Viet Anh
29-11-2008, 11:45 PM
CON ĐƯỜNG TRẦN THẾ
Khi con bước đi những bước đầu tiên
Quyển sách từ lâu bị lãng quên
Bước ra từ bóng tối
Cửa sổ đồng loạt mở sau một mùa đông dài
Và chiếc bệ bắt đầu hát lời giã từ pho tượng.
Khi con bước đi những bước đầu tiên
Đất sẽ không bao giờ ngủ nữa
Hoa vàng tháng chạp nở dưới đôi bắp màu mật ong
Hiền như hàng cúc trên chiếc áo cũ anh Kiên mới tặng.
Con đường thật dài
Nhưng con sẽ không bao giờ thiếu sự chở che.
Hãy đến với những dòng sông lớn
Những bình nguyên xanh
Những phương xa chân trời mây phủ
Nơi bóng đêm là ẩn dụ của mặt trời
Hãy bước đi
Đừng bao giờ ngoảnh lại
Dòng suối nhỏ như sự dằn vặt của rừng
Sự dằn vặt đêm đêm trắng xoá
Nhưng đừng quên, rằng ý nghĩ bay qua bầu trời
Như người quen
Một ngày sẽ trở về với khuôn mặt mới
Đừng quên những cây cầu
Chúng ta qua vào ngày dông gió.
Hãy bước đi và hãy tự tin
Trong máu con có những vì sao sáng.
KHÔNG TƯỞNG
Tôi sẽ thấy mình trong một gương
Thấy tên mình trong một câu thơ tình cờ nhặt được
Và số phận - trong một kẻ chưa hề quen biết.
Từng nằm dài sưởi nắng trên bãi biển Caxpi
Lắng nghe bọt bèo ca hát
Kẻ mộng du không hề được mất
Khuông Cơ, chiều nắng tắt dưới chân tôi.
Ngước lên mắt mờ bụi đỏ
Thời gian
Hay kỉ niệm núi đồi?
Rồi những ngọn nến vô hình thắp sáng trong đêm
Mỗi khoảnh khắc một niềm hy vọng
Cửa sổ phòng tôi hoá ngã tư đường.
6 TỶ - 1 = 6 TỶ
Có thể một ngôi sao vừa tắt mà tôi không biết,
Có thể ánh sáng trong vắt của trăng rằm vừa xao động
mà tôi không biết
Tôi cũng không biết có ai đó,
ngoài người đàn bà và mấy đứa trẻ,
cùng tôi biết
có một người vừa ra đi trong đêm.
Tôi chưa từng gặp anh, thật đáng tiếc nhưng chẳng nên buồn
Cái tên không quan trọng giờ càng thêm vô nghĩa
Có thể anh cũng giống tôi
sống trong một căn hộ có ban công trên tầng nào đó
tòa nhà quét vôi xanh nay đã ố vàng,
trong một thành phố bên hồ
hay một dòng sông nước đỏ
nơi lũ trẻ xanh gầy mắt như một đàn đom đóm
bay rộn ràng về phía rặng tre xa.
Có thể ngoài ban công anh cũng trồng một chậu hoa
Giống như tôi có một chậu hoa sao đất
Anh tưới hoa bằng chiếc ca tôn rỉ
Đón những niềm vui nho nhỏ đâm chồi
Mùi hoa dịu dàng từng làm anh lặng lẽ mỉm cười
Và hát -
những bài hát anh đã đem theo -
Giờ đang vuốt ve đôi chân anh đã lạnh
Uớt như chan nước mắt vợ hiền.
Trên giá sách của anh tôi tìm thấy những quyển sách của mình:
Toàn tập Platon photocopy đóng bằng ghim Trung Quốc
Truyện Kiều in năm 1962
Bộ Kinh Thánh mua trong hiệu sách cũ
Bên cạnh quyển sách của chính anh in giấy xấu đã long bìa.
Tôi chưa từng gặp anh, thật đáng tiếc nhưng chẳng nên buồn
Platon đã chết,
Jésus và Nguyễn Du đã chết
Bây giờ đến lượt anh.
Ai đó nói trước cái chết mọi người đều bình đẳng
Tôi muốn thêm : cái chết biến ta thành những kẻ cùng thời
Liệu còn lời chúc nào đẹp hơn thế nữa?
Khi con bước đi những bước đầu tiên
Quyển sách từ lâu bị lãng quên
Bước ra từ bóng tối
Cửa sổ đồng loạt mở sau một mùa đông dài
Và chiếc bệ bắt đầu hát lời giã từ pho tượng.
Khi con bước đi những bước đầu tiên
Đất sẽ không bao giờ ngủ nữa
Hoa vàng tháng chạp nở dưới đôi bắp màu mật ong
Hiền như hàng cúc trên chiếc áo cũ anh Kiên mới tặng.
Con đường thật dài
Nhưng con sẽ không bao giờ thiếu sự chở che.
Hãy đến với những dòng sông lớn
Những bình nguyên xanh
Những phương xa chân trời mây phủ
Nơi bóng đêm là ẩn dụ của mặt trời
Hãy bước đi
Đừng bao giờ ngoảnh lại
Dòng suối nhỏ như sự dằn vặt của rừng
Sự dằn vặt đêm đêm trắng xoá
Nhưng đừng quên, rằng ý nghĩ bay qua bầu trời
Như người quen
Một ngày sẽ trở về với khuôn mặt mới
Đừng quên những cây cầu
Chúng ta qua vào ngày dông gió.
Hãy bước đi và hãy tự tin
Trong máu con có những vì sao sáng.
KHÔNG TƯỞNG
Tôi sẽ thấy mình trong một gương
Thấy tên mình trong một câu thơ tình cờ nhặt được
Và số phận - trong một kẻ chưa hề quen biết.
Từng nằm dài sưởi nắng trên bãi biển Caxpi
Lắng nghe bọt bèo ca hát
Kẻ mộng du không hề được mất
Khuông Cơ, chiều nắng tắt dưới chân tôi.
Ngước lên mắt mờ bụi đỏ
Thời gian
Hay kỉ niệm núi đồi?
Rồi những ngọn nến vô hình thắp sáng trong đêm
Mỗi khoảnh khắc một niềm hy vọng
Cửa sổ phòng tôi hoá ngã tư đường.
6 TỶ - 1 = 6 TỶ
Có thể một ngôi sao vừa tắt mà tôi không biết,
Có thể ánh sáng trong vắt của trăng rằm vừa xao động
mà tôi không biết
Tôi cũng không biết có ai đó,
ngoài người đàn bà và mấy đứa trẻ,
cùng tôi biết
có một người vừa ra đi trong đêm.
Tôi chưa từng gặp anh, thật đáng tiếc nhưng chẳng nên buồn
Cái tên không quan trọng giờ càng thêm vô nghĩa
Có thể anh cũng giống tôi
sống trong một căn hộ có ban công trên tầng nào đó
tòa nhà quét vôi xanh nay đã ố vàng,
trong một thành phố bên hồ
hay một dòng sông nước đỏ
nơi lũ trẻ xanh gầy mắt như một đàn đom đóm
bay rộn ràng về phía rặng tre xa.
Có thể ngoài ban công anh cũng trồng một chậu hoa
Giống như tôi có một chậu hoa sao đất
Anh tưới hoa bằng chiếc ca tôn rỉ
Đón những niềm vui nho nhỏ đâm chồi
Mùi hoa dịu dàng từng làm anh lặng lẽ mỉm cười
Và hát -
những bài hát anh đã đem theo -
Giờ đang vuốt ve đôi chân anh đã lạnh
Uớt như chan nước mắt vợ hiền.
Trên giá sách của anh tôi tìm thấy những quyển sách của mình:
Toàn tập Platon photocopy đóng bằng ghim Trung Quốc
Truyện Kiều in năm 1962
Bộ Kinh Thánh mua trong hiệu sách cũ
Bên cạnh quyển sách của chính anh in giấy xấu đã long bìa.
Tôi chưa từng gặp anh, thật đáng tiếc nhưng chẳng nên buồn
Platon đã chết,
Jésus và Nguyễn Du đã chết
Bây giờ đến lượt anh.
Ai đó nói trước cái chết mọi người đều bình đẳng
Tôi muốn thêm : cái chết biến ta thành những kẻ cùng thời
Liệu còn lời chúc nào đẹp hơn thế nữa?