Tiểu Anh
08-03-2009, 11:32 AM
Cô gái nhìn tôi,và cười "À bây giờ thì anh đã đến!Em đã đợi anh rất lâu".
Đôi mắt đỏ hoe,hay hắt những tia nhìn nữa buồn bã,nửa vui mừng.
"Ừ,anh đến rồi".Và chúng tôi ngồi im lặng bên nhau cho đến sáng.
Đã nhiều ngày,những giấc mơ giống nhau như đúc lặp lại.Kết quả là tôi luôn tỉnh dậy vào lúc 3 giờ sáng,rồi cố dỗ dành giấc ngủ lại bằng những bản nhạc chậm buồn.Những cơn gió lạnh đập vào cánh cửa,từng hồi như tiếng gõ lộc cộc của 1 vị khách ko mời.Ngồi bên ly Scott,nhìn ra khoảng không mênh mông bên ngoài,ko gian gần sáng ẩm ướt và buốt lạnh.Và tôi cứ ngồi như thế chờ đến sáng để chạy trốn những giấc mơ của mình.Vì tôi nhận ra cô gái trong những giấc mơ đấy là ai.
Công việc bộn bề cuối năm hoàn thành sớm hơn thời hạn.Hài lòng vì mức tăng doanh thu,công ty tổ chức cho nhân viên 1 chuyến dã ngoại. “Cũng nên để các cậu thư giãn 1 chút,trông các cậu như những con ma” – gã trưởng fòng cười ồ lên thích thú. “Nhưng cũng có 1 điểm hay ho.Các cậu có thể mang theo bạn gái hoặc người yêu.Miễn phí.” . Không để ý lắm tới câu nói cuối cùng ấy,tôi cắm cúi hoàn thiện nốt bản báo cáo doanh thu vùng.Chẳng có gì fấn khích cả,chỉ là dịp để khoe mẽ và trưng bày những cô gái xinh đẹp đi cạnh những chàng trai thành đạt.Rồi trầm trồ và tán thưởng,so sánh và ghen tị.Thề có Chúa,nếu tôi có 1 cô người yêu thực sự,tôi sẽ cất béng nàng ở nhà và tránh xa những dịp như thế này.
“Này,cậu sẽ mang ai theo cùng thế?”. “Uhm,tớ sẽ đi 1 mình” . “Haha,lạ nhỉ,cậu lại định biến mình thành kiểu 1 chàng trai độc than sáng giá ở bữa tiệc à ?” Thằng bạn đồng nghiệp nháy mắt rất…đểu. “Có thể lắm chứ,mà thực ra đâu quan trọng.Cậu thì sao?” . “Giống cậu thôi,tớ cũng thấy thú vị gì khi vác người yêu theo.Thay vì đấy,tớ sẽ rủ đứa em họ đi cùng,cho đỡ phí”. Đấy,điều nực cười nhất là ở chỗ ai cũng thủ sẵn 1 tinh thần cảnh giác cao độ.Vừa mỉm cười,tôi vừa send nốt tin nhắn cuối cùng của ngày.
Cô gái trở về nhà với vẻ mệt mỏi sau 1 ngày tự hành xác trg thư viện.Giở máy ra,và cô nhoẻn cười.Tin nhắn của anh : “Anh sắp biến mất khỏi Hà Nội rồi.Anh sẽ thử tập cách nhớ em”.Và cô nhắn lại,1 cái emoticon :D cực ngắn gọn
Việc tôi xuất hiện 1 mình cũng ko làm mấy gã đồng nghiệp ngạc nhiên.Mọi ng` còn bận bịu chăm chút cho những cô người yêu của mình.Chuyến tàu khuya đi Sa Pa rục rịch khởi hành. Ôi,Sa Pa,mảnh đất nhiều ám ảnh,và nhắc cho tối nhớ về những kỉ niệm thời fổ thong.Những đoạn phim tua chậm,cánh đồng hoa cục trắng, đèo ánh trăng,1 mảnh đỏ và những tia nhìn hay hắt.Cô gái làm dáng trước ống kính,bên những bong hoa cẩm tú cầu.Thướt tha và tươi sáng.
Và tôi thấy mình đã có lí khi biết sợ hãi những giấc mơ.Cũng đơn giản như khi tôi nhìn thấy Dao xuất hiện.Nụ cười quen thuộc, đôi mắt trong ánh lên những tia nâu xám dịu dàng.Sự tình cờ mang đến cho ng` ta những cơ hội để gặp lại nhau.Dù là trg những hoàn cảnh buồn cười nhất.Dù tôi đã thoáng nhận ra khuôn mặt khó chịu của leader khi lờ mờ nhận ra tôi và em có biết nhau.Khẽ gật đầu chào,tôi tự định vị mình 1 chỗ trống gần cửa sổ.Và chai Scott làm rất tốt nhiệm vụ của nó,xua tan đi cái lạnh của gió vùng cao,chỉ còn đọng lại trg khứu giác 1 mùi hương man dại của đêm.
Xoay nhẹ ống zoom của con Nikon 500,tôi mau mắn chộp đc 1 góc fiên chợ vùng cao.Sa Pa vẫn dịu dàng như thế.Dịu dàng từ những cơn gió se lạnh,dịu dàng từ ánh mặt trời lung linh trên đỉnh Phan-xi-păng,dịu dành như mấy em gái dân tộc đang rao bán những chiếc kèn môi.Có lần,tôi đã thử suy nghĩ xem kèn môi có fải là 1 thứ bùa yêu ko? Để mỗi khi cô gái thổi lên những âm thanh khắc khoải,chàng trai sẽ tự tìm về.Huyễn hoặc như những đêm chợ tình đã tàn.
Đám đồng nghiệp lộn xộn tự do toả đi các hướng để tìm view đẹp.Tôi hài long với vai trò anh thợ ảnh bất đắc dĩ.Và hài long với vốn hiểu biết ít ỏi của mình về Sa Pa nhg cũng đủ để mọi ng` mắt tròn mắt dẹt. “Cứ như thể cậu đã sống ở đây rất lâu vậy”. Ờ,biết giả thích sao đây nhỉ,chỉ là tôi có 1 năng lực đặc biệt về lưu trữ thông tin,hay đơn giản những kỉ niệm đẹp thì mãi mãi còn ám ảnh. Ám ảnh như khi tất cả cùng đứng trên Cầu Mây,tôi thấy em cười,nụ cười hay hắt những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tàn.Y hệt như cô gái trg giấc mơ hằng đêm.Sao lại là em,Dao ?
Buổi tối.Tất cả cùng thích thú với ý tưởng 1 đêm hoá trang.Hoặc tự biến mình thành những khuôn mặt quái dị,nửa ma quái nửa cười cợt,hoặc tự cải trang như những nhà quý tộc thời xưa.Chọn cho mình 1 bộ vest đen giản dị nhất,tôi tìm them đc 1 chiếc mặt nạ nửa mặt.Tất cả 2 phe nam nữ đã tách ra,và các chàng trai có nhiệm vụ đi tìm người yêu của mình. Đừng ở 1 góc khuất ít ai để ý,tôi khẽ nhấm nháp li rượu với vẻ khoái chí khôn tả.Rồi bọn họ sẽ nhầm lẫn,sẽ cười ré lên khi chẳng may vớ đc người yêu của kẻ khác.Sao lại fải fức tạp đến như thế nhỉ ? Ngay cả những sự chọn lựa đôi khi vẫn nhầm lẫn đấy thôi.Thì bản thân sự nhầm lẫn ấy đã hiện hữu và tồn tại.Vậy cần gì fải giả định nó,ngờ nghệch thật.Rồi tôi khẽ hát 1 giai điệu quen thuộc của The Wall “khi anh mất lối trên con đường xa…” blah blah.
“Em nghĩ anh sẽ fải xuất hiện ở ngoài kia cơ” - Giọng nói fả nhẹ như khí trời.
“Cũng như em thôi.Anh đang nghĩ leader của bọn anh sẽ hoang mang lắm vì ko thấy em trg đám đông công chúa công nương ngoài kia” - Giật mình,tôi bình tĩnh đến lạ.
“Rồi anh ấy chắc chắn sẽ tìm ra thôi.Dạo này anh thế nào?Em thấy anh vẫn buồn,dù Sa Pa vẫn dịu dàng như ngày trước”
“Anh buồn vì Sa Pa vẫn thế,còn anh thì đã thay đổi.Nhg anh mừng là em thì ko.”
“Sao anh biết?”
“Vì chiều nay , khi chụp em trên cầu,nụ cười ko lẫn lộn,và góc máy ko khác những tấm trước đây”
“Còn em mừng vì anh đã thay đổi.Thôi,em ra ngoài đây, để 1 ai đó chờ đợi lâu quá cũng ko tốt nhỉ?”
Cạn hết li scott thứ 2 cũng là lúc Dao nhảy xong điệu valse đầu tiên.Tất cả cùng xoay trg 1 nhịp điệu đều đặn và tẻ ngắt,chậm dần và uể oải ở quãng cuối.Xa dần với đám đông bắt đầu mỏi mệt cùng những tiếng cười nói,tôi chọn cho mình cách lang thang trên những con dốc dài của Sa Pa.Nơi này là quảng trường thị trấn,bên kia là nhà thờ đá.Chuyến đi cuối cùng của thời fổ thong.Trg khi chờ kết quả thi ĐH,tôi và em đã cùng trốn nhà lên Sa Pa, đã cùng đi dạo quanh hồ trg 1 chiều nhiều sương và khói,cùng biến mất trg màn sương khói ấy để trao nhau nụ hô đầu dịu ngọt. Để rồi sau đó,Dao biến mất như làn sương bên hồ năm nào,bỏ lại tôi những tháng ngày chờ đợi vô vọng. Đấy là nguyên nhân nhiều đêm tôi mơ thấy 1 cô gái,với đôi mắt đỏ hoe,cô gái chưa bao giờ biết khóc trước mặt tôi.Nụ hôn đầu tiên trượt dài như 1 vết xước nơi đầu môi,mặn chát và đau nhói.
Tôi trở về khách sạn vào nửa đêm.Ko gian lạnh buốt,fảng fất đâu đấy 1 mùi hương hoa hồi.Hút 1 hơi dài trước khi bước hẳn vào trong, đập vào mắt tôi là 1 chấm đỏ,cô độc bên chiếc ghế đá.Tiến lại gần ,tôi càng ngạc nhiên hơn khi đó là Dao, đôi mắt đỏ hoe
- Lạnh lắm đấy,và anh nghĩ là em nên đi ngủ.
- Em ko ngủ đc.Nói thế nào nhỉ, để yên cho em đc ko?
- Uhm,anh sẽ ko hỏi lí do vì sao em khóc.Nhg thay vì ngồi 1 chỗ,em đi dạo với anh 1 lát.Vận động sẽ tốt hơn trg thời tiết như thế này.
Khoác lên cổ em chiếc khăn nâu xám,chúng tôi cùng nhau bước đi. Đêm yên bình,màn trời dệt sao lấm tấm như 1 tấm thảm chạm thuỷ tinh.Qua những con dốc, đi quanh hồ, ở dưới chân núi,chúng tôi lần lượt đi qua những địa điểm quen thuộc với cả 2 đứa. “Ngày đấy đẹp,anh nhỉ?” . Dao là người chủ động lên tiếng trước. “Uh,nhg tất cả đã thành kỉ niệm rồi”. “Em thích nhớ về những kỉ niệm đẹp.Dù khi chủ động chia tay anh,em đã rất buồn.” . “6 năm và anh đã quên đi rất nhiều.Nhg vẫn muốn hỏi em vì sao ?” .Rồi Dao kể,cảm giác hoang mang của 1 cô gái đứng giữa ranh giới yêu và thích,giữa ước vọng xây dựng 1 sự nghiệp vững chắc với mong muốn 1 tình yêu nhất thời “Hai năm sau khi đã cảm thấy ổn,em đã tìm anh.Nhg anh gần như biến mất”.Lẽ dĩ nhiên,Dao ko thể tìm thấy tôi.Tạo cho mình 1 vỏ bọc biến mất hoàn hảo, đổi sim điện thoại ,không online, đóng cửa với thế giới bên ngoài,tôi lặng lẽ cày cuốc bài vở,những kì thi với số điểm tuyệt đối,khoá học ở nước ngoài kéo dài 2 năm.Tôi chìm vào học tập và công việc.Chỉ thỉnh thoảng hang đem tự chạy trốn những giấc mơ của mình “Anh sẽ kể cho em nghe”. Hít 1 hơi dài,tôi miêu tả lại cảm giác của mình khi Dao biến mất,về những giấc mơ hàng đêm,về cô bạn gái bây giờ - ng` mà tôi vẫn chưa đủ tự tin để nói lời yêu,vì mặc cảm về 1 hình bóng cũ.Cứ thế,chúng tôi kể cho nhau nghe về kỉ niệm,cảm giác tất cả những đè nén,hiểu nhầm, âu lo,giận dữ đều bị trút bỏ. Đơn giản như khi cả 2 tự đánh mất những cơ hội của mình.Mắt em đã ko đỏ nữa,và tôi cũng thôi cái ý định muốn hỏi em về nguyên nhân.Chỉ khi thấy em ở bên,mắt long lanh và dịu dàng,thằng con trai ngày xưa trg tôi ko thể cầm long, ôm em lại thật gần. Đôi mắt ấy mở to,rồi khẽ đóng lại,chờ đợi 1 nụ hôn.Bỗng nhiên,khi tôi cúi lại gần em, ánh sáng lờ mờ của mấy cột đèn đường như biến mất.Thay vào đó là 1 khoảng không trắng đục,với vô vàn những đôi mắt đen đang xoáy vào tôi,ma mị và biến ảo,nửa như đang chất vấn,nửa hoài nghi.Vô vàn đôi mắt bao quanh tôi,vây kín dày đặc.Và tôi thấy trg đó cả sự thương hại,chế giễu.Chỉ duy nhất có 1 đôi mắt,ko ánh lên những tia nhìn bỡn cợt mà thay vào đó là 1 ngọn nửa ấm áp đến lạ lùng.Và tôi biết, đó là nơi tôi cần tìm về...
Nụ hôn của tôi,thay vì tìm về đôi môi Dao như ngày xưa,khẽ đặt lên trán em “Cảm ơn em vì tất cả, đêm nay đã không quá dài và anh luôn mong em hạnh fúc”.Chuông nhà thờ cũng vừa kịp đổ những hồi đầu tiên báo sáng.Và hình như đằng xa kia, ánh mặt trời đầu tiên đã hé rạng trên đỉnh núi mờ sương.
Thì ra tất cả những giấc mơ về 1 cô gái đã được giải đáp trong đêm mắt đen. Khi tôi tự vẽ ra cho mình 1 thế giới nội tâm fức tạp, tự trốn trong u uẩn của nỗi buồn và chốnh chếnh bên mỗi li scott. Mà thực ra tôi có thể tìm thấy 1 nguồn vui sống khác, tự ngay trong chính bản thân mình, và với cả hạnh fúc đang ở rất gần. Đêm mắt đen mãi mãi là 1 ám ảnh diệu kì, khêu lên những ko gian và thời gian huyền hoặc. “Khi anh mất lối trên con đường xa, trong đôi mắt em ấm lửa soi lối về…”.Ngay bây jờ,tôi biết mình fải làm gì.
Cô gái tỉnh dậy vào buổi sáng, đập vào mắt cô là tin nhắn đầu tiên của ngày. “Anh nghĩ là mình sẽ ko fải tập nữa, vì anh thực sự đã rất nhớ em. Em ơi, cứ thế này thì mình sẽ yêu nhau mất thôi” . Cô mỉm cười thật tươi, và dịnh gửi lại cho anh 1 cái mặt cười. Nhưng ko, hình như cô đã nghĩ lại. Cô gửi cho anh 1 nụ hôn :x
Nguồn : HHT 2!
Đôi mắt đỏ hoe,hay hắt những tia nhìn nữa buồn bã,nửa vui mừng.
"Ừ,anh đến rồi".Và chúng tôi ngồi im lặng bên nhau cho đến sáng.
Đã nhiều ngày,những giấc mơ giống nhau như đúc lặp lại.Kết quả là tôi luôn tỉnh dậy vào lúc 3 giờ sáng,rồi cố dỗ dành giấc ngủ lại bằng những bản nhạc chậm buồn.Những cơn gió lạnh đập vào cánh cửa,từng hồi như tiếng gõ lộc cộc của 1 vị khách ko mời.Ngồi bên ly Scott,nhìn ra khoảng không mênh mông bên ngoài,ko gian gần sáng ẩm ướt và buốt lạnh.Và tôi cứ ngồi như thế chờ đến sáng để chạy trốn những giấc mơ của mình.Vì tôi nhận ra cô gái trong những giấc mơ đấy là ai.
Công việc bộn bề cuối năm hoàn thành sớm hơn thời hạn.Hài lòng vì mức tăng doanh thu,công ty tổ chức cho nhân viên 1 chuyến dã ngoại. “Cũng nên để các cậu thư giãn 1 chút,trông các cậu như những con ma” – gã trưởng fòng cười ồ lên thích thú. “Nhưng cũng có 1 điểm hay ho.Các cậu có thể mang theo bạn gái hoặc người yêu.Miễn phí.” . Không để ý lắm tới câu nói cuối cùng ấy,tôi cắm cúi hoàn thiện nốt bản báo cáo doanh thu vùng.Chẳng có gì fấn khích cả,chỉ là dịp để khoe mẽ và trưng bày những cô gái xinh đẹp đi cạnh những chàng trai thành đạt.Rồi trầm trồ và tán thưởng,so sánh và ghen tị.Thề có Chúa,nếu tôi có 1 cô người yêu thực sự,tôi sẽ cất béng nàng ở nhà và tránh xa những dịp như thế này.
“Này,cậu sẽ mang ai theo cùng thế?”. “Uhm,tớ sẽ đi 1 mình” . “Haha,lạ nhỉ,cậu lại định biến mình thành kiểu 1 chàng trai độc than sáng giá ở bữa tiệc à ?” Thằng bạn đồng nghiệp nháy mắt rất…đểu. “Có thể lắm chứ,mà thực ra đâu quan trọng.Cậu thì sao?” . “Giống cậu thôi,tớ cũng thấy thú vị gì khi vác người yêu theo.Thay vì đấy,tớ sẽ rủ đứa em họ đi cùng,cho đỡ phí”. Đấy,điều nực cười nhất là ở chỗ ai cũng thủ sẵn 1 tinh thần cảnh giác cao độ.Vừa mỉm cười,tôi vừa send nốt tin nhắn cuối cùng của ngày.
Cô gái trở về nhà với vẻ mệt mỏi sau 1 ngày tự hành xác trg thư viện.Giở máy ra,và cô nhoẻn cười.Tin nhắn của anh : “Anh sắp biến mất khỏi Hà Nội rồi.Anh sẽ thử tập cách nhớ em”.Và cô nhắn lại,1 cái emoticon :D cực ngắn gọn
Việc tôi xuất hiện 1 mình cũng ko làm mấy gã đồng nghiệp ngạc nhiên.Mọi ng` còn bận bịu chăm chút cho những cô người yêu của mình.Chuyến tàu khuya đi Sa Pa rục rịch khởi hành. Ôi,Sa Pa,mảnh đất nhiều ám ảnh,và nhắc cho tối nhớ về những kỉ niệm thời fổ thong.Những đoạn phim tua chậm,cánh đồng hoa cục trắng, đèo ánh trăng,1 mảnh đỏ và những tia nhìn hay hắt.Cô gái làm dáng trước ống kính,bên những bong hoa cẩm tú cầu.Thướt tha và tươi sáng.
Và tôi thấy mình đã có lí khi biết sợ hãi những giấc mơ.Cũng đơn giản như khi tôi nhìn thấy Dao xuất hiện.Nụ cười quen thuộc, đôi mắt trong ánh lên những tia nâu xám dịu dàng.Sự tình cờ mang đến cho ng` ta những cơ hội để gặp lại nhau.Dù là trg những hoàn cảnh buồn cười nhất.Dù tôi đã thoáng nhận ra khuôn mặt khó chịu của leader khi lờ mờ nhận ra tôi và em có biết nhau.Khẽ gật đầu chào,tôi tự định vị mình 1 chỗ trống gần cửa sổ.Và chai Scott làm rất tốt nhiệm vụ của nó,xua tan đi cái lạnh của gió vùng cao,chỉ còn đọng lại trg khứu giác 1 mùi hương man dại của đêm.
Xoay nhẹ ống zoom của con Nikon 500,tôi mau mắn chộp đc 1 góc fiên chợ vùng cao.Sa Pa vẫn dịu dàng như thế.Dịu dàng từ những cơn gió se lạnh,dịu dàng từ ánh mặt trời lung linh trên đỉnh Phan-xi-păng,dịu dành như mấy em gái dân tộc đang rao bán những chiếc kèn môi.Có lần,tôi đã thử suy nghĩ xem kèn môi có fải là 1 thứ bùa yêu ko? Để mỗi khi cô gái thổi lên những âm thanh khắc khoải,chàng trai sẽ tự tìm về.Huyễn hoặc như những đêm chợ tình đã tàn.
Đám đồng nghiệp lộn xộn tự do toả đi các hướng để tìm view đẹp.Tôi hài long với vai trò anh thợ ảnh bất đắc dĩ.Và hài long với vốn hiểu biết ít ỏi của mình về Sa Pa nhg cũng đủ để mọi ng` mắt tròn mắt dẹt. “Cứ như thể cậu đã sống ở đây rất lâu vậy”. Ờ,biết giả thích sao đây nhỉ,chỉ là tôi có 1 năng lực đặc biệt về lưu trữ thông tin,hay đơn giản những kỉ niệm đẹp thì mãi mãi còn ám ảnh. Ám ảnh như khi tất cả cùng đứng trên Cầu Mây,tôi thấy em cười,nụ cười hay hắt những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tàn.Y hệt như cô gái trg giấc mơ hằng đêm.Sao lại là em,Dao ?
Buổi tối.Tất cả cùng thích thú với ý tưởng 1 đêm hoá trang.Hoặc tự biến mình thành những khuôn mặt quái dị,nửa ma quái nửa cười cợt,hoặc tự cải trang như những nhà quý tộc thời xưa.Chọn cho mình 1 bộ vest đen giản dị nhất,tôi tìm them đc 1 chiếc mặt nạ nửa mặt.Tất cả 2 phe nam nữ đã tách ra,và các chàng trai có nhiệm vụ đi tìm người yêu của mình. Đừng ở 1 góc khuất ít ai để ý,tôi khẽ nhấm nháp li rượu với vẻ khoái chí khôn tả.Rồi bọn họ sẽ nhầm lẫn,sẽ cười ré lên khi chẳng may vớ đc người yêu của kẻ khác.Sao lại fải fức tạp đến như thế nhỉ ? Ngay cả những sự chọn lựa đôi khi vẫn nhầm lẫn đấy thôi.Thì bản thân sự nhầm lẫn ấy đã hiện hữu và tồn tại.Vậy cần gì fải giả định nó,ngờ nghệch thật.Rồi tôi khẽ hát 1 giai điệu quen thuộc của The Wall “khi anh mất lối trên con đường xa…” blah blah.
“Em nghĩ anh sẽ fải xuất hiện ở ngoài kia cơ” - Giọng nói fả nhẹ như khí trời.
“Cũng như em thôi.Anh đang nghĩ leader của bọn anh sẽ hoang mang lắm vì ko thấy em trg đám đông công chúa công nương ngoài kia” - Giật mình,tôi bình tĩnh đến lạ.
“Rồi anh ấy chắc chắn sẽ tìm ra thôi.Dạo này anh thế nào?Em thấy anh vẫn buồn,dù Sa Pa vẫn dịu dàng như ngày trước”
“Anh buồn vì Sa Pa vẫn thế,còn anh thì đã thay đổi.Nhg anh mừng là em thì ko.”
“Sao anh biết?”
“Vì chiều nay , khi chụp em trên cầu,nụ cười ko lẫn lộn,và góc máy ko khác những tấm trước đây”
“Còn em mừng vì anh đã thay đổi.Thôi,em ra ngoài đây, để 1 ai đó chờ đợi lâu quá cũng ko tốt nhỉ?”
Cạn hết li scott thứ 2 cũng là lúc Dao nhảy xong điệu valse đầu tiên.Tất cả cùng xoay trg 1 nhịp điệu đều đặn và tẻ ngắt,chậm dần và uể oải ở quãng cuối.Xa dần với đám đông bắt đầu mỏi mệt cùng những tiếng cười nói,tôi chọn cho mình cách lang thang trên những con dốc dài của Sa Pa.Nơi này là quảng trường thị trấn,bên kia là nhà thờ đá.Chuyến đi cuối cùng của thời fổ thong.Trg khi chờ kết quả thi ĐH,tôi và em đã cùng trốn nhà lên Sa Pa, đã cùng đi dạo quanh hồ trg 1 chiều nhiều sương và khói,cùng biến mất trg màn sương khói ấy để trao nhau nụ hô đầu dịu ngọt. Để rồi sau đó,Dao biến mất như làn sương bên hồ năm nào,bỏ lại tôi những tháng ngày chờ đợi vô vọng. Đấy là nguyên nhân nhiều đêm tôi mơ thấy 1 cô gái,với đôi mắt đỏ hoe,cô gái chưa bao giờ biết khóc trước mặt tôi.Nụ hôn đầu tiên trượt dài như 1 vết xước nơi đầu môi,mặn chát và đau nhói.
Tôi trở về khách sạn vào nửa đêm.Ko gian lạnh buốt,fảng fất đâu đấy 1 mùi hương hoa hồi.Hút 1 hơi dài trước khi bước hẳn vào trong, đập vào mắt tôi là 1 chấm đỏ,cô độc bên chiếc ghế đá.Tiến lại gần ,tôi càng ngạc nhiên hơn khi đó là Dao, đôi mắt đỏ hoe
- Lạnh lắm đấy,và anh nghĩ là em nên đi ngủ.
- Em ko ngủ đc.Nói thế nào nhỉ, để yên cho em đc ko?
- Uhm,anh sẽ ko hỏi lí do vì sao em khóc.Nhg thay vì ngồi 1 chỗ,em đi dạo với anh 1 lát.Vận động sẽ tốt hơn trg thời tiết như thế này.
Khoác lên cổ em chiếc khăn nâu xám,chúng tôi cùng nhau bước đi. Đêm yên bình,màn trời dệt sao lấm tấm như 1 tấm thảm chạm thuỷ tinh.Qua những con dốc, đi quanh hồ, ở dưới chân núi,chúng tôi lần lượt đi qua những địa điểm quen thuộc với cả 2 đứa. “Ngày đấy đẹp,anh nhỉ?” . Dao là người chủ động lên tiếng trước. “Uh,nhg tất cả đã thành kỉ niệm rồi”. “Em thích nhớ về những kỉ niệm đẹp.Dù khi chủ động chia tay anh,em đã rất buồn.” . “6 năm và anh đã quên đi rất nhiều.Nhg vẫn muốn hỏi em vì sao ?” .Rồi Dao kể,cảm giác hoang mang của 1 cô gái đứng giữa ranh giới yêu và thích,giữa ước vọng xây dựng 1 sự nghiệp vững chắc với mong muốn 1 tình yêu nhất thời “Hai năm sau khi đã cảm thấy ổn,em đã tìm anh.Nhg anh gần như biến mất”.Lẽ dĩ nhiên,Dao ko thể tìm thấy tôi.Tạo cho mình 1 vỏ bọc biến mất hoàn hảo, đổi sim điện thoại ,không online, đóng cửa với thế giới bên ngoài,tôi lặng lẽ cày cuốc bài vở,những kì thi với số điểm tuyệt đối,khoá học ở nước ngoài kéo dài 2 năm.Tôi chìm vào học tập và công việc.Chỉ thỉnh thoảng hang đem tự chạy trốn những giấc mơ của mình “Anh sẽ kể cho em nghe”. Hít 1 hơi dài,tôi miêu tả lại cảm giác của mình khi Dao biến mất,về những giấc mơ hàng đêm,về cô bạn gái bây giờ - ng` mà tôi vẫn chưa đủ tự tin để nói lời yêu,vì mặc cảm về 1 hình bóng cũ.Cứ thế,chúng tôi kể cho nhau nghe về kỉ niệm,cảm giác tất cả những đè nén,hiểu nhầm, âu lo,giận dữ đều bị trút bỏ. Đơn giản như khi cả 2 tự đánh mất những cơ hội của mình.Mắt em đã ko đỏ nữa,và tôi cũng thôi cái ý định muốn hỏi em về nguyên nhân.Chỉ khi thấy em ở bên,mắt long lanh và dịu dàng,thằng con trai ngày xưa trg tôi ko thể cầm long, ôm em lại thật gần. Đôi mắt ấy mở to,rồi khẽ đóng lại,chờ đợi 1 nụ hôn.Bỗng nhiên,khi tôi cúi lại gần em, ánh sáng lờ mờ của mấy cột đèn đường như biến mất.Thay vào đó là 1 khoảng không trắng đục,với vô vàn những đôi mắt đen đang xoáy vào tôi,ma mị và biến ảo,nửa như đang chất vấn,nửa hoài nghi.Vô vàn đôi mắt bao quanh tôi,vây kín dày đặc.Và tôi thấy trg đó cả sự thương hại,chế giễu.Chỉ duy nhất có 1 đôi mắt,ko ánh lên những tia nhìn bỡn cợt mà thay vào đó là 1 ngọn nửa ấm áp đến lạ lùng.Và tôi biết, đó là nơi tôi cần tìm về...
Nụ hôn của tôi,thay vì tìm về đôi môi Dao như ngày xưa,khẽ đặt lên trán em “Cảm ơn em vì tất cả, đêm nay đã không quá dài và anh luôn mong em hạnh fúc”.Chuông nhà thờ cũng vừa kịp đổ những hồi đầu tiên báo sáng.Và hình như đằng xa kia, ánh mặt trời đầu tiên đã hé rạng trên đỉnh núi mờ sương.
Thì ra tất cả những giấc mơ về 1 cô gái đã được giải đáp trong đêm mắt đen. Khi tôi tự vẽ ra cho mình 1 thế giới nội tâm fức tạp, tự trốn trong u uẩn của nỗi buồn và chốnh chếnh bên mỗi li scott. Mà thực ra tôi có thể tìm thấy 1 nguồn vui sống khác, tự ngay trong chính bản thân mình, và với cả hạnh fúc đang ở rất gần. Đêm mắt đen mãi mãi là 1 ám ảnh diệu kì, khêu lên những ko gian và thời gian huyền hoặc. “Khi anh mất lối trên con đường xa, trong đôi mắt em ấm lửa soi lối về…”.Ngay bây jờ,tôi biết mình fải làm gì.
Cô gái tỉnh dậy vào buổi sáng, đập vào mắt cô là tin nhắn đầu tiên của ngày. “Anh nghĩ là mình sẽ ko fải tập nữa, vì anh thực sự đã rất nhớ em. Em ơi, cứ thế này thì mình sẽ yêu nhau mất thôi” . Cô mỉm cười thật tươi, và dịnh gửi lại cho anh 1 cái mặt cười. Nhưng ko, hình như cô đã nghĩ lại. Cô gửi cho anh 1 nụ hôn :x
Nguồn : HHT 2!