PDA

View Full Version : Tru tiên - một nỗi buồn vạn năm


dangtranquan
21-01-2009, 01:15 AM
Note: bắt đầu ngày hnay, tớ sẽ tham gia spam vào box này. Thực sự hnay ngồi đọc lại blog mình, thấy buồn buồn... Vấn vương một chữ "tình", thôi thì pót trước cái này. Không thấy box nào về tiểu thuyết cả:yo60:, thôi thì đây có chữ "văn" nhét vào. :yo136:
Đây là một vài cảm nhận của Q sau khi đọc "Tru Tiên" - trước khi ra "Vĩ thanh" - khi mà còn được xưng tụng là "nhất đại kỳ thư" trong tiểu thuyết huyễn hiệp Trung Quốc hiện đại.:yo115:

dangtranquan
21-01-2009, 01:17 AM
(Ngoài lề:Cách đây khoảng nửa năm là lần đầu tiên tớ đọc Tru Tiên. Thực ra lúc đầu đọc chỉ là do hiếu kỳ, thấy mọi người ca ngợi nhiều quá, kêu là "văn chương này há lại dưới tầm Kim Dung?!". Điên tiết cộng với tò mò, lần mò kiếm về đọc. Lần đầu tiên đọc, chỉ cảm thấy nó cũng hấp dẫn, cũng hồi hộp, cũng gay cấn, nhưng cũng chỉ có thế mà thôi. Nghĩ mà xem, 1 tiểu thuyết tiên hiệp với thần tiên đầy khắp, với thần kiếm pháp bảo tràn ngập. cũng có cái hay của nó, nhưng nếu chỉ có thế thì... Chẹp. Bỏ qua. Lần thứ 2 đọc lại là lúc mua về nhà. Thực ra đấy là mua về cho mama đọc, cũng đỡ buồn. Chẳng lẽ mua về òi mình lại không đọc? Đọc lại, đến lần thứ n rồi, cảm thấy ở Tru Tiên một thứ lôi cuốn hấp dẫn mình... đó chính là thứ tình người đầy tính nhân văn trong truyện...) (tháng 11/2007)


Đời người dài mấy chục năm, liệu có gì là đáng buồn, nếu không phải tất cả nằm ở 1 chữ tình? Thế gian mấy chục tỷ người, liệu có bao người nằm ngoài chữ "tình"? Và nếu nằm ngoài chữ tình, liệu có còn là người không?... Thế nhân là vậy, thế giới trong Tru Tiên cũng vậy.Một thế giới với những người tu đạo, với những bậc thần tiên quỷ quái sống tới ngàn năm, những thần thú dị chủng từ thuở hồng hoang... hãy khoan nới tới những tranh đấu, những mưu mô, những thù hằn mà ta có thể dễ dàng bắt gặp ngoài đời... hãy nói tới chữ tình trong Tru Tiên.


