yan
07-01-2010, 05:31 PM
虎头鞋
Truyện Phong tục Trung Quốc
[Only registered and activated users can see links]
在中国,很多地方的小孩儿出生以后 都穿一双前面绣着老虎头的鞋,这是 什么呢?
从前,有一个人叫杨大,他很穷,都 十多岁了还是没有娶上媳妇儿,只能 一条破船在渡口摆渡挣几个钱过日子 。但是他的心肠特别好,作他穿的人 就是你没有钱,他也会把你送过河去 大家都说:“洋打心眼儿这么好,却 没有钱娶媳妇儿,这是太可惜了。”
有一天,正赶上刮风下雨的天气,河 上掀起了波涛。这样的天气人们一般 不愿意出门,平时热闹的渡口一下子 冷静起来。杨大也在自己的小破屋里 雨,他想:幸亏没有人要过河,要不 就遭罪了。正想着,就看到一个讨饭 的老奶奶在对岸喊他:“喂——我要 河!”杨大赶紧冒雨把船划了过去, 老奶奶接过了河。可是刚刚到了这边 岸上,老奶奶突然说:“哎呀,我把 饭的碗忘在那边了,这可怎么办呢? 杨大一听,立刻说道:“您别着急, 您先到我的物理比比雨,我去给您取 来。”说完,就又划到了对岸,灯塔 回来的时候,嘴唇已经冻得发紫了。
于笑了,老奶奶拿出一张画儿,说: 我没有什么钱,就把这张画儿送给你 船钱吧。”杨大一看,只见画儿上一 个姑娘正在绣着一双可爱的虎头鞋。 大谢过了老奶奶,就把画儿贴在墙上 又去摆渡了。等到网上杨大回来以后 ,那张画儿上的姑娘竟然走下来变成 的了。
[Only registered and activated users can see links]
就这样,杨大和这位画儿中的姑娘结 了夫妻。姑娘白天回到画儿里,晚上 画儿上走出来。后来他们有了一个可 爱的儿子叫小宝,小宝穿这虎头鞋, 家人过着快乐幸福的日子。
知府知道了这件事,就带人来到渡口 抢走了画儿,还把杨大毒打了一吨。 大没有了妻子,小宝没有了妈妈,爷 儿俩悲痛万分。小宝听说送画儿的老 奶朝南走了,就决定去找她。他穿这 头鞋走啊走啊,后来在一个湖边遇到 了七个仙女,最小的一个正是他的妈 。小宝哭着向妈妈跑去。妈妈抱起小 ,亲了又亲,还对他说:“孩子,自 从知府抢走了画儿以后,妈妈就只能 仙界生活了,你得去找知府讲理,这 妈妈才能回去。”说完,就在小宝的 虎头鞋上用湖水抹了一下,人就不见 。
小宝的虎头鞋本来已经有脏又破了, 是经妈妈一抹。立刻变成崭新的了。 宝记着妈妈的话,找到了知府。知府 正发愁呢,因为那个姑娘不从画儿上 下来。小宝一道,把画儿中人的手一 ,那个姑娘就走下来了。知府马上派 人把小保母子围住,想永远霸占仙女 小宝使劲儿跺了跺自己的虎头鞋,鞋 的小老虎立刻眨了眨眼睛,胡须也竖 了起来,大吼一声,跳了下来,一口 住知府就往深山里跑。坏知府不见了
小宝拉着妈妈的手回到家里,杨大一 人又幸福地团圆了。
后来人们给刚出生的孩子穿上虎头鞋 希望他们一生平安幸福。
Từ bổ sung :
绣 xiù : thêu
媳妇 xifù : vợ
渡口 dù kǒu : bến đò ngang
摆渡 bǎi dù : đưa đò
挣 zhèng : kiếm tiền
波涛 bōtāo : sóng lớn, sóng dữ
幸亏 xìngkuī : may mà
霸占 bà zhàn : bá chiếm
崭新 zhǎnxīn : mới toanh
使劲儿 shǐ jìnr : gắng sức
胡须 húxū : râu
Giày đầu hổ
[Only registered and activated users can see links]
Ở Trung Quốc, trẻ em ở rất nhiều nơi sau khi sinh ra đều mang một đôi giày phía trước có thêu hình một chiếc đầu hổ nhỏ. Vì sao lại như vậy?
Ngày xưa, có một người tên là Dương Đại, chàng rất nghèo, đã hơn ba mươi tuổi rồi vẫn chưa cưới được vợ, chỉ có thể nhờ vào một con đò rách nát, đưa đò nơi bến sông, kiếm vài đồng sống qua ngày. Nhưng bụng dạ chàng rất tốt, người đi đò của chàng, cho dù là không có tiền, chàng vẫn đưa qua sông. Mọi người đều nói: “ Dương Đại tốt bụng như vậy, lại không có tiền để cưới vợ, thật là đáng tiếc quá.
