PDA

View Full Version : Ý Nghĩa Cuộc Sống


Smicly_Amitabha
14-10-2007, 02:33 PM
Đừng khóc bởi vì chuyện đã qua. Hãy cười lên vì những gì đã đến Càng gò bó bản thân vào những hoạch định. Bạn càng dễ đánh mất những cơ may Những gì xảy ra đều có lý do của nó. Đừng đặt ra những đòi hỏi quá khả năng bạn. Bởi vì những điều tốt đẹp nhất thường xảy ra khi bạn ít mong chờ nhất Những sự kiện vĩ đại nhất thường không phải là những sự kiện ồn ào nhất mà chính từ những giờ phút tĩnh lặng. Bài học khó khăn nhất phải học chính là: những cầu nối nào trong cuộc đời phải vượt qua và cái nào phải biết bỏ lại Mọi người có thể thấy vẻ ngoài của bạn nhưng chỉ có một vài người nhận ra được bạn là ai Những người muốn những thứ mà họ chưa từng có thường phải bắt đầu bằng làm cho tốt những việc mà họ mãi vẫn chưa làm Có lẽ cuộc đời run rủi để bạn có cơ hội gặp và quen những người khác nhau để khi bạn gặp đúng người bạn nhận ra được rằng đó là những người để bạn trân trọng. Hoạch định cho ngày mai nhưng sống cho hôm nay Cuộc đời là một bức tranh không tẩy xóa Chúc bạn luôn có không khí để hít thở lửa để sưởi ấm và trái đất này để sống và yêu thương.

lily
09-09-2008, 11:55 AM
hjc........cái này đâu fải là truyện ngắn ~.~

naibambih2
09-09-2008, 12:10 PM
hi nó hay đấy chứ Những khoảng trống không pải để lấp đầy.
Có 2 từ thường lặp đi lặp lại trong entry của nhiều bạn trẻ" là buồn" và " cô độc"
Dườg như không có ai từng đi qua thời niên thiếu mà chưa từng trải qua cảm giác đó.Cô Độc..Đó là những lúc bạn cảm thấy tâm hồn cô quạnh giữa chốn đông người,đang quây quần bên người thân mà vẫn thấy riêng mình xa cách,đang cùng bạn bè vui cười mà vẫn âm thầm tự nhủ:''nào có ai hiểu lòng ta''.
Cô Độc.Đó là những lúc tâm hồn ngổn ngang mà không biết tỏ cùng ai,kể cả cha mẹ hay người bạn thân thiết nhất.Là ta thấy mình đang bị bỏ lại đằng sau trong khi thế giới trước mặt đang rộng ra mãi.Là khi ta thấy trong tâm hồn mình một nỗi buồn dài dẳng không tên.Và rất nhiều khi,chỉ là nỗi buồn vô cớ.........
Cô Độc là 1 tâm trạng đáng sợ.Có người trốn chạy nó bằng cách ngủ vùi.Có những người cố gắng lấp đầy nó bằng sự ồn ào của vũ trường hay trontg games,có những người gặm nhấm nó bằng nước mắt.Có những người thăng hoa vào nghệ thuật.Nhưng cũng có người bị nó bủa vây hok lối thoát,để vì tìm đến cái chết chỉ vì thấy quá cô đơn.Ít hay nhiều,khi cô độc ta đều cảm thấy rõ trong tâm hòn mình có 1 khoảng không đáng sợ,Và ta tự hỏi phải làm sao để lấp đầy khoảng trông này đây?????????
Nhưng bạn biết hok............khoảng trống đóa không pải để lấp đầy......
Bản chất của con người vốn là cô đơn.Đó là sự thật.Tất cả mọi người đều pải cảm thấy mình cô độc.Cả những người cởi mở,vui timnhs nhất ,hay những người đang đắm chìm trong hạnh phúc vô biên.Vẫn luôn có những khoảnh khắc không thể chia sẻ cùng ai.Những khoảng trống mà ở đó chỉ mình ta đối diện với chính ta.Không pải vì chia tay 1 người bạn,hay mất đi 1 người thân,hay vì 1 mối tình tan vỡ thì nó mới xuất hiện.Khoảng trống đó đã có sẵn ở đó rồi,luôn luôn ở đó,trong lòng mỗi người.
Những lỗ trống trong củ sen
Khi ta ăn
Ăn luôn cả nó.................
Bạn thấy chăng???Những lỗ trống là một phần của củ sen,cũng như sự cô độc là một phần của đời sống.Vì thế hãy đừng ngại nhìn thẳng vào nó...Hãy tự tin nói rằng:''Tôi đang buồn.Tôi cảm thấy cô độc.''nếu bạn nuốn được chia sẻ.Nhưng cũng đừng ngại nói''Hãy để tôi 1 mình lúc này''nếu bạn thực sự muốn như vậy.Đừng ngại vì nó là bình thường,tất cả mọi người trên thế gianm này đều thế.Chỉ khác nhau 1 đièu là cách chúng ta đố xử với nó.Mỗi nỗi cô đơn tạo thành những khoảng trống,bạn càng tìm cách trốn chạy thì nó càng bám đuổi.Bận càng muốn vùi lấp thì nó càng muốn quay lại vùi lấp chính bạn.Điều chúng ta nên làm là đừng tìm cáhc lấp đầy khoảng trống ấy,nhưng cũng đừng để nó lấp đầy chúng ta.Chúng ta chỉ đơn giản nhận ra sự hiện hữu của nó,và bìh tĩnh đối diện với nó.
Người ta nói tuổi mới lớn là tuổi biết buồn,biết buồn tức là đã chạ ngõ cuộc đời rồi đó.Biết buồn là đã bắt đầu nhận ra sự hiện hữu của khoảng trống tâm hồn.Biết buồn là đã nhận ra rằng có những lúc mình cảm thấy cô độc.Khi đó hãy dành cho sự cô độc 1 khoảng riêng,và hãy đóng khung sự cô đơn trong giới hạn của nó,hnư 1 căn phòng trống trong ngôi nhà tâm hồn.Mỗi lần bước và căn phòng đó,dù tự nguyện hay bị xô đẩy,thì bạn vẫn có thể điềm tĩnh,tranh thủ khoảnh khắc đó để khám phá bản thân trong sự tĩnh lặng.Để rồi sau đó,bạn bước ra,khép cánh cửa lại và bình thản trở về cuộc sống bừa bôn thường ngày,vốn lắm nỗi buồn nhưng cũng hok bao giờ thiếu vắng niềm vui...........^^!!!!!!!

HHT