Trương Tiểu Phàm. Một cái tên đặt ra, bản thân nó đã mang trong mình mong ước về một cuộc sống bình dị, đơn giản... Vậy mà chỉ sau 1 đêm, sau khi thôn Thảo Miếu thân quen nơi đã sinh ra hắn chứng kiến cuộc chiến giữa những bậc tu chân như thần tiên mà hàng ngày hắn vẫn ngưỡng mộ, hắn đã mất đi tất cả. Và cứu sống hắn và Lâm kinh Vũ, hai đứa trẻ nhỏ của thôn Thảo Miếu, chính là nhờ một chữ "tình". Một chút tình tri ngộ đã trở thành cơ duyên, khiến Tiểu Phàm trở thành đồ đệ của Phổ Trí thần tăng, một trong tứ đại thần tăng của Thiên Âm tự, một trong 3 đại phái chính đạo. Chút tình đó, đương nhiên có phần lớn là do tham vọng nắm bắt thuật trường sinh của thiên hạ thông qua việc kết hợp đạo pháp hai nhà Phật Đạo, song nào ai có thể phủ nhận được chữ tình trong nó? Ừ, đành rằng là cũng vì tham vọng đó mà hơn 200 sinh mạng đã bị tàn sát, song đó là điều không ai mong muốn...
Lão thất. Trương Tiểu Phàm, đứa con côi ấy được Thanh Vân môn thương tình thu nhận. Hắn đã trở thành "lão thất", đứa đệ tử thứ 7 của Đại Trúc Phong, Thanh Vân môn từ đây.Bao bọc hắn, chính là tình thương của đồng môn sư huynh, của sư phụ và sư nương, và của cả Điền Linh Nhi, người sư tỉ mà hắn đem lòng thần tượng. Tình cảm mọi người dành cho hắn không hề giảm đi, kể cả khi hắn là kẻ đã lập nên thứ kỷ lục "tồi tệ" nhất, là kẻ chậm tiến trong lịch sử Thanh Vân môn mấy ngàn năm. Sư phụ luôn hết lời chửi mắng, nhưng sâu trong tâm khảm, hắn biết là sư phụ luôn luôn quan tâm đến hắn, đứa đệ tử nhỏ côi cút...Cho tới ngày Thất mạch hội võ, một đại hội võ thuật nơi khoe tài của bảy chi phái Thanh Vân môn. Ở đây, chính là nơi cuộc đời Trương Tiểu Phàm lại một lần nữa thay đổi... Lần đầu tiên, hắn trở nên đặc biệt trong mắt đồng môn khi mà với "pháp bảo cời lò" cộng thêm số may kỳ lạ của mình hắn đã chiến thắng liên tục và trở thành một trong tứ kiệt của Thanh Vân môn, để rồi mỗi khi người ta nhắc tới "các đệ tử trẻ xuất sắc", choi dù là khi hắn đã bị đuổi khỏi sơn môn, người ta vẫn không khỏi chạnh lòng nhớ tới người sư đệ hiền lành chất phác Trương Tiểu Phàm... Trở thành "đệ tử xuất sắc" của Thanh Vân môn, Trương Tiểu Phàm cùng với đồng môn được phái tới cứ địa của Luyện Huyết đường của ma giáo, để rồi hắn bị đẩy xuống đáy vực sâu Tử Linh uyên, để rồi từ đấy nảy sinh mối tình cảm khó hiểu đối với chính hắn với người con gái Ma giáo Bích Dao... Cùng bị đẩy tới bờ vực sinh tử với nhau, và chính ở đó, tình cảm đã nảy sinh. Đẻ rồi, sau này, trong cuộc chiến giữa chính và tà trên đỉnh Thanh Vân, khi mà chung cuộc, chỉ vì vô tình có được thứ hung khí đệ nhất thiên hạ luyện từ Phệ Huyết châu và Nhiếp hồn bổng và có trong mình chân pháp Phật môn của Phổ Trí truyền cho, trước mặt của các vị tiền bối, chẳng thể giải thích được mà đến nỗi bị hiểu nhầm. Vốn dĩ vô tội, cũng vì số mệnh ràng buộc. Thần Phật quả thật vô tình sao? Chỉ thấy tiên kiếm lóng lánh màu sắc, khí thế kình thiên, tình không nương nhẹ, từ trên trời nhằm đầu chém xuống... số mệnh liệu có thể thay đổi không? Đứng giữa ranh giới chính và tà, mà mỗi bên là một người con gái hết lòng yêu hắn. Tiểu Phàm yêu cả hai, nhưng cũng biết không thể chọn cả hai. Nhưng thế nào là tình yêu chân chính? Không phải vì nhan sắc, không phải vì tài hoa. Mà là vì... hy sinh. Chính cái giây phút thần kiếm Tru Tiên chém xuống đầu hắn, người con gái Ma giáo Bích Dao ấy đã lấy thân mình, niệm lên câu độc chú Lệ Huyết, hay còn có tên khác là "Si Tình chú", đem hết tinh huyết trong người ra che đỡ cho hắn... Hắn sống, Bích Dao chết. Hắn nhập ma. Để rồi 10 năm sau, nổi lên một ma đầu Quỷ Lệ, một ma đầu mà trong Ma giáo cũng run sợ, một chiến tướng với pháp bảo Phệ Hồn được mệnh danh là Huyết công tử. Đó là Trương Tiểu Phàm năm xưa.