Một hôm, nhằm lúc trời đổ mưa to gió lớn, trên mặt sông cuộn sóng. Thời tiết như vậy, thường thì mọi người đều không muốn ra ngoài. Bến sông bình thường náo nhiệt phút chôc trở nên lặng lẽ. Dương Đại cũng đang tránh mưa trong căn nhà nhỏ bé, tồi tàn của mình, chàng nghĩ : May mà không có ai muốn qua sông, nếu không thì mình phải chịu khổ rồi. Còn đang nghĩ thì thấy một bà lão ăn mày ở bên kia gọi chàng : “Này, già muốn qua sông!” Dương Đại vội vàng đội mưa chèo đò sang, đón bà lão qua sông. Nhưng mới vừa đến bờ bên này thì bà lão bỗng nói : “Chao ôi, già quên cái chén xin cơm ở bên đó rồi, vậy phải làm sao đây?” Dương Đại vừa nghe, lập tức nói rằng : “Cụ đừng sốt ruột, cụ vào nhà của cháu tránh mưa trước đã, cháu sẽ đi lấy cho cụ.” Nói xong, lại chèo sang bờ bên kia, đến khi chàng quay trở lại thì môi đã cóng đến tím tái rồi.
Mưa nhỏ hạt rồi, bà lão lấy ra một bức tranh và nói: “ Già không có tiền bạc gì cả, tặng cháu bức tranh này xem như tiền đò vậy!” Dương Đại thoạt nhìn, chỉ thấy trong tranh có một cô gái đang thêu một đôi giày đầu hổ xinh xắn. Dương Đại cảm tạ bà lão, bèn dán bức tranh lên tường, rồi lại đi dưa đò. Đến tối, sau khi Dương Đại quay về, cô gái trong bức tranh đó lại bước xuống, biến thành người sống.
Cứ như thế, Dương Đại và cô gái trong tranh đã kết thành vợ chồng. Cô gái ban ngày thì trở vào trong bức tranh, ban đêm thì từ trong bức tranh bước ra. Về sau, họ lại có một đứa con traikháu khỉnh tên là Tiểu Bảo, Tiểu Bảo mang đôi giày đầu hổ, cả nhà sống những ngày tháng vui vẻ, hạnh phúc.
[Only registered and activated users can see links]
Tri phủ biết được chuyện này bèn đưa người đến bến đò, cướp bức tranh đó, còn đánh Dương Đại một trận dữ dội. Dương Đại mất vợ, Tiểu bảo mất mẹ, hai cha con đau buồn vô hạn. Tiểu Bảo nghe nói bà lão tặng tranh đi về hướng Nam, liền quyết định đi tìm bà. Cậu mang đôi giày đầu hổ đi mãi đi mãi, sau đó đã gặp được bảy tiên nữ bên một bờ hồ, nàng tiên út chính là mẹ cậu. Tiểu Bảo khóc chạy về phía mẹ. Người mẹ ôm chầm lấy Tiểu Bảo, hôn lấy hôn để, còn nói với cậu : “ Con ơi, từ sau khi tri phủ cướp bức tranh đi, mẹ chỉ có thể sống trong tiên giới, con phải đi tìm tri phủ nói lý lẽ, như thế mẹ mới có thể trở về. “ Nói xong, liền dùng nước hồ bôi một ít lên đôi giày đầu hổ rồi biến mất.
Đôi giày đầu hổ của Tiểu Bảo vốn đã vừa dơ lại vừa rách, nhưng người mẹ vừa xoa lên lập tức mới hẳn lên. Tiểu Bảo nhớ lời mẹ dặn, tìm gặp tri phủ. Tri phủ đang rầu rĩ bởi vì cô gái không bước ra khỏi bức tranh nữa, Tiểu Bảo vừa đến đã kéo lấy tay của người trong tranh, cô gài liền bước xuống. Tri phủ lập tức sai người bao vây mẹ con Tiểu Bảo, muốn chiếm lấy tiên nữ mãi mãi. Tiểu Bảo giậm mạnh đôi giày đầu hổ của mình, con hổ nhỏ trên giày lập tức chớp chớp mắt, râu cũng dựng lên, gầm to một tiếng, nhảy xuống, ngoạm lấy tri phủ rồi chạy vào sâu trong núi sâu, không còn thấy tên tri phủ xấu xa nữa.
Tiểu Bảo nắm tay mẹ trở về nhà, cả nhà Dương Đại lại đoàn tụ hạnh phúc.
Về sau, người ta cho trẻ mới sinh mang đôi giày đầu hổ, hy vọng chúng sẽ bình an, hạnh phúc suốt đời.
