè nhẹ vang lên
- L, it's me, mở cửa đi con.
- Cha đi đi con không muốn gặp cha.
- Cha đã quyết định cho con sang England.
- Ahhhhhhh #cánh cửa mở toang như chờ sẵn# thật không cha.
- Nhỏ tiếng thôi thằng kia, mày sợ cả xóm không nghe được hay sao. Mà con cho cha biết rõ lý do được không.
- Tình cờ lướt web, con thó được thông tin là CLB Arsenal đang tuyển HLV đội trẻ, nên con cho rằng đây sẽ là cơ hội ngàn vàng, có một không hai hehehe.
- Nhưng mà có chắc không? Chắc gì mày được người ta nhận chứ?
- Con chắc chắn tới 99.9%, vì với kiến thức bóng đá uyên bác của mình con tin mọi thứ sẽ dễ như ăn bắp luộc. "Nổ chút cho ổng tin"
- Thấy con có chí tiến thân, cha cũng mừng. Thôi thì con cố gắng làm rạng danh dòng họ.
- Cha cứ yên tâm . Không danh hiệu, không về.
Cái ôm đầy tình cảm mà người cha dành cho L thể hiện tình thương vô bờ bến. Nhưng lúc này trong đầu L đang nghĩ " Sắp được tự do, sắp được thác loạn rồi
.........
Bừng tỉnh sau giấc ngủ dài, L bắt đầu lên kế hoạch thực hiện giấc mơ không có thật của mình. Đứng trước tấm bảng thi tuyển nhân viên của Arsenal's office, tim L như muốn nhảy ra ngoài chạy vài vòng cho vui. 1 gã sang trọng với bộ đồ vét và đôi giày láng cóong đi tới. L nhanh nhảu.
- Dạ đại ca cho em biết phòng thi tuyển nhân viên nằm ở đâu thế ạ.
Hắn nhếch mép nhìn L từ đầu đến chân
- Tuyển nhân viên hả. Đi cửa sau đi, chỉ co nhân viên chính thức mới được đi cửa trước thôi.
Xong rồi hắn bỏ đi
- Rồi sẽ có 1 ngày, quân tử trả thù 10 năm chưa muộn. #L nghiến răng cắn trúng lưỡi.
Nộp lệ phí thi $70, tay L run run. Cô thư kí xin đẹp hỏi
- Hồi hộp ah! Đừng lo sẽ qua nhanh thôi.
- "Hồi hộp cái con khỉ, hôm qua bị chém hết $50 tiền taxi, giờ thêm $70 nữa. Tức bỏ mẹ. Toàn gặp cao thủ chém gió không."
Phòng thi có khá đông thí sinh. Đủ mọi màu da chủng tộc. L tiến về phía cái bàn cuối cùng.
- "Sao giống như thi tuyển đại học quốc gia vầy nè. Ngồi bàn cuối cho dễ quay. Chết mẹ rồi quên chuẩn bị phao. Tiu con rồi má ơi.
L quyết định dùng kĩ năng ngoại giao quốc tế của mình để gỡ rối tơ lòng. L quay sang bắt chuyện với thằng tóc quăn quăn bên cạnh.
- Hey bồ! What your nêm?
- My nêm Leonardo. Tôi đến từ Brazil. Brazil là 1 quốc gia bóng đá, mọi người đều mê đá bóng, từ trẻ em cho tới cụ già, từ dan thường cho tới tổng thống, từ .......................
- "Chắc xáng cho nó bạt tai quá. Mình chào nó có 1 câu mà nó bê nguyên bài diễn văn ra đọc." Thôi dủ rồi I know I know, vô vấn đề chính nè. Do you have phao?
- Phao? What phao? Thi viết chứ có thi bơi đau mà cần phao.
- "Thèng này ngu bỏ mẹ." Thì phao dùng để coi cọp đó. Đừng để nói hoạch toẹt ra chứ người anh em.
- Ah, lô lô không có. Tôi rất tự tin với khả năng của mình.
- Vậy chút cho em coi ké answer với nha đại ca hi hi.
- Của ai người ấy làm #giọng nói đanh thép# phải biết tuân thủ nội quy phòng thi chứ.
- Coi nó láo chưa kìa. Nói chuyện cứ như cán bộ ấy. Thôi thì sống chết mặc bây, tới đâu hay tới đó.
Người đàn ông ngồi trên cái bàn sang trọng bỗng cất tiếng nói
- Tôi là Pat Rice, phúc khảo vòng thi tuyển này. Các vị ở đây có khả năng trở thành trụ cột của Arsenal sau này. Như Các vị đã biết Arsenal là 1 trong những câu lạc bộ lớn hàng đầu Châu Âu.................
Sau 1 giờ đồng hồ phát biểu cảm nghĩ, Pat Rice phán
- Đề thi có 3 câu hỏi, quí vị có 1h 45' hoàn tất phần thi của mình, kết quả chúng tôi sẽ thông báo sau.
Đề thi đến tay, L lầm bầm
- "Sáng trước khi đi quên ăn đậu xanh, đậu đen với đậu đỏ thì sao đậu nổi đây trời."
Mắt L bừng sáng lấp lánh khi đọc lướt qua tờ giấy màu xanh nhạt
Em hãy miêu tả tiểu sử cuộc đời của Giáo Sư Arsène Wenger?
Em hãy liệt kê danh sách các cầu thủ chính thức của CLB?
Kể tên ít nhất 5 cầu thủ trẻ đầy triển vọng của Arsenal và 3 cầu thủ trẻ khác mà CLB nên mua?
-" Câu 1 nhắm mắt cũng viết được, my idol. Câu 2 với câu 3 thì chuẩn không cần chỉnh, chơi FM toàn lấy Arsenal thôi. Trúng tủ rồi, cám ơn Phật Tổ."
Cây bút mực lướt trên trang giấy trắng, L viết như múa. Leonardo quay sang nói nhỏ.
- Hey you! Đề khó quá, cho đệ xem trả lời với.
- Phải biết tuân thủ nội quy phòng thi chứ. " Hí hí kòn lâu kon ah."
L ung dung nộp bài thi tám tờ giấy đôi rồi ra về, vừa đi vừa huýt sáo
- "Chưa có bao giờ đẹp như hôm nay. Đậu cái cẳng rồi.
Hết chap I:02: