PDA

View Full Version : [Hệ Tiếng Trung] Chữ Song Hỷ đỏ


yan
02-01-2010, 12:55 PM
红双喜字

[Only registered and activated users can see links]

中国人在结婚的时候,要在新房的门 上、墙上登好多地方都贴上两个大大 红“喜”字,而且这两个喜字一定要 并列地写,写成这样的“喜”。人们 它叫做双喜字。这个习俗和宋朝的大 学家王安石、有着密切的关系。

据说王安石年轻的时候,要到京城( 河南开封市)去参加全国的考试。王 石的家人不太放心,就把他舅舅在京 城的地址告诉了王安石,以便能得到 舅的照顾。
一天,王安石来到开封的城门外。城 附近住的一户人家,主人是马员外。 安石看见很多人围在马员外家门口。 他走进一看,祗剑门上挂着一盏漂亮 走马灯,旁边还有半副对联:“走马 ,灯马走,灯熄马停步”他不仅称赞 道:“好对!真是好对呀!”这时, 在旁边的一个老仆从人群里走了出来 对着王安石深深地鞠了一躬,然后说 :“先生,我注意您好久了,我一眼 看出您是一个有本事的人。现在您既 说这对联是好队,那我实话告诉您, 这是我家小姐出的上联,谁要是能对 下联,谁就能娶她。请您稍等,我这 进去禀告我们老爷。“说完,就进去 了。”

王安石虽然愿意对出下联,可是他马 就要去参加考试,而且他的舅舅还在 里等他呢。所以他没等那个老人出来 ,就悄悄地离开了。

第二天,王安石去参加考试,他很快 打完了试卷交了上去。主考官仔细看 他的试卷,不禁大为赞赏,他马上把 王安石交了过来,对他说:“年轻人 我看了你的试卷,觉得你非常有才华 你能不能给我对出一副对联呢?”说 着,他指着考场外的旗子说:“飞虎 ,旗虎飞,旗卷户藏身”王安石一听 一下子就想起了马员外家的对联,于 是他立刻对出下联:“走马灯,灯马 ,灯熄马停步。”“好!好!你真是 个聪明的年轻人!你先回家去,等着 公布成绩吧!”主考官说。

王安石高兴地回到舅舅的家里。刚进 门,就看见昨天马员外家那位老扑正 在客厅里。原来老人千方百计打听到 了王安石的下落,专门跑来让他对对 。王安石这时已经完全有了把握,立 在纸上写下了主考官的那半副对联: “飞虎旗,旗虎飞,旗卷户藏身。” 仆人那会给马员外和小姐一看,他们 满意极了,立刻决定去王安石的舅舅 家提亲。可是王安石还是有点儿犹豫 舅舅看出了他的心事,就笑着对他说 “安石,你放心,这位小姐是我们这 里特别有名的大家闺秀,他知书达理 温柔贤惠,肯定会是个好妻子。”于 两家决定三后为他们举行婚礼。

结婚的日子到了,人们欢天喜地把新 和新娘送入了洞房。突然,窗外传来 阵急促的马蹄声,接着是一个人大声 报信:“王家公子王安石考中了第一 !”两家人一听,更是喜上眉梢,于 大宴宾客。喝酒的时候,一个客人站 起来提议说:“哎,今天既是王公子 婚大喜的日子,又正好高中金榜第一 ,真是喜上加喜啊!我们怎么来表示 特别的祝贺呢?”最后还是王安石自 想出了一个绝妙的办法,他提笔在红 上写了一个大字,贴在新房的门上。 大家一看,原来是两个“喜”字并排 一起的“喜”字。
从此,人们在结婚办喜事的时候,都 贴上一个“喜”字来表示喜庆吉利。

Từ bổ sung :
鞠躬 jūgōng : khom lưng chào
禀告 bǐnggào : bẩm báo
试卷 shìjuàn : bài thi
赞赏 zànshǎng : khen ngợi
千方百计 qiān fāng bǎi jì : trăm phương ngàn kế
下落 xiàluò : tin tức
犹豫 yóuyù : do dự
闺秀 guīxiù : tiểu thư khuê các
眉梢 méishāo : đuôi mắt
王安石 Wáng Ānshí : Vương An Thạch

(Vương An Thạch (1021-1086) là nhà văn, nhà tư tưởng và nhà cải cách thời Tống, Tự là Giới Phủ, cuối đời lấy hiệu là Bán Sơn, người Lâm Xuyên, Phủ Châu, tỉnh Giang Tây)


Chữ song hỷ đỏ

[Only registered and activated users can see links]

Người Trung Quốc lúc kết hôn đều phải dán hai chữ chữ “ Hỷ” đỏ thật to ở rất nhiều nơi như : trên tường, trên cửa sổ phòng tân hôn…. Mà hai chữ này nhất định phải viết song song, viết thành chữ “Hỷ” như thế này : 喜喜. Người ta gọi nó là chữ “Song hỷ”. Tập tục này có liên quan mật thiết đến nhà văn lớn đời Tống – Vương An Thạch.