Mọi chuyện tới đó tưởng như đã kết thúc. Không. Thân trong Ma đạo, nhưng Tiểu Phàm, hay giờ là Quỷ Lệ, vẫn giữ một trái tim lương thiện... Chỉ là hắn cảm thấy mình mắc nợ cha của Bích Dao, Quỷ Vương, một trong Tứ đại tông chủ Ma giáo. Hắn vẫn giữ được bản sắc của mình... Chỉ là như hắn đã thốt lên "ta thông cảm cho các người, vậy ai sẽ thông cảm cho ta đây?""TA biết ta lầm đường lạc lối, nhưng ta không tìm nổi lối ra, đường nào mới là đường đúng, chính đạo ư? Kẻ nào nói chính đạo là đường đúng? cho dù nó là đúng, nhưng có gì đảm bảo đó đúng là chính đạo? Thế gian này toàn hạng sài lang, chẳng có ý nghĩa gì với ta nữa. Hiềm nỗi ta còn ước nguyện chưa làm xong, quyết không thể chết được..." Dù thế nào, tinh thần, tính kiên nhẫn, sự bướng binh, chung thủy của Trương Tiểu Phàm vấn khiến người đọc cảm động sâu sắc.Thực ra bất luận là sống hay chết, bất luận là lúc nào, chỉ cần có một trái tim lương thiện cũng đáng để cho chúng ta tôn kính và chúc phúc.
Không chỉ có Trương Tiểu Phàm. Cái tình của Tru Tiên không dừng lại ở đó. Ở Tru Tiên, ta còn bát gặp một Tống Đại Nhân chân thật khổ sở vì mối tình kéo dài gần trăm năm với người sư muội Văn Mẫn, một Tăng Thư Thư ngạo nghễ nặng tình nghĩa với người anh em kết nghĩa TRương Tiểu Phàm, với một Pháp Tướng bất chấp mọi sự trừng phạt cấm kỵ của Phật môn mà liều chết cứu vớt linh hồn của Trương Tiểu Phàm, một Lục Tuyết Kỳ, một Bích Dao hết lòng nặng tình với chàng trai mình yêu, cho dù có thay đổi như thế nào. Bên đó còn ấn tượng về một Cửu vĩ Thiên hồ đạo hạnh vạn năm đem lòng yêu mến Tiểu Phàm, sẵn sàng giúp hắn cứu Bích Dao sống lại chỉ vì "thực ra nàng cũng biết, suốt trăm nghìn năm nay nguyện vọng của ta là làm một kẻ khờ khạo, và cũng có một kẻ khờ khạo như thế chân tình đối đãi với ta mà thôi". Trong Tru Tiên ta khó long phân biệt chính - tà. Thế nào khi thứ thần chú khốc liệt nhất của Ma giáo mà đời đời bị người đời khinh bỉ lại chính là Lệ Huyết độc chú-Si Tình chú:
"Cửu u âm linh, chư thiên thần ma
Dĩ ngã huyết khu, phụng vị hy sinh
Tam sanh thất thế, vĩnh đọa diêm la
Chỉ vị tình cố, tuy tử bất hối..."
Tức là: Âm linh nơi địa phủ, thần ma trên trời cao; Hãy lấy thân thể và tinh huyết của ta, hiến cho sự hy sinh này; Ba đời bảy kiếp, dẫu mãi mãi sa bước nơi diêm la; Thì vì tình, chết cũng không hối tiếc.
HAy lại như một Thú Thần- Thú Yêu ở vùng Thập vạn đại sơn mà thiên hạ đều muốn trừ đi thì lại cũng chỉ là một kẻ được tạo ra vì tình, và cũng chết vì tình... vu nữ Linh Lung tạo ra hắn từ khí dữ ngàn năm, để rồi khi hắn vượt ra khỏi tầm kiểm soát thì đành giam dữ hắn lại. Thú Thần chỉ có một tâm nguyện duy nhất "Đối với ta, sức mạnh có ý nghĩa gì đâu! TA chỉ muốn... muốn sống chung với nàng thôi". Để rồi khi chết, ngàn vạn năm sau, cũng chính là chết vì một ảo ảnh của Linh Lung, ôm lấy ảo ảnh của Linh Lung mà chết một cách mãn nguyện trong ngọn lửa của rồng lửa bát hoang...
Dưới gầm trời bao la này, có ai để ý đến niềm hạnh phúc nhỏ bé của thế gian không???
Với ai cũng vậy thôi, chẳng ai sống mà thoát khỏi một chữ TÌNH. Yêu ghét nhớ thương sầu khổ... Xin mượn tạm lời của Trương Tiểu Phàm nói với trụ trì Thiên Âm tự, câu nói mà tớ tâm đắc nhất:"Phật dạy: Sắc tức Không! Vạn vật trên cõi đời này đều thế, ân oán tình thù, mĩ nhân cừu địch đều chỉ ở 1 chữ Sắc, trói buộc tâm trí người ta, quấy rối sự thanh tịnh của tâm hồn người ta, sao thí chủ cứ phải khư khư mê đắm như vậy?-Đại sư sai rồi. Sắc tức Không, vậy Không cũng tức là Sắc. Người muốn tôi nhìn thấu những chuyện thế thái nhân tình, há lại không biết chuyện thế thái nhân tình vốn dĩ không thể nhìn thấu được? Tôi sống trên trời đất này, ân oán tình thù chính là cuộc đời tôi. Người muốn tôi nhìn thấu đến tận cùng của sự thanh tĩnh, nhưng người đâu biết được sau khi nhìn thấu liệu tôi có còn là tôi nữa không?"

mrbiiii
21-01-2009, 10:45 AM
<object width="425" height="344"><param name="movie" value="[Only registered and activated users can see links]"></param><param name="allowFullScreen" value="true"></param><param name="allowscriptaccess" value="always"></param><embed src="[Only registered and activated users can see links]" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"></embed></object>
Bonus cho a quân cái nỳ,đọc phải có hình nó mới ngấm nhanh,nói thế người chưa đọc ko biết đc hay thế nào đâu:yo50::yo50::yo50:
Người con trai mặc áo đen là Trương Tiểu phàm,cô gái áo trắng là Lục Tuyết Kỳ( đẹp nhưng lạnh lùng):yo1:,còn áo xanh là Bích Dao,cái chuông Bích Dao đeo là Hợp Hoan Linh
Thực ra thì cũng có đoạn film do người thật đóng nhưng ko đc như mình tưởng tượng lúc đọc nên ko lấy :yo103::yo103:

LamPhụngHoàng
21-01-2009, 06:24 PM
Tơ tình như mộng, Sầu đoạn bạc đầu
Hoa nở hoa lại tàn chờ đợi qua bao nhiêu mùa thu
Ngàn năm đợi chờ, chỉ vì để được một lần trùng phùng
Đau khổ một đời chỉ hy vọng em hiểu được
Hồng nhan cô độc tiều tuỵ, ngồi cười kiếp đào hoa
Cả dòng sông xanh chỉ vì em khô cạn
Uống rựou hát ly biệt, đuổi theo hồi ức uyên ương
Dùng sinh mệnh để đổi một vị trí nhỏ trong tim em
Thuỷ triều lên xuống, trăng khuyết trăng lại tròn
Thế sự biến đổi khôn lường, xuân đi xuân lại về
Duyên khởi duyên diệt luân lạc phàm gian
Thiên thượng nhân gian say không ngũ...

Bài hát của game TT...buồn da diết.


Đọc Tru Tiên cũng lâu lắm rồi, nhưng mỗi khi có người nhắc đến nghĩ lại thấy bi ai, vì Lục Tuyết Kỳ, Tiểu Phàm, vì Bích Dao, hay Kinh Vũ, Phổ Trí, Vạn Kiếm Nhất...toàn những số phận bi thảm.

Thích nhất Bích Dao...
[Only registered and activated users can see links]
Sống và chết vì người mình yêu...ko một chút oán hận...

Trong Tru Tiên, nói cho cùng, thì cuộc đời như thương hải tang điền, bể dâu dời đổi. Tình như mộng ảo, li hợp - hợp tan... người yêu người cuối cùng vẫn phải phân li. Còn nhớ cái câu :
“Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu! Thế gian này vốn chẳng có thần tiên!”
Ngẫm lại, tất cả chúng ta, cũng chỉ là sô cẩu mà thôi. =))

dangtranquan
21-01-2009, 06:29 PM
Đọc TT không nhất thiết phải buồn... chính vì cái buồn đấy thể hiện được con người sống có tình đến như thế nao?
Vạn vật chỉ như con chó rơm trong mắt thần tiên, nhưng qua trọng là trong mắt nhau, ta là gì?
Buồn đấy, nhưng vui vì cái buồn đấy.

LamPhụngHoàng
21-01-2009, 06:33 PM
Cũng giống như BD, chết mà cũng là hạnh phúc :) neh ?

dangtranquan
21-01-2009, 06:42 PM
Yeah, đó mới là đáng phục.
Thân bất do kỷ, nhưng cuối cùng lại được chết cho những gì mình yêu thương.
Có lẽ chính vì thế mà TTP không thể quên được.
Tiếc nuối gì nữa?

LamPhụngHoàng
24-01-2009, 03:36 PM
[Only registered and activated users can see links]

Nàng là sắc nước hương trời, là thanh lệ vô song, như nàng tiên lạc chốn nhân gian. 10 năm ngủ yên có giữ trọn mối tình. Áo nàng vẫn xanh, nụ cười vẫn trên môi. Hợp hoan Linh thấu giữ linh hồn là may mắn hay bất hạnh ? Người ta bảo trong ba người, Bích Dao là người hạnh phúc, vì nàng dù nằm ngủ yên những lại được trọn tình yêu của Quỷ Lệ. Có thật như vậy không ? Con người hy sinh vì tình yêu lại chẳng thể trở về với cát bụi, lưu luyến trên đời chẳng giống người còn sông, chẳng giống người đã chết. Như vậy mà gọi là hạnh phúc ư ? Nàng đc tình yêu của QL, nhưng liệu nàng có biết ? Hình bóng nàng xuất hiện trên mặt giếng cổ trước mắt QL nhưng ngay chính bản thân nàng cũng không biết. Vậy sao có thể gọi đó là hạnh phúc?

[Only registered and activated users can see links]

Dưới cơn mưa một ng quỳ một kẻ ngồi. Nàng vẫn mặc y phục màu xanh biếc, đến gần bên hắn, mặc cho gió mưa đã ướt làm nửa thân mình ướt đẫm nước. Nụ cười nở trong đem tối lại như dịu dàng ấm áp như nước. Người con gái ấy, mặc sự khác biệt chính tà, mặc sự nguy hiểm khi thân là người của ma giáo mà bước vô đây, vẫn tới bên hắn, chia sẻ nỗi khổ hắn đang gánh chịu và để llại làn u hương ở bên mình, trong gió mưa lành lạnh này, lại chân thật đến dường nào đang ràng rịt lấy hắn. Mặc cho gió mưa réo rít, đất trời héo hắt, trong đêm mưa mênh mông, dường như cả thế gian đều chỉ còn lại một chỗ này, chỉ có mỗi hai người họ mà thôi.

"Cô hà tất phải chịu khổ?"
"Không phải đâu, ta nào có chịu khổ. Ngươi không biết được, cái khổ chân chính ở trên đời, đều là do lòng người... ..."

Cả đất trời như chỉ còn một chỗ, cả thế gian như chỉ có hai người...


Hạnh phúc của nàng là quang thời gian trong Vạn Bức Cổ Quật cùng với QL, là trong đêm mưa gió tới bên hắn, nơi rừng trúc nằm gọn trong lòng. Người ta vẫn nói, tình yêu không bắt nguồn một cách vu vơ, tình yêu xuất phát từ những hòan cảnh khắc nghiệt khó khăn nhất. Tình yêu không phải vì nhan sắc, không phải vì tài hoa mà là sự hy sinh mới là tình yêu chân chính...

[Only registered and activated users can see links]

Vậy còn đau đớn là jì ?
Là hình ảnh tà áo màu lục tung bay giữa ánh sáng của cổ kiếm Tru Tiên- đẹp đẽ và thê lương nhất thế gian.
Là khi nàng trở thành màu sắc duy nhát của đất trời
Và trong khỏanh khắc, vô số sương khói màu huyết mờ mờ ảo ảo từ cơ thể nàng trao ra...
Là giữa đất trời tất thảy lặng im, chỉ còn một âm thành, một tiếng gào điên dại như xét nát ***g ngực:
"Không..."

[Only registered and activated users can see links]

Nàng nằm yên lặng trong Hàn Băng Thất, nụ cười trên môi và chiến Hợp Hoan Linh vớt vát linh hồn. Liệu có hay chăng còn một kẻ dại điên vẫn tìm đường trong mịt mù bóng tối để cứu nàng. Có hay chăng kẻ nàng đã hy sinh vẫn đang từng ngày gào tên nàng trong âm thầm... Có hay chăng?

Một cơn gió nhẹ lùa tới, tiếng chuông đinh đang vang lên dưới mái hiên. Tấm áo xanh lục vẫn lất phất bay, như một nét cười. Tiếng chuông đinh đang, trôi theo gió, vang vọng đi khắp nhân gian.

Sống trở lại là đau khổ, mất tích như cuối truyện cũng là đau khổ? Vậy mà lại coi nàng là kẻ hạnh phúc ư?

Đến cuối truyện cũng chỉ nụ cười phất phơ trong ký ức. Tại sao? Tại sao khi đã có thật nhiều cơ hội nàng đều không thể trở lại với nhân gian. Liệu nàng có thực sự đã trở về với cát bụi, hay lại bất hạnh lần nữa khi người cha đáng kính bỏ rơi nàng như hồi nhỏ. Trời già độc ác, luôn bỡn cợt trêu đùa đầy ác ý với con người. VàThật là một đại kết cục, chẳng tốt đẹp chút nào. Ôi Bích Dao :((

Sunny
24-01-2009, 08:47 PM
Tớ thì thích Lục Tuyết Kỳ :D Nhất phiến băng tâm ngọc tại hồ, vẻ đẹp lạnh như băng với thanh Thiên gia khiến cho lòng người chao đảo nhưng tấm lòng thật ấm áp :P
[Only registered and activated users can see links]
Trong cái Clip Tru Tiên luyến cái ông đóng TTP xấu quá, mất hết cả hình tượng :((
TTP đẹp trai dường này
[Only registered and activated users can see links]

Khi là Quỷ Lệ phong độ thế này
[Only registered and activated users can see links]

=> trong phim [Only registered and activated users can see links]

dangtranquan
24-01-2009, 11:34 PM
Mình là mình thấy trong truyện cũng có ai bảo TTP đẹp trai đâu nhể?
Hiền lành, chân chất, ngô ngố...<= có chữ nào nói là "đẹp trai" không?:))
Cái nổi bật lên ở QL về sau này, hay ngya cả TTP về trước, cũng chỉ là khí hcất, lòng chân thành, sự cô độc và chung thủy mà thôi... Đấy mới là cái vượt ra cả ngoài cuốn sách để làm rung động độc giả.

LamPhụngHoàng
24-01-2009, 11:37 PM
Ủng hộ anh Quân ^m^ Chẳng có đoạn nào nói QL đẹp trai hết :(
Nhậm Hiền Tề đóng so với QL thì có thể hơi già thật :)) nhưng mà anh ý hát mấy bài ost trong phim thì ...:">

dangtranquan
24-01-2009, 11:43 PM
Khuyến mại cho những ai chưa đọc Tru Tiên bản PRC full của Tru tiên này!
Cái này đọc bằng Mobile pocket reader nhé:D
[Only registered and activated users can see links] Dinh_Tru Tien_PRC.zip

dangtranquan
24-01-2009, 11:52 PM
Mọi người có thể nghe bài hát của film Tru tiên tại đây nhé:
Tru tiên luyến và Tru tiên kiếm.
[Only registered and activated users can see links]

LamPhụngHoàng
25-01-2009, 08:56 PM
Phải nghiền lại thôi anh :(
Ngày trước e đọc nhưng mà lướt lát quá, chi tiết chính thì nhớ, còn lại...lờ mơ T^T

Chuẩn bị có game...cày lại truyện để còn biết mà làm quest =))

Còn Tru Tiên Luyến là nhạc phim anh ạh :"> nhạc game là bài Say Tình cơ ^m^

Tiểu Anh
25-01-2009, 10:49 PM
Đọc xong kái đoạn cảm nghĩ đấy thìa khỏi đọc truyện lun :))

KojiK6N
02-02-2009, 08:37 PM
Đọc truyện này từ lâu nhưng vẫn không khỏi thắc mắc rốt cuộc TTP yêu ai ? BD hay LTK ?

dangtranquan
02-02-2009, 10:47 PM
Ôi chài, sao phải thắc mắc như thế;))
Cứ mặc định là anh í yêu cả 2 thì cũng đã có sao:)) Đọc sắc hiệp lại chả ai mà chẳng như Vi Tiểu BẢo:))
Đùa tí, thực ra nếu muốn phân định ra rạch ròi thì có lẽ cũng khó. Vì vs BD, đó lại là t/y đầu tiên, lại là ng con gái đã gắn bó vs QL nhất, hy sinh cả bản thân tạo nên một cái dấu không phai trong QL. Còn LTK, sư tỷ này chính xác lúc đầu chỉ là ngưỡng mộ - như mọi thanh niên khác. Dần dần nhờ sự quan tâm của LTK -> he fall in love. Đừng cố tách bạch ra. Chính vì có cả 2 đan xen nên QL mới alf QL, TT mới là TT.:D

LamPhụngHoàng
03-02-2009, 02:00 PM
Đọc truyện này từ lâu nhưng vẫn không khỏi thắc mắc rốt cuộc TTP yêu ai ? BD hay LTK ?
Nếu là fan của BD, họ sẽ khẳng định QL yêu BD :D
Nếu là fan của LTK, đương nhiên họ chắc như đinh đóng cột rằng QL yêu LTK, còn đối với BD chỉ là vì ân nghĩa...
Nếu là trung lập :yo1: họ cho là QL yêu cả 2...
Số còn lại nhất trí rằng QL yêu ...Tiểu Hôi :yo60:

Nói chung mỗi người đều có 1 câu trả lời cho riêng mình, ko cần biết điều đó đúng hay là sai, chỉ cần mình cảm thấy thuận với điều đó là được :yo43: