Apple®
28-02-2008, 09:19 PM
Chiều chiều con vịt kêu chiều
Trai mà lấy vợ mất tiêu cả đời
Vợ ta không thể giỡn chơi
Lơ mơ nó giận nó mời đi luôn
Trả bài nhiều qúa bảo cuồng
Ít thì lại bảo đem tuôn chỗ nào
Dậy trễ , lười biếng làm sao
Dậy sớm , chắc lại tơ hào ai đây
Ít ăn bảo mặt lưỡi cày
Ăn nhiều lại bảo mặt đầy như heo
Đi đâu cũng bám đi theo
Không cho lại bảo hẹn đeo con nào
Ăn nhiều thì bảo là hao
Ăn ít thì hét con nào bao ăn
Nói ít thì bảo khó khăn
Nói nhiều lại bảo hay nhăn lắm lời
Hát hò thì bảo dở hơi
Không hát thì bị xin mời ngồi xa
Bệnh thì làm việc trong nhà
Hết bệnh lại bắt đi ra ngoài làm
Làm nhanh thì bảo lam nham
Làm chậm thì bảo rùa làm nhanh hơn
Xuề xòa bảo tựa lính trơn
Chưng diện lại bảo nổi cơn loạn tình
Tắm ít thì bảo hôi rình
Tắm nhiều than tốn cả bình xà bông
Sắm xe bảo chỉ chạy rông
Không xe đi bộ than chồng chi li
Xe cũ thì chẳng chịu đi
Xe mới lại bảo việc gì lấy le
Nằm dưới thì bảo bị đè
Nằm trên lại bảo mệt lè lưỡi ra
Nằm ngoài thì bảo sợ ma
Nằm trong ngủ sợ chồng ta lẻn chuồn
Nằm dài thì bảo thẳng tuôn
Nằm cong lại bảo như tuồng ăn xin
Để râu bảo giống La Đin.
Không râu lại bảo gốc Bình Định đây
Đàn Bà ở cái xứ này
Thiệt là rối rắm như ngày thấy sao
Chiều chiều bìm bịp kêu chiều
Lấy vợ thì cũng lấy liều mà thôi
Ban ngày làm việc tả tơi
Ban đêm hầu vợ, phận tôi đêm trường
Nằm chung thì bảo.....chật giường
Nằm riêng lại bảo.....tơ vương con nào
Lãng mạn thì bảo.....tào lao
Đứng đắn lại bảo.....người sao hửng hờ
Khù khờ thì bảo.....giai tơ
Khôn lanh thì bảo.....hái mơ bao lần
Cả đời cứ mãi phân vân
Tơ lòng con gái biết mần sao đây
Vợ xấu là BẤT tài
Vợ đẹp là BẤT hạnh
Vợ bỏ là BẤT lực
Ế vợ là BẤT trí
Có vợ bé là BẤT nhân
Giựt vợ là BẤT lương
Vợ li dị là BẤT cần
Li dị vợ là BẤT lợi
Vợ chồng bên nhau mãi là BẤT tử
Vợ chồng cãi lộn là BẤT hoà
Vợ giận mà không nói là BẤT hợp tác
Vợ chồng giận nhau là án binh BẤT động
Vợ chồng đánh nhau là BẤT phân thắng bại
Bị vợ đánh mỗi ngày mà vẫn không sợ là BẤT khuất
Ý vợ là BẤT di BẤT dịch
Áo vợ mặc là BẤT luận
Cơm vợ nấu là BẤT kiến
Đồ đạc của vợ là BẤT động sản
Em gái của vợ là BẤT khả xâm phạm
Khen gái trước mặt vợ là BẤT tiện
Vợ được người ta khen nhiều là BẤT ổn
Vợ không cho lại gần là BẤT thường
Vợ không cho ngủ chung là BẤT mãn
Léng phéng mà vợ bỏ qua chỉ BẤT quá tam
Vợ mà bắt quả tang là thiên BẤT dung tha
Vì vợ mà thi rớt là BẤT đạt
Vì vợ mà bỏ bạn là BẤT tín
Vì bạn mà không thương vợ là BẤT công
Vì vợ mà bỏ cha là BẤT hiếu
Vì cha mà phụ vợ là BẤT nghĩa
Vì tiền mà coi thường cha vợ là BẤT kính
Lương mà đưa hết cho vợ là luật BẤT thành văn
Tiền đưa vợ và tiền vợ chi luôn là BẤT đẳng thức
Nói chung, lấy vợ là chuyện BẤT đắc dĩ
Nhưng lại là chuyện BẤT khả kháng
***************************************
Vợ là thủ quỹ chặt tay
Chi tiêu quá phép là gay với nàng
Vợ là chi nhánh ngân hàng
Gửi vào thì dễ đừng màng rút ra
Vợ là chủ soái của ta
Lệnh ban không thể kêu ca nửa lời
Khi cơn ghen, nổi lên rồi
Ấm chén, bát đĩa, xoong nồi cũng bay
Vậy mà vắng vợ một ngày