Nguồn: dantiengtrung.com
Truyện Phong tục Trung Quốc
[Only registered and activated users can see links]
在中国,很多地方的小孩儿出生以后 都穿一双前面绣着老虎头的鞋,这是 什么呢?
从前,有一个人叫杨大,他很穷,都 十多岁了还是没有娶上媳妇儿,只能 一条破船在渡口摆渡挣几个钱过日子 。但是他的心肠特别好,作他穿的人 就是你没有钱,他也会把你送过河去 大家都说:“洋打心眼儿这么好,却 没有钱娶媳妇儿,这是太可惜了。”
有一天,正赶上刮风下雨的天气,河 上掀起了波涛。这样的天气人们一般 不愿意出门,平时热闹的渡口一下子 冷静起来。杨大也在自己的小破屋里 雨,他想:幸亏没有人要过河,要不 就遭罪了。正想着,就看到一个讨饭 的老奶奶在对岸喊他:“喂——我要 河!”杨大赶紧冒雨把船划了过去, 老奶奶接过了河。可是刚刚到了这边 岸上,老奶奶突然说:“哎呀,我把 饭的碗忘在那边了,这可怎么办呢? 杨大一听,立刻说道:“您别着急, 您先到我的物理比比雨,我去给您取 来。”说完,就又划到了对岸,灯塔 回来的时候,嘴唇已经冻得发紫了。
于笑了,老奶奶拿出一张画儿,说: 我没有什么钱,就把这张画儿送给你 船钱吧。”杨大一看,只见画儿上一 个姑娘正在绣着一双可爱的虎头鞋。 大谢过了老奶奶,就把画儿贴在墙上 又去摆渡了。等到网上杨大回来以后 ,那张画儿上的姑娘竟然走下来变成 的了。
[Only registered and activated users can see links]
就这样,杨大和这位画儿中的姑娘结 了夫妻。姑娘白天回到画儿里,晚上 画儿上走出来。后来他们有了一个可 爱的儿子叫小宝,小宝穿这虎头鞋, 家人过着快乐幸福的日子。
知府知道了这件事,就带人来到渡口 抢走了画儿,还把杨大毒打了一吨。 大没有了妻子,小宝没有了妈妈,爷 儿俩悲痛万分。小宝听说送画儿的老 奶朝南走了,就决定去找她。他穿这 头鞋走啊走啊,后来在一个湖边遇到 了七个仙女,最小的一个正是他的妈 。小宝哭着向妈妈跑去。妈妈抱起小 ,亲了又亲,还对他说:“孩子,自 从知府抢走了画儿以后,妈妈就只能 仙界生活了,你得去找知府讲理,这 妈妈才能回去。”说完,就在小宝的 虎头鞋上用湖水抹了一下,人就不见 。
小宝的虎头鞋本来已经有脏又破了, 是经妈妈一抹。立刻变成崭新的了。 宝记着妈妈的话,找到了知府。知府 正发愁呢,因为那个姑娘不从画儿上 下来。小宝一道,把画儿中人的手一 ,那个姑娘就走下来了。知府马上派 人把小保母子围住,想永远霸占仙女 小宝使劲儿跺了跺自己的虎头鞋,鞋 的小老虎立刻眨了眨眼睛,胡须也竖 了起来,大吼一声,跳了下来,一口 住知府就往深山里跑。坏知府不见了
小宝拉着妈妈的手回到家里,杨大一 人又幸福地团圆了。
后来人们给刚出生的孩子穿上虎头鞋 希望他们一生平安幸福。
Từ bổ sung :
绣 xiù : thêu
媳妇 xifù : vợ
渡口 dù kǒu : bến đò ngang
摆渡 bǎi dù : đưa đò
挣 zhèng : kiếm tiền
波涛 bōtāo : sóng lớn, sóng dữ
幸亏 xìngkuī : may mà
霸占 bà zhàn : bá chiếm
崭新 zhǎnxīn : mới toanh
使劲儿 shǐ jìnr : gắng sức
胡须 húxū : râu
Giày đầu hổ
[Only registered and activated users can see links]
Ở Trung Quốc, trẻ em ở rất nhiều nơi sau khi sinh ra đều mang một đôi giày phía trước có thêu hình một chiếc đầu hổ nhỏ. Vì sao lại như vậy?
Ngày xưa, có một người tên là Dương Đại, chàng rất nghèo, đã hơn ba mươi tuổi rồi vẫn chưa cưới được vợ, chỉ có thể nhờ vào một con đò rách nát, đưa đò nơi bến sông, kiếm vài đồng sống qua ngày. Nhưng bụng dạ chàng rất tốt, người đi đò của chàng, cho dù là không có tiền, chàng vẫn đưa qua sông. Mọi người đều nói: “ Dương Đại tốt bụng như vậy, lại không có tiền để cưới vợ, thật là đáng tiếc quá.
