View Full Version : Tự dỗ...
dangtranquan
21-01-2009, 10:47 PM
...có những niềm đau
nhỏ máu!
lên câu hát
và khóc ...
mênh mang những buổi chiều
không sợ mình gục ngã
chỉ thương những khi yếu đuối
gằn giọng ...
tưởng chừng không chịu nổi .
không thể nào tan vỡ
nhưng đau ...
như long lanh giọt sớm
đọng trên gai xương rồng
và đôi lúc thấy mình như thể
bóng mây kia u uất cuối trời.
mắt xin đừng buồn như thế
và đừng khóc..
cho riêng ta một chút dỗi hờn.
Hãy tự dỗ mình nhé em...
trinhnusatthep
02-04-2009, 01:30 AM
Có những niềm đau ko vỡ
có những mắt buồn
ứ nuớc hoen mi
Phố ko anh
Phố lạnh
Bàn tay ko anh
bàn tay lạnh
Em tự dỗ mình khỏi những niềm đau
Em tự dỗ mình cho giấc ngủ thêm đau
Về đi anh
cho những sợi tầm gai cứa máu em dệt
Là câu thơ em hát
mênh mang những buổi chiều
Em chẳng thể dỗ mình
Thôi khỏi nhớ anh
trinhnusatthep
02-04-2009, 09:02 PM
Cho tớ đính chính tý
tớ (mạn fép) ứng tác từ bài thơ của noá,nhưng tớ ko thích nóa nhá,nóa ở đây là bạn Đặng Trần Quân thưa toàn thể các tình yêu gái:yo128::yo128:
khọm già
22-09-2009, 01:08 PM
Có những lúc
em tự dỗ mình
rằng Hà Nội lạnh, nên bàn tay anh lạnh
Chứ không vì
trái tim anh lạnh lùng đâu...
Có những lúc tự dỗ mình khe khẽ
Đừng khóc mà, khuôn mặt đáng yêu!
em sẽ về tìm thấy mái nhà xưa
Đừng có ngốc nhìn trời rồi khóc
bởi bầu trời không có tội đâu em
Có những lúc thấy tim mình thật nhỏ
Sao đi hoài mà vẫn chỉ thấy anh?
Có những lúc thấy tim mình thật lớn
Đi một hồi sao chẳng thấy hình anh,
lại tự dỗ
anh chính là gia đình
là niềm vui trong cuộc sống đó thôi?
Đúng rồi anh nhỉ?
Tim anh không lạnh, chỉ tại kem cứng quá
hoặc bởi mắt em đã hoá đá que kem
Miệng anh cười nhưng mắt anh - em biết
một ánh nhìn nồng ấm - chỉ riêng em!
Thua xa 2 ông bà văn thơ này. :))
Hài quá!!!
vBulletin® v3.8.4, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.