Lại thấy nhơ nhớ đến ngây cả người
Trai mà lấy vợ mất tiêu cả đời
Vợ ta không thể giỡn chơi
Lơ mơ nó giận nó mời đi luôn
Trả bài nhiều qúa bảo cuồng
Ít thì lại bảo đem tuôn chỗ nào
Dậy trễ , lười biếng làm sao
Dậy sớm , chắc lại tơ hào ai đây
Ít ăn bảo mặt lưỡi cày
Ăn nhiều lại bảo mặt đầy như heo
Đi đâu cũng bám đi theo
Không cho lại bảo hẹn đeo con nào
Ăn nhiều thì bảo là hao
Ăn ít thì hét con nào bao ăn
Nói ít thì bảo khó khăn
Nói nhiều lại bảo hay nhăn lắm lời
Hát hò thì bảo dở hơi
Không hát thì bị xin mời ngồi xa
Bệnh thì làm việc trong nhà
Hết bệnh lại bắt đi ra ngoài làm
Làm nhanh thì bảo lam nham
Làm chậm thì bảo rùa làm nhanh hơn
Xuề xòa bảo tựa lính trơn
Chưng diện lại bảo nổi cơn loạn tình
Tắm ít thì bảo hôi rình
Tắm nhiều than tốn cả bình xà bông
Sắm xe bảo chỉ chạy rông
Không xe đi bộ than chồng chi li
Xe cũ thì chẳng chịu đi
Xe mới lại bảo việc gì lấy le
Nằm dưới thì bảo bị đè
Nằm trên lại bảo mệt lè lưỡi ra
Nằm ngoài thì bảo sợ ma
Nằm trong ngủ sợ chồng ta lẻn chuồn
Nằm dài thì bảo thẳng tuôn
Nằm cong lại bảo như tuồng ăn xin
Để râu bảo giống La Đin.
Không râu lại bảo gốc Bình Định đây
Đàn Bà ở cái xứ này
Thiệt là rối rắm như ngày thấy sao
Chiều chiều bìm bịp kêu chiều
Lấy vợ thì cũng lấy liều mà thôi
Ban ngày làm việc tả tơi
Ban đêm hầu vợ, phận tôi đêm trường
Nằm chung thì bảo.....chật giường
Nằm riêng lại bảo.....tơ vương con nào
Lãng mạn thì bảo.....tào lao
Đứng đắn lại bảo.....người sao hửng hờ
Khù khờ thì bảo.....giai tơ
Khôn lanh thì bảo.....hái mơ bao lần
Cả đời cứ mãi phân vân
Tơ lòng con gái biết mần sao đây
Vợ xấu là BẤT tài
Vợ đẹp là BẤT hạnh
Vợ bỏ là BẤT lực
Ế vợ là BẤT trí
Có vợ bé là BẤT nhân
Giựt vợ là BẤT lương
Vợ li dị là BẤT cần
Li dị vợ là BẤT lợi
Vợ chồng bên nhau mãi là BẤT tử
Vợ chồng cãi lộn là BẤT hoà
Vợ giận mà không nói là BẤT hợp tác
Vợ chồng giận nhau là án binh BẤT động
Vợ chồng đánh nhau là BẤT phân thắng bại
Bị vợ đánh mỗi ngày mà vẫn không sợ là BẤT khuất
Ý vợ là BẤT di BẤT dịch
Áo vợ mặc là BẤT luận
Cơm vợ nấu là BẤT kiến
Đồ đạc của vợ là BẤT động sản
Em gái của vợ là BẤT khả xâm phạm
Khen gái trước mặt vợ là BẤT tiện
Vợ được người ta khen nhiều là BẤT ổn
Vợ không cho lại gần là BẤT thường
Vợ không cho ngủ chung là BẤT mãn
Léng phéng mà vợ bỏ qua chỉ BẤT quá tam
Vợ mà bắt quả tang là thiên BẤT dung tha
Vì vợ mà thi rớt là BẤT đạt
Vì vợ mà bỏ bạn là BẤT tín
Vì bạn mà không thương vợ là BẤT công
Vì vợ mà bỏ cha là BẤT hiếu
Vì cha mà phụ vợ là BẤT nghĩa
Vì tiền mà coi thường cha vợ là BẤT kính
Lương mà đưa hết cho vợ là luật BẤT thành văn
Tiền đưa vợ và tiền vợ chi luôn là BẤT đẳng thức
Nói chung, lấy vợ là chuyện BẤT đắc dĩ
Nhưng lại là chuyện BẤT khả kháng
***************************************
Vợ là thủ quỹ chặt tay
Chi tiêu quá phép là gay với nàng
Vợ là chi nhánh ngân hàng
Gửi vào thì dễ đừng màng rút ra
Vợ là chủ soái của ta
Lệnh ban không thể kêu ca nửa lời
Khi cơn ghen, nổi lên rồi
Ấm chén, bát đĩa, xoong nồi cũng bay
Vậy mà vắng vợ một ngày
Lại thấy nhơ nhớ đến ngây cả người