Một hôm, nhằm lúc trời đổ mưa to gió lớn, trên mặt sông cuộn sóng. Thời tiết như vậy, thường thì mọi người đều không muốn ra ngoài. Bến sông bình thường náo nhiệt phút chôc trở nên lặng lẽ. Dương Đại cũng đang tránh mưa trong căn nhà nhỏ bé, tồi tàn của mình, chàng nghĩ : May mà không có ai muốn qua sông, nếu không thì mình phải chịu khổ rồi. Còn đang nghĩ thì thấy một bà lão ăn mày ở bên kia gọi chàng : “Này, già muốn qua sông!” Dương Đại vội vàng đội mưa chèo đò sang, đón bà lão qua sông. Nhưng mới vừa đến bờ bên này thì bà lão bỗng nói : “Chao ôi, già quên cái chén xin cơm ở bên đó rồi, vậy phải làm sao đây?” Dương Đại vừa nghe, lập tức nói rằng : “Cụ đừng sốt ruột, cụ vào nhà của cháu tránh mưa trước đã, cháu sẽ đi lấy cho cụ.” Nói xong, lại chèo sang bờ bên kia, đến khi chàng quay trở lại thì môi đã cóng đến tím tái rồi.
Mưa nhỏ hạt rồi, bà lão lấy ra một bức tranh và nói: “ Già không có tiền bạc gì cả, tặng cháu bức tranh này xem như tiền đò vậy!” Dương Đại thoạt nhìn, chỉ thấy trong tranh có một cô gái đang thêu một đôi giày đầu hổ xinh xắn. Dương Đại cảm tạ bà lão, bèn dán bức tranh lên tường, rồi lại đi dưa đò. Đến tối, sau khi Dương Đại quay về, cô gái trong bức tranh đó lại bước xuống, biến thành người sống.
Cứ như thế, Dương Đại và cô gái trong tranh đã kết thành vợ chồng. Cô gái ban ngày thì trở vào trong bức tranh, ban đêm thì từ trong bức tranh bước ra. Về sau, họ lại có một đứa con traikháu khỉnh tên là Tiểu Bảo, Tiểu Bảo mang đôi giày đầu hổ, cả nhà sống những ngày tháng vui vẻ, hạnh phúc.
[Only registered and activated users can see links]
Tri phủ biết được chuyện này bèn đưa người đến bến đò, cướp bức tranh đó, còn đánh Dương Đại một trận dữ dội. Dương Đại mất vợ, Tiểu bảo mất mẹ, hai cha con đau buồn vô hạn. Tiểu Bảo nghe nói bà lão tặng tranh đi về hướng Nam, liền quyết định đi tìm bà. Cậu mang đôi giày đầu hổ đi mãi đi mãi, sau đó đã gặp được bảy tiên nữ bên một bờ hồ, nàng tiên út chính là mẹ cậu. Tiểu Bảo khóc chạy về phía mẹ. Người mẹ ôm chầm lấy Tiểu Bảo, hôn lấy hôn để, còn nói với cậu : “ Con ơi, từ sau khi tri phủ cướp bức tranh đi, mẹ chỉ có thể sống trong tiên giới, con phải đi tìm tri phủ nói lý lẽ, như thế mẹ mới có thể trở về. “ Nói xong, liền dùng nước hồ bôi một ít lên đôi giày đầu hổ rồi biến mất.
Đôi giày đầu hổ của Tiểu Bảo vốn đã vừa dơ lại vừa rách, nhưng người mẹ vừa xoa lên lập tức mới hẳn lên. Tiểu Bảo nhớ lời mẹ dặn, tìm gặp tri phủ. Tri phủ đang rầu rĩ bởi vì cô gái không bước ra khỏi bức tranh nữa, Tiểu Bảo vừa đến đã kéo lấy tay của người trong tranh, cô gài liền bước xuống. Tri phủ lập tức sai người bao vây mẹ con Tiểu Bảo, muốn chiếm lấy tiên nữ mãi mãi. Tiểu Bảo giậm mạnh đôi giày đầu hổ của mình, con hổ nhỏ trên giày lập tức chớp chớp mắt, râu cũng dựng lên, gầm to một tiếng, nhảy xuống, ngoạm lấy tri phủ rồi chạy vào sâu trong núi sâu, không còn thấy tên tri phủ xấu xa nữa.
Tiểu Bảo nắm tay mẹ trở về nhà, cả nhà Dương Đại lại đoàn tụ hạnh phúc.
Về sau, người ta cho trẻ mới sinh mang đôi giày đầu hổ, hy vọng chúng sẽ bình an, hạnh phúc suốt đời.
Nguồn: dantiengtrung.com