PDA

View Full Version : [Hệ tiếng Nga] Học tiếng Nga bằng cách đọc truyện


naibambih2
19-01-2009, 06:04 PM
Bác tiều phu và con dê núi

[Only registered and activated users can see links]


Когда-то давным-давно жил один человек. Жил он тем, что собирал хворост. Родители его давно умерли, оставив ему только топор и маленькую хижину. Был он здоровым, сильным и трудолюбивым, и многие зажиточные люди в селении предлагали ему идти к ним в дом, соблазняя спокойной жизнью. Но юноше не по душе была унизительная работа слуги, и он отказывался от их посулов. Каждый день брал он свой топор и, положив его на плечо, отправлялся в лес. Нарубит там сухих веток, продаст на рынке и живет день-другой.

Однажды рубил он в лесу сухое дерево, ствол которого с трудом поддавался ударам топора, как вдруг услышал крик, полный ужаса. Выпрямившись, посмотрел он в ту сторону, откуда доносился крик, и увидел огромного волка, гнавшегося за антилопой. Антилопа совсем выбилась из сил, а волк уже настигал ее. Дровосек крепко сжал топор и бросился ей на помощь. Волк, ослепленный жадностью, не заметил приближающегося человека, а дровосек, подбежав, изо всех сил ударил топором по голове волка, тот повалился на землю и забился в смертельных судорогах.

Антилопа, спасенная от зубов волка, подняла глаза на человека, собиравшего хворост. Юноша заметил, что она хромает и из ноги ее течет кровь. Тогда дровосек сорвал с себя рубашку и лоскутом перевязал раненую ногу антилопы. Антилопа с волнением произнесла человеческим голосом:

- Спасибо, ты спас мне жизнь и еще перевязал мою рану. Я тоже хочу отблагодарить тебя.

Услыхав, что антилопа говорит по-человечьи, дровосек изумился и спросил:

- Но как же ты сможешь отблагодарить меня?

- Если тебе понадобится что-нибудь или с тобой случится несчастье, приходи к дереву хоэ, осыпанному желтыми цветами, оно растет в восточной части леса. Постучи трижды по стволу, и я явлюсь к тебе.
Сказав это, антилопа быстро скрылась в глубине леса.

Дровосек каждый день ходил за хворостом, но слова чудесной антилопы вылетели у него из головы. Однажды, увлекшись, зашел он далеко в лес и неожиданно для самого себя оказался у высокого дерева хоэ. Тогда ему пришло на память удивительное происшествие с антилопой, и он захотел снова увидеть ее и побеседовать с ней. Он постучал трижды по стволу хоэ. Кора дерева раздвинулась, и показались створки больших расписных дверей. Пораженный дровосек вошел в них и замер. Перед ним высился большой дом со стенами, сложенными из цветного камня. Вокруг дома и в его покоях было множество искусно сделанных вещей из золота и драгоценных камней. Почтенный седовласый старец вышел ему навстречу и с радостной улыбкой пригласил к столу. Благоуханный аромат всевозможных яств, долетая из окон, дразнил ноздри.

Седовласый старец, угощая дровосека, спросил:

- У тебя есть какая-нибудь просьба?

И дровосек ответил:

- Каждый день я хожу в лес собирать хворост, потом продаю его, и этого достаточно мне на жизнь. Мне ничего не нужно, я хотел бы только повидать антилопу.

И вдруг в это самое мгновение антилопа прошла под окном комнаты, в которой они сидели. Увидев ее, дровосек стал просить старца, чтобы он отпустил ее с ним и разрешил ей жить в его одиноком доме. Почтенный седовласый старец согласился. Человек, собиравший хворост, вывел антилопу из дома, стены которого были сложены из дорогих цветных камней, и повел в свою маленькую убогую хижину.

Каждый день, возвращаясь из леса с вязанкой хвороста, дровосек не забывал захватить сочной, нежной травы для антилопы, и она толстела прямо на глазах. Однажды, вернувшись из леса, дровосек сидел перед очагом и варил рис, антилопа лежала около него. Ласково похлопав ее по спине, дровосек сказал шутливо:

- Эх, антилопа, если бы ты умела варить рис, у меня было бы гораздо меньше забот.

Услыхав эти слова, Антилопа пристально посмотрела на человека.
На следующий день, возвратившись из леса, дровосек с изумлением увидел, что в хижине его все прибрано и приведено в порядок, над очагом благоухает готовый рис, а около очага стоит поднос с множеством вкусных блюд. Проголодавшийся дровосек принялся за еду, нахваливая блюда, которыми он угощался. Так в течение нескольких дней дровосек находил рис готовым, а хижину прибранной. Изумлению его не было границ.

В одно утро дровосек, как всегда, взял свой топор и отправился в лес. Но, пройдя некоторое расстояние, он повернул обратно и незаметно вернулся к хижине. Он проделал отверстие в бамбуковой стене и увидел, как антилопа подошла к кухонному очагу и ударила копытом по треножнику. Вдруг шкура с нее спала, и она превратилась в прекрасную девушку. Подложив дров в очаг, девушка поставила рис, а сама начала прибирать в доме.

Дровосек стремительно вбежал в хижину, схватил шкуру антилопы и бросил ее в очаг. Она тут же ярко вспыхнула. Девушка обернулась на шум и увидела, что шкура ее уже сгорела. Девушка закрыла лицо руками и горько заплакала. Тогда юноша подошел к ней и стал утешать. Но девушка сказала сквозь слезы:

- Ты сжег мою кожу, теперь я не смогу принять свой прежний облик и вернуться в родные места.

И дровосек ответил ей:

- Если ты не сможешь вернуться домой, то пусть мой дом будет твоим домом. Ты будешь свободна здесь, как и прежде.

Услыхав это, девушка с благодарностью произнесла:

- Да, ты в самом деле добрый человек, я согласна жить здесь вместе с тобой.

С этого дня они стали жить как муж и жена. Оба работали усердно, поэтому с каждым днем умножался их достаток, и жизнь приносила им одни радости.

naibambih2
19-01-2009, 06:10 PM
Bản dịch

Ngày xửa ngày xưa đã lâu lắm rồi, có một chàng trai sống bằng nghề kiếm củi. Cha mẹ anh đã mất từ lâu, chỉ để lại độc một túp lều nhỏ và một cây rìu. Anh rất khoẻ mạnh và chăm chỉ nên nhiều người khá giả trong làng dụ dỗ anh một cuộc sống sung sướng để mời anh về ở nhà họ. Không muốn vướng bận bởi những công việc hầu hạ hèn mạt, chàng trai trẻ đã từ chối miếng ăn của họ. Ngày ngày anh vác rìu lên vai đi vào rừng nhặt củi khô, đem ra chợ bán và sống qua ngày.

Một lần đang chặt một cây khô trong rừng, thân cây đang dần ngả xuống một cách khó nhọc qua những nhát rìu, bất thình lình anh nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết. Đứng thẳng dậy, ngó về phía phát ra tiếng kêu, anh trông thấy một con sói khổng lồ đang rượt theo một con sơn dương. Con sơn dương đã hoàn toàn kiệt sức, mà con sói thì đã đuổi kịp. Anh liền nắm chặt cây rìu và phóng ra cứu nó. Con sói đang bị loá mắt bởi miếng mồi ngon, không để ý tới chàng trai đang tiến lại gần. Còn chàng trai chạy tới, dùng hết sức lực giáng vào đầu con sói một nhát chí tử, nó ngã khuỵu xuống và giãy chết.

Con sơn dương được cứu thoát khỏi nanh vuốt chó sói,ngước mắt nhìn người tiều phu. Chàng trai nhận thấy nó bị tập tễnh và máu rỉ ra ở chân nó. Anh liền xé chiếc áo của mình ra và dùng mẳnh vụn để băng bó cái chân bị thương của nó. Bỗng con sơn dương thốt lên tiếng người một cách cảm kích:

-спасибо, anh đã cứu sống tôi , lại còn băng bó vết thương cho tôi nữa. Tôi muốn được trả ơn anh.
Nghe thấy con sơn dương nói được tiéng người, chàng trai vô cùng kinh ngạc và hỏi:
- nhưng làm thế nào mà mi có thể trả ơn cho ta?
- nếu anh cần bất cứ cái gì, hoặc là với anh xảy ra chuyện chẳng lành, hãy đi đến cái cây "хоэ" , ở đó rụng đầy những bông hoa vàng, nó mọc ở phía đông khu rừng, hãy gõ vào thân cây 3 tiếng, và tôi sẽ hiện ra với anh.
Nói xong, con sơn dương nhanh chóng biến mất vào sâu trong rừng.

Chàng trai tốt bụng vẫn ngày ngày đi nhặt củi, nhưng những lời của con dê thần đã bay biến khỏi đầu anh. Một lần anh mải mê đi lạc vào sâu trong rừng, và bất ngờ gặp một cây "хоэ" cao vút, Chàng trai sực nhớ tới câu chuyện với con sơn dương, và muón gặp lại nó một lần nữa, trò chuyện cùng với nó. Anh gõ vào thân cây 3 tiếng. Vỏ cây bỗng nứt ra, và hiện ra những cánh cửa to được trang trí. Chàng trai kinh ngạc bước vào và lặng người đi. Trước anh mọc lên một toà nhà lớn với những bức tường được xây bằng đá màu. Xung quanh toà nhà và trong các căn phòng là những đồ đạc tinh xảo được làm từ vàng và châu báu. Mùi hương thơm phức của đủ các món sơn hào hải vị, bay ra từ các cửa sổ, nức mũi.
Một cụ già tóc hoa râm tiếp đãi người tiều phu và hỏi:
- ngươi có điều cầu xin gì không?
Chàng trai tốt bụng trả lời:
- Hàng ngày tôi vào rừng kiếm củi, sau đó bán đi, thế là đủ sinh sống rôi. Tôi chẳng cần gì nữa cả, tôi chỉ muốn được thấy con sơn dương thôi.

Và bất ngờ trong giây lát, con sơn dương đã ở dưới cửa sổ căn phòng chàng trai đang ngồi. Nhìn thấy nó, chàng trai liền yêu cầu ông cụ giao nó lại cho anh, cho phép nó được sống cũng trong ngôi nhà đơn độc của anh. Ông cụ đáng kính đồng ý. Người tiều phu mang con sơn dương ra khỏi ngôi nhà có những bức tường bàng đã quí, và đưa nó về túp lều xiêu vẹo nhỏ bé của mình.

Hàng ngày, khi từ rừng trở về với đống củi thu được, chàng trai không quên đem theo những bụi cỏ êm ái tươi ngon về cho sơn dương, và nó mập mạp lên trông thấy. Một lần, về tới nhà, chàng trai ngồi trước bếp lò và nấu cơm, con sơn dương nằm gần đó, trìu mến vỗ vào vai nó, anh nói đùa:
- chà, giá như mi biết nấu cơm, thì ta đã bớt đi sự lo âu rồi.
Nghe những lời đó, con sơn dương chằm chú nhìn chàng trai.

Hôm sau, trở về nhà, chàng trai lại sửng sốt nhận thấy, túp lều của anh đã được dọn dẹp sach sẽ và gọn gàng, ngăn nắp, trên bếp lò mùi cơm chín thơm phức, gần đó là một mâm đầy thức ăn ngon lành. Người tiều phu đói bụng bắt đầu ăn và khen nức nở những món mà anh được thết. Trong vài hôm liền, anh lại thấy cơm đã được nấu, nhà cửa đã được dọn dẹp, anh ngạc nhiên không để đâu cho hết.

Một buổi sáng, như mọi lần, anh cầm rìu đi vào rừng. Nhưng đi được một đơạn, anh liền quay ngược lại và bí mật trở về nhà. Anh chọc một lỗ thủng trên bức tường bẳng tre nứa, và thấy con sơn dương đang đi tới bếp lửa, khua guốc vào cái kiềng. Bất thình lình bộ lông của nó rơi xuống, và hiện nguyên hình một cô gái tuyệt trần. Cho thêm củi vào bếp lò, cô gái nấu cơm, và tự mình thu dọn nhà cửa.

Người tiều phu chạy vụt vào căn lều, chộp lấy bộ lông và ném vào bếp lò. Nó cháy bùng lên. Cô gái quay ra phía tiếng động, và nhìn thấy bộ lông đã bị thiêu trụi. Cô úp mặt vào bàn tay và oà khóc thảm thiết. Chảng trai liền lại gần dỗ dành, nhưng cô gái nói qua hàng nước mắt:
- anh đã thiêu trụi bộ da rồi, bây giờ tôi không thể trở lại hình dạng trước kia và trở về chốn của tôi được nữa
Chàng trai trả lời:
- nếu cô không thể trở về, hảy coi đây như nhà của mình. Cô đươck thoải mái tự do, cũng như trước kia vậy.
Nghe vậy, cô gái thốt lên cảm kích:
- anh thực là tốt, em đồng ý ở lại cùng anh
Từ ngày đó họ trở thành vợ chồng, cả hai cần mẫn lao động, vì vậy cứ mỗi ngày của cải của họ càng nhân lên, và cuộc sống đem đến cho họ những niềm vui và hạnh phúc.


"хоэ" mọi người có biết đây là cây gì không ?

N4MCH!K
20-01-2009, 01:57 AM
"хоэ" mọi người có biết đây là cây gì không ?


Hình như đó là tên 1 loại cây thì phải, tên nó là "хоэ" - tiếng Việt là Hoè :yo1:

[Only registered and activated users can see links]

[Only registered and activated users can see links]

Xuất xứ:
Nhật Hoa Tử Bản Thảo.



Tên Việt Nam:
Hòe hoa, cây Hòe.



Tên Hán Việt khác:
Hòe Thực (Bản Kinh), Hòe Nhụy (Bản Thảo Đồ Kinh), Hòe nhụy (Bản Thảo Chính), Thái dụng (Nhật Hoa Tử Bản Thảo), Hòe mễ, Hòe hoa mễ, Hoà trần mễ (Hòa Hán Dược Khảo), Hòe hoa thán, Hòe mễ thán, Hòe nga, Hòe giao, Hòe nhĩ, Hòe giáp (Trung Quốc Dược Học Đại Từ Điển).



Tên khoa học:
Sophora japonica Linn.


Họ khoa học:
Fabaceae.


Địa lý:
Cây mọc hoang và được trồng khắp nơi trong nước ta, có nhiều ở miền Bắc Việt Nam. Trồng bằng hạt hoặc dâm cành.


Mô tả:
Cây cao 7-10m, có khi tới 25m, nhánh nhỏ màu xanh lục, có lông hoặc không có lông. Lá lông chim lẻ, mọc so le, dài 15-25cm, lá chét 7-15 phiến, hình trứng hoặc hình trứng hẹp, dài 3-6cm, mép nguyên, mặt trên có lông và phấn trắng. Hoa nhỏ màu trắng xanh, mọc thành chùm ở ngọn, dài 15-30cm, quả đậu thắt lại ở giữa các hạt, chất nạc, chủng tử 1-6 hạt màu đen hình thận.

naibambih2
03-02-2009, 09:14 PM
Баба-Яга - Phù thuỷ Baba Yaga


[Only registered and activated users can see links]


Жили-были муж с женой, и была у них дочка. Заболела жена и умерла. Погоревал-погоревал мужик да и женился на другой.
Невзлюбила злая баба девочку, била ее, ругала, только и думала, как бы совсем извести, погубить. Вот раз уехал отец куда-то, а мачеха и говорит девочке:
- Пойди к моей сестре, твоей тетке, попроси у нее иголку да нитку - тебе рубашку сшить.
А тетка эта была баба-яга, костяная нога. Не посмела девочка отказаться, пошла, да прежде зашла к своей родной тетке.
- Здравствуй, тетушка!
- Здравствуй, родимая! Зачем пришла?
- Послала меня мачеха к своей сестре попросить иголку и нитку - хочет мне рубашку сшить.
- Хорошо, племянница, что ты прежде ко мне зашла, - говорит тетка. - Вот тебе ленточка, масло, хлебец да мяса кусок. Будет там тебя березка в глаза стегать - ты ее ленточкой перевяжи; будут ворота скрипеть да хлопать, тебя удерживать - ты подлей им под пяточки маслица; будут тебя собаки рвать - ты им хлебца брось; будет тебе кот глаза драть - ты ему мясца дай.
Поблагодарила девочка свою тетку и пошла. Шла она, шла и пришла в лес. Стоит в лесу за высоким тыном избушка на курьих ножках, на бараньих рожках, а в избушке сидит баба-яга, костяная нога - холст ткет.
- Здравствуй, тетушка!
- Здравствуй, племянница! - говорит баба-яга. - Что тебе надобно?
- Меня мачеха послала попросить у тебя иголочку и ниточку - мне рубашку сшить.
- Хорошо, племяннушка, дам тебе иголочку да ниточку, а ты садись покуда поработай!
Вот девочка села у окна и стала ткать. А баба-яга вышла из избушки и говорит своей работнице:
- Я сейчас спать лягу, а ты ступай, истопи баню и вымой племянницу. Да смотри, хорошенько вымой: проснусь - съем ее!
Девочка услыхала эти слова - сидит ни жива, ни мертва. Как ушла баба-яга, она стала просить работницу:
- Родимая моя, ты не столько дрова в печи поджигай, сколько водой заливай, а воду решетом носи! - И ей подарила платочек.
Работница баню топит, а баба-яга проснулась, подошла к окошку и спрашивает:
- Ткешь ли ты племяннушка, ткешь ли, милая?
- Тку, тетушка, тку, милая!
Баба-яга опять спать легла, а девочка дала коту мясца и спрашивает:
- Котик-братик, научи, как мне убежать отсюда. Кот говорит:
- Вон на столе лежит полотенце да гребешок, возьми их и беги поскорее: не то баба-яга съест! Будет за тобой гнаться баба-яга - ты приложи ухо к земле. Как услышишь, что она близко, брось гребешок - вырастет густой дремучий лес. Пока она будет сквозь лес продираться, ты далеко убежишь. А опять услышишь погоню - брось полотенце: разольется широкая да глубокая река.
- Спасибо тебе, котик-братик! - говорит девочка. Поблагодарила она кота, взяла полотенце и гребешок и побежала.
Бросились на нее собаки, хотели ее рвать, кусать, - она им хлеба дала. Собаки ее и пропустили. Ворота заскрипели, хотели захлопнуться - а девочка подлила им под пяточки маслица. Они ее и пропустили.
Березка зашумела, хотела ей глаза выстегать, - девочка ее ленточкой перевязала. Березка ее и пропустила. Выбежала девочка и побежала что было мочи. Бежит и не оглядывается.
А кот тем временем сел у окна и принялся ткать. Не столько ткет, сколько путает!
Проснулась баба-яга и спрашивает:
- Ткешь ли, племяннушка, ткешь ли, милая?
А кот ей в ответ:
- Тку, тетка, тку, милая.
Бросилась баба-яга в избушку и видит - девочки нету, а кот сидит, ткет.
Принялась баба-яга бить да ругать кота:
- Ах ты, старый плут! Ах ты, злодей! Зачем выпустил девчонку? Почему глаза ей не выдрал? Почему лицо не поцарапал?..
А кот ей в ответ:
- Я тебе столько лет служу, ты мне косточки обглоданной не бросила, а она мне мясца дала!
Выбежала баба-яга из избушки, накинулась на собак:
- Почему девчонку не рвали, почему не кусали?.. Собаки ей говорят:
- Мы тебе столько лет служим, ты нам горелой корочки не бросила, а она нам хлебца дала! Побежала баба-яга к воротам:
- Почему не скрипели, почему не хлопали? Зачем девчонку со двора выпустили?..
Ворота говорят:
- Мы тебе столько лет служим, ты нам и водицы под пяточки не подлила, а она нам маслица не пожалела!
Подскочила баба-яга к березке:
- Почему девчонке глаза не выстегала?
Березка ей отвечает:
- Я тебе столько лет служу, ты меня ниточкой не перевязала, а она мне ленточку подарила!
Стала баба-яга ругать работницу:
- Что же ты, такая-сякая, меня не разбудила, не позвала? Почему ее выпустила?..
Работница говорит:
- Я тебе столько лет служу - никогда слова доброго от тебя не слыхала, а она платочек мне подарила, хорошо да ласково со мной разговаривала!
Покричала баба-яга, пошумела, потом села в ступу и помчалась в погоню. Пестом погоняет, помелом след заметает...
А девочка бежала-бежала, остановилась, приложила ухо к земле и слышит: земля дрожит, трясется - баба-яга гонится, и уж совсем близко...
Достала девочка гребень и бросила через правое плечо. Вырос тут лес, дремучий да высокий: корни у деревьев на три сажени под землю уходят, вершины облака подпирают.
Примчалась баба-яга, стала грызть да ломать лес. Она грызет да ломает, а девочка дальше бежит. Много ли, мало ли времени прошло, приложила девочка ухо к земле и слышит: земля дрожит, трясется - баба-яга гонится, и уж совсем близко.
Взяла девочка полотенце и бросила через правое плечо. В тот же миг разлилась река - широкая-преширокая, глубокая-преглубокая!
Подскочила баба-яга к реке, от злости зубами заскрипела - не может через реку перебраться. Воротилась она домой, собрала своих быков и погнала к реке:
- Пейте, мои быки! Выпейте всю реку до дна!
Стали быки пить, а вода в реке не убывает. Рассердилась баба-яга, легла на берег, сама стала воду пить. Пила, пила, пила, пила, до тех пила, пока не лопнула.
А девочка тем временем знай бежит да бежит. Вечером вернулся домой отец и спрашивает: у жены:
- А где же моя дочка?
Баба говорит:
- Она к тетушке пошла - иголочку да ниточку попросить, да вот задержалась что-то.
Забеспокоился отец, хотел было идти дочку искать, а дочка домой прибежала, запыхалась, отдышаться не может.
- Где ты была, дочка? - спрашивает отец.
- Ах, батюшка! - отвечает девочка. - Меня мачеха послала к своей сестре, а сестра ее - баба-яга, костяная нога. Она меня съесть хотела. Насилу я от нее убежала!
Как узнал все это отец, рассердился он на злую бабу и выгнал ее грязным помелом вон из дому. И стал он жить вдвоем с дочкой, дружно да хорошо.
Тут и сказке конец.

naibambih2
03-02-2009, 09:15 PM
Phù thuỷ Baba Yaga

Hai vợ chồng nhà nọ chỉ có một mụn con gái. Rồi người vợ ốm nặng và qua đời. Người chồng thương tiếc lắm nhưng rồi cuối cùng cũng phải tái giá với một người phụ nữ khác. Mụ vợ độc ác không ưa cô bé, thường xuyên đánh đập chửi rủa, và chỉ tìm cách giết đi cho rảnh nợ. Nhân dịp người chồng đi vắng, mụ dì ghẻ ngọt nhạt với cô bé:
- hãy đến nhà em gái tao, dì của mày ấy, hỏi xin một cây kim và một cuộn chỉ về đây. Tao sẽ may áo cho.
Bà dì đó chính là một mụ phù thuỷ có cái chân xương xẩu gớm ghiếc. Cô bé không dám cãi lại, đành phải đi, nhưng cô tạt qua nhà dì ruột trước.
- cháu chào dì!
- chào cháu yêu! Cháu qua đây làm gì thế?
- mẹ kế sai cháu qua nhà em gái bà ấy để xin kim chỉ. Bà ấy muốn may áo cho cháu.
- thật tốt là cháu đã qua đây trước - người dì nói - đây là dải ruy-băng cho cháu, cả dầu, bánh mì và thịt nữa này. Ở đó một cây bạch dương sẽ quật vào mắt cháu, hãy dùng dải ruy-băng này buộc nó lại, còn cánh cổng sẽ đóng lại cọt kẹt, và sẽ giữ chặt lấy cháu, hãy đổ dầu oliu xuống dưới, sẽ có những con chó giằng lấy cháu, vứt cho chúng miếng bánh mì con, một con mèo sẽ cào mắt cháu, hãy vứt cho nó miếng thịt.
Cảm ơn người dì, cô bé lên đường. Cô đi mãi, đi mãi vào trong rừng. Trong rừng,phía sau hàng rào cao vút, trong một túp nhà gỗ đứng trên những cái chân gà, trên những cái sừng cừu, mụ phù thuỷ đang ngồi dệt vải gai.
- chào dì!
- chào cháu yêu! - mụ phù thuỷ nói - cháu cần gì thế?
- mẹ kế nhờ cháu đi xin dì một cây kim và một cuộn chỉ để may áo cho cháu.
- được rồi, ta sẽ đưa cháu kim chỉ, cháu hẵng cứ ngồi đây làm việc này đã.
Thế là cô bé ngồi bên cửa sổ và bắt đầu dệt. còn mụ phù thuỷ ra khỏi nhà và nói với bà giúp việc:
- ta đi ngủ cái đã, ngươi hãy đun nước và tắm rửa cho con bé đi. Canh chừng nó nữa, tắm sạch sẽ vào, khi dậy ta sẽ ăn thịt nó!
Cô bé nghe được những lời đó, hồn xiêu phách lạc. Khi mụ phù thuỷ đi khỏi, cô nói với người đàn bà giúp việc:
- cô ơi, không chỉ cho nhiều củi đâu mà cô hãy đun thật nhiều nước nữa. Và cô hãy xách nước bằng cái rổ ấy - Và cô bé tặng bà ta một cái khăn tay.
Bà giúp việc đang đun nước tắm thì mụ phù thuỷ thức dậy, đi tới cửa sổ và hỏi:
- cháu đang dệt đấy chứ, cháu yêu quý?
- vâng, thưa dì, cháu đang dệt.
Mụ phù thuỷ lại đi ngủ, còn cô bé vứt cho con mèo miếng thịt và hỏi:
- anh mèo ơi, hướng dẫn tôi làm thế nào để chạy khỏi đây đi.
Chú mèo nói:
- trên cái bàn đằng kia có một cái khăn mặt và cái lược, hãy cầm lấy nó và chạy nhanh lên, không thì sẽ bị mụ phù thuỷ ăn thịt đấy! Mụ ta sẽ đuổi theo, hãy áp tai xuống đất, lúc nào nghe thấy mụ ta đã ở gần thì ném cái lược đi, nó sẽ mọc thành một khu rừng rậm rạp. Trong lúc mụ ta tìm cách lách qua khu rừng thì cô đã chạy xa rồi. Nếu thấy vẫn bị đuổi, hãy ném cái khăn, một dòng sông sâu và rộng sẽ tràn ra.
- cảm ơn anh mèo - cô bé cảm ơn chú mèo rồi cầm khăn và lược chạy đi.
Những con chó xông vào cô bé, muốn giằng xé và ăn thịt, cô vứt cho chúng miếng bánh mì. Và những con chó để kệ cho cô đi. Cánh cổng khép lại, muốn ngăn cản cô nhưng cô trút dầu oliu xuống dưới, và nó cũng để cho cô đi.
Cây bạch dương bắt đầu rào rào, định quật vào mắt cô bé, nhưng cô đã lấy dải ruy băng buộc cho nó. Cây bạch dương đành chịu để cô đi. Cô bé chạy mãi, chạy mải miết và không dám ngoái cổ lại lần nào.
Còn chú mèo thì ngồi bên cửa sổ và bắt đầu dệt. Càng dệt, nó càng làm rối tung lên.
Mụ phù thuỷ thức giấc và hỏi:
- cháu vẫn đang dệt chứ cháu yêu quí?
Chú mèo trả lời:
- vâng, đang dệt dì ạ.
Mụ phù thuỷ xông vào nhà và không thấy cô bé đâu cả, còn con mèo thì đang ngồi dệt cửi. Mụ đánh và rủa con mèo:
- ái chà, là mày à tên bợm già! Chà chà, quân súc sinh. Tại sao mày thả nó hả? tại sao mày không cào vào mắt nó? Tại sao mày không cào toạc mặt nó ra..?
Chú mèo trả lời:
- tôi đã phục vụ bà từng ấy năm, bà không vứt nổi cho tôi một cục xương đã gặm hết, còn cô ta thì cho tôi cả một cục thịt.
Mụ phù thuỷ chạy ra khỏi nhà và thét lên với lũ chó:
- sao chúng mày không cắn xé nó, ăn thịt nó hả? Lũ chó nói:
- chúng tôi phục vụ bà từng ấy năm, bà không vứt nổi cho chúng tôi một miếng vỏ cháy, còn cô ta thì cho chúng tôi cả bánh mì. Mụ phù thuỷ chạy ra cổng:
- sao ngươi không kêu cót két và giữ nó lại hả? Sao con bé có thể thoát khỏi cánh cổng chứ?
Cánh cổng trả lời:
- tôi phục vụ bà chừng ấy năm, đến nước bà cũng không cho tôi , còn cô ta thì tra cả dầu oliu cũng không tiếc.
Cuối cùng mụ phù thuỷ tới chỗ cây bạch dương:
- sao mi không quất vào mắt con bé?
Cây bạch dương trả lời:
- tôi phục vụ bà từng ấy năm, bà chẳng bao giờ dùng chỉ buộc cho tôi, còn cô ta thì tặng tôi cả một dải ruy-băng.
Mụ phù thuỷ quay ra chửi bới bà giúp việc:
- thế còn ngươi nữa, cùng một giuộc cả, không đánh thức ta, không gọi ta dậy? tại sao nó thoát?
- tôi hầu hạ bà chừng ấy năm, chưa bao giờ tôi nghe được một lời tốt bụng nào của bà, còn cô ấy thì tặng tôi một chiếc khăn tay, và lại còn nói với tôi rất trìu mến nữa.
Mụ phù thuỷ rít lên inh ỏi, sau đó ngồi vào cái cối và lao đi đuổi theo cô bé. Mụ rượt theo bằng cái chày và dùng cái chổi để xoá dấu vết...
Còn cô bé cứ chạy mãi, rồi dừng lại áp tai vào mặt đất nghe ngóng. và thấy mặt đất rung lên, nảy lên - mụ phù thuỷ đang đuổi theo, và đã gần lắm rồi...
Rút cây lược ra, cô ném nó qua vai phải, liền mọc lên một khu rừng cao sừng sững rậm rạp, rễ cây cắm sâu tận 3 thước đất., ngọn thì vươn tới tận đám mây.
Mụ phù thuỷ lao tới, và bắt đầu vừa nhai rau ráu vừa bẻ cây rừng. Trong khi đó thì cô bé chạy xa dần, chạy được một lúc lâu, cô bé lại áp tai xuống đất và nghe thấy mặt đất rung chuyển - mụ phù thuỷ đã đuổi sát nút rồi.
Cô bé lấy cái khăn và ném qua vai phải. Lại hiện ra một dòng sông sâu hun hút, rộng ngút mắt.
Mụ phù thuỷ phi tới con sông, giận dữ nghiến răng - không thể vượt qua con sông được. Mụ đành quay về nhà, lấy đàn bò của mình và lùa tới con sông:
- uống đi, bò của ta, uống cạn tận đáy sông cho ta!
Đàn bồ bắt đầu uống nước, nhưng nước sông vẫn không vơi đi. Mụ phù thuỷ giận sôi gan, bay tới bờ sông, và chính mụ bắt đầu uống. Uống mãi, uống mãi cho tới khi vỡ cả bụng thì thôi.
Còn cô bé chỉ biết cắm đầu cắm cổ chạy. Đến tối papa trở về và hỏi vợ:
- con gái tôi đâu rồi?
Mụ vợ trả lời:
- nó chạy đến nhà dì hỏi xin kim chỉ, chắc là bị giữ lại thôi mà.
Người cha đang sốt ruột, định chạy đi tìm con gái, thì cô bé chạy về tới nhà, thở không ra hơi.
- con đi đâu thế? Người cha hỏi
- ối, papa ơi - cô bé trả lời - mẹ kế sai con đến nhà em gái bà ta, mà em gái bà ta là phù thuỷ Baba-Yaga, có cái chân bằng xương. Mụ ta muốn ăn thịt con, con đã chạy thoát khỏi mụ ta.
Người cha rõ chuyện, liền nổi giận với mụ vợ hiểm độc và dùng chổi tống cổ mụ ra khỏi nhà. Và từ đó ông sống yên bình với cô con gái.

Mr.Đì
03-02-2009, 10:14 PM
Có 1 từ " xoa' thôi mà anh Nam đưa nhiều thông tin ghê. Chúc anh Nam và Nai làm việc tốt nhà. Mình cũng phải cố gằng mới đc:DA

naibambih2
13-02-2009, 08:58 PM
елена премудрая
в стародавние времена в некоем царстве, не в нашем государстве, случилось одному солдату у каменной башни на часах стоять; башня была на замок заперта и печатью запечатана, а дело-то было ночью.
ровно в двенадцать часов слышится солдату, что кто-то кричит из этой башни:
- эй, служивый!
солдат спрашивает:
- кто меня кличет?
- это я - черт, - отзывается голос из-за железной решетки, - тридцать лет как сижу здесь не пивши, не евши.
- что же тебе надо?
- выпусти меня на волю. как будешь в нужде, я тебе сам пригожусь; только помяни меня - и я в ту же минуту явлюсь к тебе на выручку.
солдат тотчас сорвал печать, разломал замок и отворил двери - черт выскочил из башни, взвился кверху и сгинул быстрее молнии.
"ну, - думает солдат, - наделал я дела; вся моя служба ни за грош пропала. теперь засадят меня под арест, отдадут под военный-суд и, чего доброго, заставят сквозь строй прогуляться; уж лучше убегу, пока время есть".
бросил ружье и ранец на землю и пошел куда глаза глядят.
шел он день, и другой, и третий; разобрал его голод, а есть и пить нечего; сел на дороге, заплакал горькими слезами и раздумался:
"ну, не глуп ли я? служил у царя десять лет, каждый день по три фунта хлеба получал. так вот нет же! убежал на волю, чтобы помереть голодною смертию. эх, черт, всему ты виною!"
вдруг откуда ни взялся - стал перед ним нечистый и спрашивает:
- здравствуй, служивый! о чем горюешь?
- как мне не горевать, коли третий день с голоду пропадаю.
- не тужи, это дело поправное! - сказал черт. туда-сюда бросился, притащил всяких вин и припасов, накормил-напоил солдата и зовет его с собою:
- в моем доме будет тебе житье привольное; пей, ешь и гуляй, сколько душа хочет, только присматривай за моими дочерьми - больше мне ничего не надобно.
солдат согласился. черт подхватил его под руки, поднял высоко-высоко на воздух и принес за тридевять земель, в тридесятое государство - в белокаменные палаты.
у черта было три дочери - собой красавицы. приказал он им слушаться того солдата и кормить и поить его вдоволь, а сам полетел творить пакости: известно - черт! на месте никогда не сидит, а все по свету рыщет да людей смущает.
остался солдат с красными девицами, и такое ему житье вышло, что и помирать не надо. одно его кручинит: каждую ночь уходят красные девицы из дому, а куда уходят - неведомо.
стал было их про то расспрашивать, так не сказывают, запираются. "ладно же, - думает солдат, - буду целую ночь караулить, а уж усмотрю, куда вы таскаетесь".
вечером лег солдат на постель, притворился, будто крепко спит, а сам ждет не дождется - что-то будет? вот как пришла пора-время, подкрался он потихоньку к девичьей спальне, стал у дверей, нагнулся и смотрит в замочную скважинку. красные девицы принесли волшебный ковер, разостлали по полу, ударились о тот ковер и сделались голубками; встрепенулись и улетели в окошко.
"что за диво! - думает солдат. - дай-ка я попробую".
вскочил в спальню, ударился о ковер и обернулся малиновкой, вылетел в окно да за ними вдогонку. голубки опустились на зеленый луг, а малиновка села под смородинов куст, укрылась за листьями и высматривает оттуда.
на то место налетело голубиц видимо-невидимо, весь луг прикрыли; посредине стоял золотой трон. немного погодя осияло и небо и землю - летит по воздуху золотая колесница, в упряжи шесть огненных змеев; на колеснице сидит королевна елена премудрая - такой красы неописанной, что ни вздумать, ни взгадать, ни в сказке сказать!
сошла она с колесницы, села на золотой трон; начала подзывать к себе голубок по очереди и учить их разным мудростям. покончила ученье, вскочила на колесницу - и была такова!
тут все до единой голубки снялись с зеленого лугу и полетели каждая в свою сторону. птичка-малиновка вспорхнула вслед за тремя сестрами и вместе с ними очутилась в спальне.
голубки ударились о ковер - сделались красными девицами, а малиновка ударилась - обернулась солдатом.
- ты откуда? - спрашивают его девицы.
- а я с вами на зеленом лугу был, видел прекрасную королевну на золотом троне и слышал, как учила вас королевна разным хитростям.
- ну, счастье твое, что уцелел! ведь эта королевна - елена премудрая, наша могучая повелительница. если б при ней да была ее волшебная книга, она тотчас бы тебя узнала - и тогда не миновать бы тебе злой смерти. берегись, служивый! не летай больше на зеленый луг, не дивись на елену премудрую, не то сложишь буйну голову.
солдат не унывает, те речи мимо ушей пропускает. дождался другой ночи, ударился о ковер и сделался птичкой-малиновкой. прилетела малиновка на зеленый луг, спряталась под смородинов куст, смотрит на елену премудрую, любуется ее красотой ненаглядною и думает:
"если бы такую жену добыть - ничего б в свете пожелать не осталося! полечу-ка я следом за нею да узнаю, где она проживает".
вот сошла елена премудрая с золотого трона, села на свою колесницу и понеслась по воздуху к своему чудесному дворцу; следом за ней и малиновка полетела. приехала королевна во дворец; выбежали к ней навстречу няньки и мамки, подхватили ее под руки и увели в расписные палаты. а птичка-малиновка порхнула в сад, выбрала прекрасное дерево, что как раз стояло под окном королевниной спальни, уселась на веточке и начала петь так хорошо да жалобно, что королевна целую ночь и глаз не смыкала - все слушала. только взошло красное солнышко, закричала елена премудрая громким голосом:
- няньки, мамки, бегите скорее в сад; изловите мне птичку-малиновку!
няньки и мамки бросились в сад, стали ловить певчую пташку... да куда им, старухам! малиновка с кустика на кустик перепархивает, далеко не летит и в ручки не дается.
не стерпела королевна, выбежала в зеленый сад, хочет сама ловить птичку-малиновку; подходит к кустику - птичка с ветки не трогается, сидит спустя крылышки, словно ее дожидается.
обрадовалась королевна, взяла птичку в руки, принесла во дворец, посадила в золотую клетку и повесила в своей спальне.
день прошел, солнце закатилось, елена премудрая слетала на зеленый луг, воротилась, начала снимать уборы, разделась и легла в постель. как только уснула королевна, птичка-малиновка обернулась мухою, вылетела из золотой клетки, ударилась об пол и сделалась добрым молодцем.
подошел добрый молодец к королевниной кроватке, смотрел, смотрел на красавицу, не выдержал и поцеловал ее в уста сахарные. видит - королевна просыпается, обернулся поскорей мухою, влетел в клетку и стал птичкой-малиновкой. елена премудрая раскрыла глаза, глянула кругом - нет никого. "видно, - думает, - мне во сне это пригрезилось!" повернулась на другой бок и опять заснула. а солдату крепко не терпится; попробовал в другой и в третий раз - чутко спит королевна, после всякого поцелуя пробуждается. на третий раз встала она с постели и говорит:
- тут что-нибудь да недаром: дай-ка посмотрю в волшебную книгу. посмотрела в свою волшебную книгу и тотчас узнала, что сидит в золотой клетке не простая птичка-малиновка, а молодой солдат.
- ах ты! - закричала елена премудрая. - выходи-ка из клетки. за твою неправду ты мне жизнью ответишь.
нечего делать - вылетела птичка-малиновка из золотой клетки, ударилась об пол и обернулась добрым молодцем.
- нет тебе прощенья! - сказала елена премудрая и крикнула палача рубить солдату голову. откуда ни взялся - стал перед ней великан с топором и с плахою, повалил солдата наземь, прижал его буйную голову к плахе и поднял топор. вот махнет королевна платком, и покатится молодецкая голова...
- смилуйся, прекрасная королевна, - сказал солдат со слезами, - позволь напоследях песню спеть.
- пой, да скорей!
солдат затянул песню, такую грустную, такую жалобную, что елена премудрая сама расплакалась; жалко ей стало доброго молодца, говорит она солдату:
- даю тебе сроку десять часов; если ты сумеешь в это время так хитро спрятаться, что я тебя не найду, то выйду за тебя замуж; а не сумеешь этого дела сделать, велю рубить тебе голову.
вышел солдат из дворца, забрел в дремучий лес, сел под кустик, задумался-закручинился.
- ах, дух нечистый! все из-за тебя пропадаю. в ту ж минуту явился к нему черт:
- что тебе, служивый, надобно?
- эх, - говорит, - смерть моя приходит! куда я от елены премудрой спрячусь?
черт ударился о сырую землю и обернулся сизокрылым орлом:
- садись, служивый, ко мне на спину, я тебя занесу в поднебесье.
солдат сел на орла; орел взвился кверху и залетел за облака-тучи черные.
прошло пять часов. елена премудрая взяла волшебную книгу, посмотрела - и все словно на ладони увидела; возгласила она громким голосом:
- полно, орел, летать по поднебесью; опускайся на низ - от меня ведь не укроешься.
орел опустился наземь. солдат пуще прежнего закручинился:
- что теперь делать? куда спрятаться?
- постой, - говорит черт, - я тебе помогу. подскочил к солдату, ударил его по щеке и оборотил булавкою, а сам сделался мышкою, схватил булавку в зубы, прокрался во дворец, нашел волшебную книгу и воткнул в нее булавку.
прошли последние пять часов. елена премудрая развернула свою волшебную книгу, смотрела, смотрела - книга ничего не показывает; крепко рассердилась королевна и швырнула ее в печь.
булавка выпала из книги, ударилась об пол и обернулась добрым молодцем.
елена премудрая взяла его за руку.
- я, - говорит, - хитра, а ты и меня хитрей!
не стали они долго раздумывать, перевенчались и зажили себе припеваючи.

naibambih2
13-02-2009, 08:59 PM
Nàng Elena Thông thái.
Chuyện xảy ra đã lâu lắm rồi, ở một vương quốc nọ, có một anh lính đến phiên gác tháp canh bằng đá, trong tháp cửa đóng then cài, niêm phong cẩn mật, thế mà buổi đêm, đúng 12 giờ anh lính nghe thấy ai đó gọi từ chính cái tháp canh:
- này, anh lính gác!
Anh lính hỏi:
- ai gọi tôi đấy?
- Ta đấy - ta là quỉ đây - gọng nói vang lên ở tấm lưới sắt, 30 năm ngồi đây ta chưa được ăn uống gì cả.
- Thế mi cần gì?
- Hảy tha ta ra. Khi nào anh gặp khó khăn ta sẽ có ích cho anh đấy, chỉ cần anh gọi ta, trong phút chốc ta sẽ hiện ra giúp anh.
Anh lính liền nạy then, bẻ khoá và mở toang cánh cửa, con quỉ nhảy ra khỏi tháp, phi lên trên và biến nhanh như chớp.
"Hừ - anh lính nghĩ bụng - mình đã gây ra việc này, thế là bao nhiêu công phục dịch bây giờ đi toi một cách vô ích, bây giờ mình sẽ bị tống giam, bị đưa ra trước toà án binh,và sẽ chẳng có gì tốt lành đâu, phải trốn khỏi đây thôi, tốt nhất là chạy trong khi thời gian vẫn còn"
Quẳng khẩu súng và cái ba lô xuống đất, anh lên đường, bắt đầu cuộc ngao du.
Đi được một ngày, một ngày nữa, ngày thứ ba, cái đói đã xâm chiếm toàn bộ cơ thể, mà không có gì để ăn, anh ngồi bệt xuống đường cái, oà lên khóc thảm thiết và nghĩ lại:
" Hừ, mính có ngốc không nhỉ? Mình đã phục vụ nhà vua 10 năm trời, rồi ngày ngày lĩnh 3 funtơ (1 funtơ ~ 410gam) bánh mì. Thế đấy! Chạy trốn, để bây giờ bị chết đói thế này. Hic, đồ quỉ, tất cả là tại mày!"
Bỗng con quỉ từ đâu chui ra, xuất hiện trước mặt anh ta và hỏi:
- Xin chào! Anh có chuyện gì mà đau khổ thế??
- Làm sao mà không khổ được, khi mà đã 3 ngày đói meo.
- Đừng rầu rĩ nữa, gì chứ, cái đó sửa được ngay - con quỉ nói, rồi lao đi đâu đó,ì ạch tha về đủ các loại rượu và lương thực thực phẩm cho anh lính ăn uống và rủ anh đi với mình:
- Ở nhà ta anh sẽ có một cuộc sống tự do thoải mái, ăn uống và dạo chơi, anh muốn gì cũng được, chỉ cần để ý trông coi các cô con gái của ta, ta không cần gì hơn nữa cả.
Anh lính đồng ý. Con quỉ liền đỡ anh lên tay, vút lên không trung và đưa tới nơi xa tít mù tắp, ở một đất nước tận cùng trái đất, có những cung điện bằng đá trắng/
Con quỉ có 3 cô con gái xinh đẹp. Nó ra lệnh cho họ phải nghe lời anh lính và nuôi anh ăn uống đầy đủ, còn mình thì phóng đi và buông câu chửi thề: ta biết hết đấy, quỉ mà! Ta thì chả bao giờ ngồi yên một chỗ, mà đi khắp thế giới và doạ con ngưòi làm họ luống cuống!
Anh lính ở lại với 3 cô gái tuyệt trần, và cuộc sống của anh cứ thế trôi đi, chẳng có gì đe doạ. Chỉ có một điều làm anh buồn rầu, đêm nào 3 cô gái xinh đẹp cũng ra khỏi nhà và đi đâu không rõ. Anh gặng hỏi họ về điều đó, nhưng họ không nói và khăng khăng chối cãi. " Thôi được - anh nghĩ - ta sẽ rình cả đêm, và sẽ rõ là các cô đi la cà những đâu"
Đến tối anh lính nằm im trên giường, giả vờ ngủ say, nhưng thực ra đang đợi xem, cái gì sẽ xảy ra? Thời gian trôi qua, anh rón rén đi nhẹ tới phòng ngủ của các cô gái, đứng ở cửa ra vào, cúi xuống và nhòm qua lỗ khoá. 3 nàng khuân ra tấm thảm thần kì, trải ra sàn, đập đập vào tấm thảm và biến thành những con bồ câu, giũ cánh và bay tới cửa sổ.
" Thật là tuyệt - anh lính nghĩ bụng - mình cũng thử xem nào"
Nhảy vội vào phòng, đập đập vào tấm thảm, anh biến thành một con chim sâu, phóng qua cửa sổ và bay theo họ. Những con bồ câu đậu xuống một đống cỏ xanh, còn con chim sâu đỗ xuống một bụi cây phúc bồn tử, nấp sau đám lá và nhìn ra. Ở đó nhìn ra chỗ mấy con bồ câu vừa hạ cánh lúc mờ lúc tỏ, cả cánh đống đã bị che khuất, ở giữa kà một cái ngai vàng. Một lát sau, đất trời rực sáng lên, từ trên không trung bay tới một chiếc xe bằng vàng, ở yên cương thắng 6 con rắn rực lửa, trên xe là nữ hoàng Elena Premudraia - Elena Thông thái - đẹp không bút nào tả xiết, một sắc đẹp chưa từng thấy ở trong bất cứ một câu truyện cổ tích nào đã kể!
Nàng bước ra khỏi cỗ xe, ngồi lên ngai vàng, gọi những con bồ câu lại gần theo thứ tự và dạy những điều anh minh sáng suốt khác nhau. Dạy xong, nàng lại bước vào cỗ xe - và biến mất. Ngay sau đó từng con bồ câu rời khỏi đồng cỏ và bay về phía của mình. Chú chim sâu cũng cất cánh bay theo 3 chị em và cùng ở trong phòng ngủ của họ. Những con bồ câu đập vào tấm thảm, liền trở lại thành những cô gái tuyệt trần, còn chú chim sâu lại biên thành anh lính.
- anh ở đâu ra vậy? - những cô gái hỏi anh
- a tôi đã ở cùng các cô ở chỗ đồng cỏ xanh mướt đấy, tôi đã trông thấy nữ hoàng xinh đẹp trên cỗ xe vàng và nghe được cô ta đã dạy các cô những mưu mẹo gì rồi.
- này, anh thật may mắn là vẫn còn nguyên vẹn đấy! Quả đó là nữ hoàng Elena Premudraia, nữ hoàng quyền năng tối cao của chúng tôi. Nếu như cô ấy mà đã mang theo quyển sách phù thuỷ thì sẽ biết ngay là anh ở đó, và anh sẽ không tránh khỏi cái chết nghiệt ngã. Hãy coi chừng, anh lính ạ. Đừng bay tới chốn đõ lần nào nữa, đừng lấy làm ngạc nhiên về Elena nữa, đừng chất vào đầu những tò mò về việc này nữa.
Anh lính không lấy làm rầu rĩ, những lời nói kia chỉ thoảng qua tai. Anh lại đợi đến một đêm khác, đập vào tấm thảm và biến thành con chim sâu, bay đến đồng cỏ và nấp vào bụi cây phúc bồn tử, ngắm nhìn nàng Elena, đắm đuối sắc đẹp của nàng và nghĩ:
" nếu có được nàng làm vợ, trên thế gian sẽ chẳng còn gì đáng mơ ước nữa! ta sẽ bay theo nàng để biết nàng đang sống ở đâu!"
Nàng Elena bươc ra khỏi cỗ xe vàng, lại ngồi trên ngai của mình và rồi lại bay vào trong không trung để về lâu đài thần kì của mình, còn chú chim sâu thì bay theo nàng. Về tới toà lâu đài, những bà bảo mẫu chạy ra đón tiếp nàng, nâng nàng lên tay và đưa tới cung điện trang trí lộng lẫy. Còn chú chim sâu thì bay qua bay lại khu vườn, chọn một cây đẹp lộng lẫy ngay trước cửa sổ phòng ngủ của nữ hoàng, đứng trên một cành cây và bắt đầu cất giọng hót thật hay nhưng buồn bã, oán trách, còn nữ hoàng cả đêm ấy không thể chợp mắt, nàng nghe thấy tất cả. Khi vừng mặt trời vừa ló, nàng đã gọi to những người hầu và các bà bảo mẫu:
- tất cả hãy chạy thật nhanh vào vườn, hãy bắt cho ta con chim sâu!
Những người phục vụ và bảo mẫu vội ra vườn, bắt đầu lùng bắt cho bằng được chú chim. Chú chim sâu từ bụi cây nhẹ nhàng chuyền sang bụi khác, nhưng không bay xa và không chịu để rơi vào tay các bà già. Nữ hoàng không chịu được nữa, chạy ra khu vườn. , muốn tự mình bắt được chú chim sâu. Nàng tiến lại gần bụi cây, chú chim non ở nhánh cây chẳng sợ sệt gì, ngồi yên sau đôi cánh, tuồng như chỉ đợi nàng đến bắt.
Nữ hoàng mừng rỡ, đặt gon chú chim sâu trong ban ftay, đem về cung điện, cho vào trong một cái ***g bằng vàng và đặt ngay trong phòng ngủ của mình.
Một ngày trôi qua, mặt trời đã lặn, Elena lại bay tới đồng cỏ xanh, rồi lại quay về, bắt đầu cởi bỏ trang phục và nằm xuống ngủ. Nàng vừa mới ngủ thiếp đi, chú chim sâu liền biến thành con ruồi, bay khỏi ***g và đậu xuống sàn nhà và biến thành một chàng trai hiền lành.
Tiến lại gần cái giường của nữ hoàng, anh ngắm nhìn nàng mãi không thôi, không kìm được, anh hôn vào đôi môi ngọt lịm của nàng. Thế là nữ hoàng bừng tỉnh giấc, anh vội biến thành con ruồi bay tới cái ***g và lại trở thành chú chim sâu. Nàng Elena mở mắt, nhìn quanh, chẳng có ai cả. "Rõ ràng.. - nàng nghĩ thầm - Chắc là mình mơ!" Nàng quay ra phía khác và lại ngủ thiếp đi. Còn chàng trai thì lại không kìm được, lại thử một lần nữa và lần thứ 3, nữ hoàng tỉnh giấc, sau khi bị đánh thức bởi những nụ hôn. Nàng bật dậy và nói:
- không thể là vô cớ được, hãy đưa ta quyển sách phù thuỷ. Nàng xem quyển sách là biết ngay rằng, trong cái ***g không phải là một con chim sâu bình thường, mà là một chàng lính trẻ.
- ối! - Nàng kêu lên- hãy ra khỏi cái ***g ngay. Vì sự lừa dối của anh, anh phải chịu tội bằng chính mạng sống của mình.
- Xin đừng làm gì cả - chú chim sâu bay khỏi cái ***g vàng, đậu xuống sàn, và hiện nguyên hình là một chàng trai trẻ hiền lành.
- không thể tha thứ được - nàng nói và kêu tên đao phủ tới chém đầu người lính. Anh se không thể thoát khỏi đây được. Lập tức trước mặt nàng xuất hiện một người khổng lồ với cây rìu và đoạn đầu đài, hắn đẩy anh lính xuống đất, ghì cái đầu tò mò của anh vào đài chém và vung rìu...Còn nữ hoàng vung cái khăn, định thi hành lệnh...
- xin nữ hoàng hãy rủ lòng thương - anh lính nói trong nước mắt - hãy cho phép tôi được hát một bài thôi.
- hát đi, nhưng mà nhanh lên.
Anh lính liền cất giọng hát, thật buôn bã, tiếc nuối, đến nỗi chính nàng Elena cũng phải rơi nước mắt, nàng bắt đầu tiếc cho chàng trai trẻ, và nói:
- ta ban cho anh 10 giờ, nếu trong thời gian đó anh có thể ẩn núp một cách thật nhanh trí và mưu mẹo, để ta không tìm được, thì ta sẽ lấy anh làm chồng, còn nếu ngược lại, thì anh sẽ bị chặt đầu.
Anh lính ra khỏi toà lâu đài, lạc vào một khu rừng rậm rạp, ngồi dưới một bụi cây, rầu rĩ nghĩ ngợi:
- ôi, thật là đồ quỉ! Chỉ vì mi mà ta rơi vào cảnh này. Bỗng trong phút chốc con quỉ hiện ra trước mặt anh:
- sao nào anh lính, có gì cần vậy?
- Ái chà - anh nói - ta săp chết đến nơi rồi. Ta phải trốn đâu cho thoát khỏi nàng Elena bây giờ?
Con quỉ đập đập vào mặt đất ẩm ướt và biến thành một con đại bàng cánh màu xám lơ:
- hãy ngồi lên lưng ta, ta sẽ đưa anh lên không trung.
Anh lính ngồi lên con đại bàng, nó vút lên cao và bay lấp sau những đám mấy đen.
5 giờ trôi qua, Elena cầm lấy quyển sách thần, xem xét và thấy rõ như trong lòng bàn tay, nàng reo to:
- đủ rồi đấy, đại bàng, đừng bay lên nữa, hãy xuống đi, không gì thoát khỏi ta đâu!
Đại bàng liền hạ xuống đất, anh lính còn rầu rĩ hơn lúc trước:
- làm thế nào bây giờ? Trốn đi đâu?
- hượn đã - con quỉ nói - ta sẽ giúp anh. Nó nhảy đến chỗ anh lính, tát vào má anh và biến anh thành 1 cây kim, còn mình thì biến thành 1 con chuột nhắt, dắt cây kim vào răng, lẻn vào lâu đài, tìm quyển sách thần và đặt cây kim vào đó.
5 giờ nữa trôi qua. Elena Premudraia lại mở quyển sách thần, và nhìn mãi, nhìn mãi, nhưng quyển sách chẳng hiện ra cái gì cả, nữ hoàng giận dữ và quẳng nó vào lò. Cây kim rơi khỏi quyển sách xuống sàn và hiện trở lại thành chàng trai trẻ và nàng quàng tay lấy anh:
- em đã mưu trí nhưng chàng còn mưu trí hơn!
Họ không nghĩ ngợi lâu nữa, cưới nhau và cùng nhau hưởng hạnh phúc suốt đời.