PDA

View Full Version : [Phỏng vấn ISER][Miss IS 2009] SBD 10 Vũ Ngọc Quỳnh


BTC Miss IS 09
06-12-2009, 08:36 PM
Họ và tên: Vũ Ngọc Quỳnh
SBD: 10
Ngày sinh: 18/04/1991
Lớp: Level 105
Blog: http://www.cyworld.vn/myhome/12000914138
Phương châm sống: Hãy cười như thể không có ai nhìn bạn. Và hãy sống như thể không có gì ngăn cản bạn.
http://i163.photobucket.com/albums/t312/buonlamgi1000/Miss%20is%202009/IMG_8497.jpg

Vẻ đẹp của người con gái không chỉ thể hiện qua vẻ ngoài, mà còn ở sự thông minh khi trả lời các câu hỏi của Ban Tổ chức.

Bạn sẽ làm gì để thành phố Hà Nội trở nên tốt đẹp hơn trong khả năng của mình?
Vẫn còn là một sinh viên ngồi trên ghế giảng đường, tôi vẫn chưa thực sự đủ tài và lực để làm được những điều mình mong muốn nhằm giúp Hà Nội tốt đẹp hơn. Thế nhưng ngay từ bây giờ, tôi sẽ tích cực làm những việc nhỏ nhất có ích cho xã hội. Đó là những việc như tham gia vào các tổ chức sinh viên tình nguyện ngay trong thành phố, và quan trọng nhất là phải tự mình ý thức được những hành động của bản thân thì mới có thể làm cho Hà Nội tốt đẹp hơn. Đó là những việc như tôn trọng các qui định luật lệ của thành phố: không vứt rác bừa bãi, không phá hoại các di tích lịch sử hay thắng cảnh của thành phố, chấp hành nghiêm chỉnh luật lệ an toàn giao thông, tự nâng cao ý thức của bản thân thì mới có thể nghĩ đến việc sẽ làm được gì cho Hà Nội tốt đẹp hơn. Một cộng đồng là sự kết hợp của nhiều cá nhân cộng lại, cá nhân có tốt đẹp thì cả cộng đồng mới có thể tiếp tục phát triển được theo chiều hướng tích cực.

“Hãy cười như thể không ai nhìn bạn, hãy sống như thể không gì ngăn cản bạn”, vậy có khi nào bạn cảm thấy mệt mỏi? Những lúc đó người mà bạn tìm đến là ai? Gia đình hay bạn bè?
Đến bây giờ tôi cũng đã bước qua tuổi 18, cả một quá trình học tập cho đến phát triển bản thân, đã rất nhiều lần tôi cảm nhận được sự bế tắc. Bế tắc trong việc học tập, bế tắc trên con đường mình chọn, bế tắc về tình bạn, về tình yêu. Mất phương hướng là điều thường thấy ở những bạn cùng độ tuổi như tôi.
Như tôi đã nói, có nhiều lúc tôi cảm thấy mệt mỏi, về nhiều chuyện chứ không riêng gì một chuyện. Tôi thường chọn cách im lặng không nói cho ai biết, để đến lúc nào đó, khi ở bên cạnh ai, dù là ở cạnh những người thân trong gia đình hay bạn bè, anh em của mình, cảm xúc nó chợt lên thì lúc đó tôi sẽ thả lỏng mình với người ấy. Nên đối tượng mà tôi tìm đến mỗi khi thấy mệt mỏi là không hề cố định. Cái tôi cần là một người lắng nghe mình, an ủi mình chứ không phải là cần một người chờ tôi tìm đến. Chẳng ai điều khiển được cảm xúc của mình cả thế nên việc tôi tìm đến ai cũng không có gì quan trọng. Tôi tự có cách của bản thân để giải quyết mọi chuyện.

Bạn thích câu nói “một bức tranh hoàn hảo không thể thiếu những gam màu tối” , vậy cuộc sống đối với bạn là một bức tranh mang những gam màu gì?
Hồi bé, cuộc sống với tôi là màu hồng, với những tìm tòi khám phá mới lạ, với vô vàn những điều tôi chưa biết trong cuộc sống. Với những ước mơ về tương lai của một đứa bé, cuộc sống với tôi khi đó chỉ đơn giản là một màu hồng.
Nhưng đến bây giờ, sau một thời gian dài, sau những vấp ngã đầu đời, sau những điều cho đi và nhận được. Cuộc sống hiện tại đối với tôi chỉ có hai màu, đen và trắng.
Trắng là đại diện cho những việc tốt đẹp mình đã làm, đang làm và sẽ làm. Trắng là thể hiện sự rạch ròi không che đậy và ẩn giấu, thể hiện mặt tốt đẹp của xã hội, của cuộc sống con người.
Đen là đại diện cho những sai lầm của cá nhân tôi, cho những việc xấu xa của xã hội, cho những việc làm không minh bạch và luôn được che giấu.
Hai màu tồn tại song song với nhau, trên tất cả mọi lĩnh vực. Nếu có màu trắng mà không có màu đen thì cuộc sống của chúng ta sẽ hàng ngày diễn ra thầm lặng, yên ả không có một chút cạnh tranh, không có một chút sôi động, phá cách. Nếu cuộc sống chỉ có một màu đen thì hậu quả thế nào thì chắc ai cũng rõ.

http://i163.photobucket.com/albums/t312/buonlamgi1000/Miss%20is%202009/IMG_8478.jpg

http://i163.photobucket.com/albums/t312/buonlamgi1000/Miss%20is%202009/_CSC0414.jpg

http://i163.photobucket.com/albums/t312/buonlamgi1000/Miss%20is%202009/_DSC0467.jpg

http://i163.photobucket.com/albums/t312/buonlamgi1000/Miss%20is%202009/IMG_8505.jpg
Make up by: David Minh Đức Việt Nam
Photos by: IS Photo Club

Chú ý : Không đặt những câu hỏi mang tính chất đời tư, xúc phạm nhân phẩm hoặc thiếu văn hóa.
Mọi câu hỏi và bình luận vi phạm sẽ bị del không cần lý do.

PB|Kuzco
06-12-2009, 11:05 PM
Bạn nghĩ rằng cuộc đời của bạn chỉ 2 màu trắng và đen ... liệu bạn có cảm thấy nó quá nhợt nhạt và thiếu sức sống ko :) bạn có nghĩ là cuộc đời thật sự cần nhiều màu hơn là chỉ 2 màu trắng và đen song song vs nhau hay ko :)

time's...illusion
08-12-2009, 10:16 AM
Bạn nghĩ rằng cuộc đời của bạn chỉ 2 màu trắng và đen ... liệu bạn có cảm thấy nó quá nhợt nhạt và thiếu sức sống ko :) bạn có nghĩ là cuộc đời thật sự cần nhiều màu hơn là chỉ 2 màu trắng và đen song song vs nhau hay ko :)


Cùng một câu hỏi với bạn ở trên, bạn có chắc rằng mình luôn phân biệt được rạch ròi đâu là trắng là đen ? Mình chỉ xin đưa ra một ví dụ nho nhỏ, một người ăn mày ăn cắp bánh mì cho con mình, bạn sẽ xếp nó là trắng hay đen ?

bong184
09-12-2009, 11:11 PM
Cảm ơn hai bạn vì những câu hỏi..mình xin trả lời chung cho hai bạn vào một bài nhé ^^~..
Như mình đã nói,sau mọi chuyện mình đã trải qua,mình cảm nhận đc cuộc sống chỉ có 2 màu trắng và đen giống như mặt tốt và mặt xấu của xã hội.Mặt tốt là trắng và mặt xấu là đen.
“Hai màu tồn tại song song với nhau, trên tất cả mọi lĩnh vực. Nếu có màu trắng mà không có màu đen thì cuộc sống của chúng ta sẽ hàng ngày diễn ra thầm lặng, yên ả không có một chút cạnh tranh, không có một chút sôi động, phá cách. Nếu cuộc sống chỉ có một màu đen thì hậu quả thế nào thì chắc ai cũng rõ.”
Mình không đề cập đến những sắc màu “có” trong cuộc sống.Mà mình đề cập đến những sắc màu mà mình”cảm nhận” được về cuộc sống của mình.Đây là một câu hỏi mang tính cá nhân nên mình trả lời theo tư cách cá nhân,mình không nói răng với tất cả mọi người cuộc sống chỉ có hai màu như vậy.
Vì với mình,cuộc sống đơn gian là sự tồn tại của những điều tốt và điều xấu.Mình không lấy màu trắng và đen để tô điểm ,để trang trí cho cuộc sống của mình nên mình nghĩ không có gì là nhợt nhạt cả.Màu trắng và đen với mình đó là cách để mình nhận biết và sống sao cho phù hợp,từ đó mới tạo nên được cuộc sống của riêng mình,vui tươi,thoải mái..những gam màu sôi động hay nhẹ nhàng lãng mạn mới có thể xuất hiện để tô điểm cho cuộc sống của mình.Phải biết bắt đầu từ hai gam màu cơ bản đó,mình mới có thể tạo cho riêng mình được một cuộc sống màu sắc.
Màu trắng và đen là mình lấy ra từ cuộc sống,nó tồn tại trong cuộc sống
Còn những gam màu khác nó sẽ được thể hiện tùy theo cách mà bạn sống,bạn tạo ra.Nó không tự đến và tô điểm cho cuộc sống của bạn nếu bạn không biết cách sống thế nào để tạo nên nó ^^~.

Mình không hề chắc rằng mình phân biệt được hết tất cả đâu là tốt đâu là xấu,đâu là trắng đâu là đen.Và chắc chắn cũng chẳng có một ai nhận mình có thể làm đươc điều đó.Mình đã nói rằng,hai màu trắng đen luôn tồn tại song song với nhau,có lúc nó hòa quyện vào nhau thật khó để phân biệt.Phải có cả nó thì mới là cuộc sống đích thực ^^~.Một người ăn mày ăn cắp bánh mỳ cho con mình,việc ăn cắp là xấu,nhưng mục đích của việc ăn cắp là tốt.Nếu với chính bản thân mình,mình sẽ coi việc này là màu trắng đã bị màu đen liếm một chút.Nó thể hiện tình cảm trong gia đình,sự hy sinh cao cả của người ăn mày đó.Giá trị của chiếc bánh mì không cao,nên mình nghĩ tội “ăn cắp” ở đây k đủ sức to lớn để biến màu trắng đầy cảm động kia thành màu đen,nó chỉ hơi chạm một chút vào khoảng trăng đó thôi ^^~..Còn tất nhiên bạn hỏi mình một trường hợp cụ thể nên mình nói cụ thể về trường hợp này.Nếu thứ bị ăn cắp có giá trị to lớn hơn hay sự việc như thế nào thì chúng ta sẽ xét theo khía cạnh khác.
Đây chỉ là một chiếc bánh mì,hãy mỉm cười và thông cảm ,tự chúng ta sẽ góp phần cho màu trắng thêm đẹp hơn..^^~
:11: