PDA

View Full Version : Những lời chưa kịp nói...


tRuN
20-09-2009, 10:31 AM
Trong cuộc sống, thời gian cùng với công việc bận rộn cuốn ta đi lúc nào k hay. Có những người bên cạnh ta, họ âm thầm lặng lẽ giúp đỡ ta và khi họ đi mất, ta mới chợt nhận ra rằng...chưa cám ơn họ :). Có những con người dù chỉ xuất hiện 1 lần trong đời nhưng làm ta ấn tượng mãi và rồi tiếc nuối vì chưa kịp làm quen họ. Có những khi bố mẹ, thầy cô... quan tâm đến ta nhưng chỉ 1 phút bồng bột của tuổi trẻ, ta phủ nhận hoàn toàn công lao của họ. Và khi đêm về, ta trằn trọc vs những lời chưa kịp nói :)

Hãy viết tâm sự của bạn vào đây, k đơn giản chỉ là để chia sẻ mà còn giúp chúng ta nhẹ lòng phần nào. Và biết đâu, người bạn cần nói đó sẽ đọc đc những dòng này :yo139:

Còn tôi, chưa bao h tôi nói cám ơn mẹ mặc dù suốt 18 năm qua mẹ đã làm bao nhiêu điều tốt đẹp cho tôt. Chỉ ước rằng có thể đủ can đảm đứng trc và nói Cảm ơn mẹ! :)

N4MCH!K
20-09-2009, 01:29 PM
Bạn này giống mình, luôn thương yêu, luôn tôn trọng Bố Mẹ, nhưng chưa một lần nào nói từ cảm ơn Bố Mẹ, có lẽ khi nói lời cảm ơn đó chúng ta có cảm giác nó nặng nề và kiểu cách quá chăng.


Bố Mẹ ơi! Con biết Bố Mẹ sẽ chẳng bao giờ biết được rằng con cần phải cảm ơn Bố Mẹ thế nào, con luôn tự hào mình là con trai của Bố Mẹ, những người hết sức tâm lý và lo lắng hết mình cho con của mình. Cuộc đời ai cũng có lúc bồng bột, ai cũng cần có khoảng thời gian để tích lũy kinh nghiệm sống và sửa đổi bản thân, có những lúc con mắc những sai lầm thật khó tha thứ, nhưng Bố Mẹ ko mắng mỏ con 1 câu nào, Bố Mẹ chỉ nói đơn giản: " Con biết con sai là tốt rồi, chúng ta sẽ làm lại từ đầu nhé !"

Nói cảm ơn thì cũng cần phải nói xin lỗi, chẳng biết cái gì có thể sánh bằng bao nhiêu công ơn của Bố Mẹ dành cho con, cũng chẳng biết cái gì có thể sánh bằng bao nhiêu tội lỗi con đã gây ra. Nên hôm nay con xin mượn topic này để nói rằng:

Con cảm ơn và xin lỗi Bố Mẹ!

khọm già
21-09-2009, 11:23 AM
Muốn nói với bố ... nhưng khi vừa đủ lớn, đủ biết để ... dám nói - thì bố không thể nghe nữa. Khi có cơ hội thì lại không thể hiện lòng kính trọng, tình yêu của con gái dành cho bố. Để cho đến giờ, mình vẫn nắm trong tay 1 điều đáng ân hận duy nhất ...

Muốn nói với mẹ là con cũng thương mẹ lắm. Nhưng gượng gạo quá!

Muốn nói với chị là em yêu chị, em thực sự thương chị, và trân trọng tình cảm cũng như sự hy sinh của chị cho các em và gia đình lắm lắm lắm .... nhưng .. gượng gạo quá!

Muốn nói với chị rằng em yêu chị ... nhưng, gượng gạo quá!

Muốn nói với em trai, rằng chị thương mày nhất nhà - mà gượng gạo quá !

Muốn nói với chính bản thân mình - Liệu yêu thương giấu trong lòng có là yêu thương? - nhưng, lại không trả lời được !