Tương truyền, Vương An Thạch thời trẻ muốn đến kinh thành (nay là thành phố Khai Phong, tỉnh Hà Nam) để tham dự kỳ thi toàn quốc. người nhà của Vương An Thạch không yên tâm lắm, bèn nói cho Vương An Thạch nhìn thấy có rất nhiều người đang vây xung quanh cổng nhà Mã viên ngoại. Chàng ta bước đến gần xem thử, chỉ thấy trên cửa có treo một chiếc đèn kéo quân rất đẹp, bên cạnh còn có một vế đối : “ Tẩu mã đăng, đăng mã tẩu, đăng tức mã đình bộ” (Đèn “ngựa chạy” (đèn kéo quân), đèn ngựa cùng chạy, đèn tắt - ngựa dừng chân). Chàng bất giác khen rằng : “ Vế đối hay! Thật là một vế đối hay!” Lúc này, một lão bộc đứng bên cạnh bước ra khỏi đám đông, cúi rạp người trước Vương An Thạch, sau đó nói rằng : Tiên sinh : “ Tiên sinh, lão đã để ý đến ngài rất lâu rồi, lão vừa nhìn đã nhận ra ngài là một người có tài. Nay ngài đã nói vế đối này là vế đối hay, vậy lão xin nói thật với ngài, đây là vế đối trên do tiểu thư nhà lão đưa ra, nếu ai có thể đối ra được vế dưới thì người đó có thể cưới tiểu thư. Xin ngài đợi cho một lát, lão đây sẽ vào bẩm báo với lão gia”. Nói xong, ông ta liền đi vào.

Tuy Vương An Thạch, muốn đối ra vế dưới, nhưng chàng phải lập tức đi dự thi, hơn nữa, cậu chàng còn đang đợi ở nhà, cho nên, chàng không đợi ông lão đó ra, bèn lẳng lặng bỏ đi.

Hôm sau, Vương An Thạch đi dự thi, chẳng mấy chốc chàng đã làm xong bài thi và nộp lên. Quan chủ khảo xem kỹ bài thi của chàng, không kìm được, vô cùng tán thưởng, ông lập tức gọi Vương An Thạch đến và nói với chàng: “ Chàng trai trẻ, ta đã xem bài thi của ngươi, cảm thấy ngươi rất có tài, ngươi có thể đối một vế đối cho ta được không? “ Nói đoạn, ông chỉ vào lá cờ bên ngoài trường thi và đọc : “ Phi hổ kỳ, kỳ quyển hổ tàng thân” ( Cờ “hổ bay” (cờ ở quan phủ), cờ hổ cùng bay, cờ cuốn - hổ ẩn mình). Vương An Thạch vừa nghe, thoắt chốc đã nhớ đến vế đối ở nhà Mã viên ngoại, thế là chàng lập tức đói vế dưới : “Tẩu mã đăng, đăng mã tẩu, đăng tức mã đình bộ “ (Đèn “ ngựa chạy” (đèn kéo quân), đèn ngựa cùng chạy, đèn tắt - ngựa dừng chân). “Hay ! hay ! Ngươi quả là một chàng trai thông minh! Ngươi hãy về trước đợi công bố kết quả nhé!” Quan chủ khảo nói.

Vương An Thạch vui mừng trở về nhà cậu. Vừa bước vào cổng thì nhìn thây lão bộc nhà Mã viên ngoại hôm qua đang ngồi trong phòng khách. Hoá ra ông lão đã tìm đủ mọi cách để dò hỏi được nơi ở của Vương An Thạch, không ngoài mục đích chạy đến nhờ chàng đối câu đối. Vương An Thạch lúc này đã hoàn toàn nắm chắc, lập tức viết trên giấy vế đối của quan chủ khảo : “ Phi hổ kỳ, kỳ quyển hổ tàng thân” ( Cờ “hổ bay” (cờ ở quan phủ), cờ hổ cùng bay, cờ cuốn - hổ ẩn mình). Lão bộc cầm lấy mang về cho Mã viên ngoại và tiểu thư xem, họ đều rất hài lòng, lập tức quyết định đến nhà cậu của Vương An Thạch để đề nghị chuyện hôn nhân. Nhưng Vương An Thạch vẫn hơi do dự, người cậu hiểu được tâm sự của cháu, bèn cười nói với chàng: “ An Thạch, cháu yên tâm, tiểu thư này là tiểu thư khuê các rất nổi tiếng ở đây, nàng thông hiểu kinh sách, lễ nghĩa, dịu dàng, nết na, chắc chắn sẽ là một người vợ tốt”. Thế là nhà quyết định ba ngày sau sẽ tổ chức lễ cưới cho họ.

[Only registered and activated users can see links]

Ngày kết hôn đã đến rồi, mọi người vui mừng hớn hở đưa cô dâu chú rể vao động phòng. Độ nhiên, ngoài cửa sổ vẳng đến tiếng vó ngựa gấp rút, sau đó là một người lớn tiếng đến báo tin. “ Công tử nhà họ Vương – Vương An Thạch đã đỗ đầu bảng! “ Người của hai nhà vừa nghe, càng thêm vui mừng rạng rỡ, thế là hai nhà mở yến tiệc linh đình đãi khách. Lúc uống rượi, một người khách đứng lên đề nghị rằng: “Chà, hôm nay vừa là ngày đại hỷ kết hôn của Vương công tử, lại nhằm lúc đỗ đầu bảng vàng, thật là mừng lại thêm mừng! chúng ta làm thế nào để bày tỏ sự chúc mừng đây?” Cuối cùng, vẫn là Vương An Thạch nghĩ ra một biện pháp tuyêt hay, chàng dùng bút viết lên giấy đỏ một chữ to, dán lên trên của phòng tân hôn. Mọi người nhìn xem, hoá ra là chữ “Song Hỷ” gồm hai chữ “Hỷ” đặt song song cùng nhau.

Từ đó, lúc kết hôn hoặc ăn mừng, mọi người đều dán một chữ “song hỷ” để biểu thị sự chúc mừng, may mắn, lợi ích.

Nguồn: dantiengtrung.com