PDA

View Full Version : smb I've seen...


LamPhụngHoàng
08-11-2008, 08:20 PM
Joo Ki
Mình vẫn ghét cái kiểu triết lí lãng xẹt, sặc mùi khẩu hiệu, ví dụ như " đời người là 1 chuyến đi" hay " còn sống là còn đi, còn đi là còn sống"...hay đại loại thế. Một phần là do cái tính chây ỳ ngại tiếp xúc với bên ngoài, chỉ thích lao đầu vào cái thế giới ảo để rồi bấu víu vào đó để mà sống. Nhưng thực ra, là mình sợ cái cảm giác tương phùng rồi ly biệt. Con người ta gặp nhau trong 1 thóang tình cờ, thân nhau trong khoảnh khắc và rồi tạm biệt nhau trong phút chốc. Ai nấy đều có 1 con đường riêng để đi, và người còn lại chỉ là quá khứ...


26/7/2008.

Sau khi theo chân bố mẹ đến Hạ Long 1 ngày, mình ngay lập tức bị cuốn theo dòng khách du lịch đi vào hang Sửng Sốt
Cũng bình thường !!! Dù có đẹp đến mấy thì trước nhãn giới của 1 đứa ko có tí cảm xúc gì, nó cũng chỉ là 1 cái hang bình thường với từng cột nhũ đá rủ xuống, cái nền ẩm ướt trơn tuột được ngăn cách với những hố vực sâu hoắm, và cái trần thì hệt như 1 biển cát sa mạc...Chấm hết mọi suy nghĩ.:yo73:

Đi sát đoàn của mình là 1 đoàn khách Hàn Quốc. Mới đầu cũng chẳng để ý lắm, cho đến khi một con bé Hàn ( chừng 4, 5 tuổi ) tự dưng tách đoàn và chạy đến nắm tay Đức 4 tuổi, con trai anh Hợp
Ôi chao, thằng bé nhìn thế mà khá 2 đứa nó thích chí cười vang cả động, rồi chạy lòng vòng, len lỏi qua những đoàn khách khác, khiến bố mẹ hốt hoảng đi tìm.
Chắc tụi nó có thứ ngôn ngữ riêng để hiểu nhau, ít nhất là qua ánh mắt
Thế là 2 đoàn sát nhập lại cùng đi để trông 2 đứa nhóc. Trong khi đó, mình vẫn đang tiếp tục phăm phăm trèo lên trên đỉnh.

Tại cửa hang.

Chú Hòa mua kem cho cả đoàn, đưa cho mình 1 cái kem dâu. Omg!!! cái mùi dâu đáng ghét, nuốt ko trôi, mà nếu ko ăn thì lại mất lòng. Thế là mình dúi chiếc kem cho con bé người Hàn kia, nở 1 nụ cười rất ..."chuyên nghiệp" Nó tròn xoe mắt nhìn như muốn hỏi lại, mình gật đầu, và nó cười rạng rỡ.

Thoáng qua 1 cảm giác tội lỗi!!!:yo105:

Bởi lúc đầu mình đã nghĩ bằng mọi giá phải quẳng cái kem này đi với một lí do thật chính đáng, nhưng thề có Chúa Con ko đời nào nghĩ cô bé ấy là cái sọt rác để phi kem vào đó đâu
Con bé quay sang kéo áo 1 cậu thanh niên, ríu rít "oppa...oppa...". 2 người họ xì xào to nhỏ 1 điều gì ko rõ, chỉ biệt tự dưng cậu kia đứng phắt dậy nhìn mình : "thank you" và cười 1 điệu cũng..."chuyên nghiệp" ko kém
Gặp gỡ ở đời, đơn giản chỉ là thế. Với một chút vốn tiếng anh ít ỏi nhưng cũng đủ để những câu chuyện bắt đầu.

Cậu ta tên là Joo Ki.

Thú thật là mình ko thể nghe được từ "Joo Ki" nếu như cậu ấy ko viết tên mình bằng tiếng latin ra giấy.
Có đánh chết, mình cũng ko nghĩ rằng có thể quen 1 Korean <= kẻ thuộc về cái đất nước mà mình từng ghét cay ghét đắng!!!
Nhưng có lẽ, con người ở xã hội ấy khác với những bộ phim được liệt vào hàng "phi thực tế" và "luẩn quẩn" kia, suốt ngày ung thư, máu trắng và cuối cùng là chết...Banana ko thể tả.

Kể ra thì Joo Ki cũng thú vị. Chí ít thì cũng giống như cái mỏ than Quảng Ninh đầy những bí mật mà khiến cho người ta muốn đào xới tới tận cùng
Cậu ta lúc nào cũng lỉnh kỉnh bên mình những thứ máy móc đại loại như camera, máy ảnh hay ipod...giống hệt dân phóng viên, nhà báo. Ít cười, trừ những lúc cần thiết. Rất hiếm khi thấy đôi mắt 1 mí của cậu ta nhắm tịt lại vì cười ( giống Bi Rain hay Se7en chẳng hạn ) :yo59:

Nói chung, đã tự thân ở được Asean Hotel thì Joo Ki quả thật là 1 quý công tử. Nhưng cái cảm giác mà cậu ta mang đến cho mọi người thì ko có 1 chút nào gọi là "bột". Đến mình cũng từng nghĩ chắc phải tới >90% teenboy bên Hàn, một khi ko phải là hikkikomori thì sẽ đều chơi unisex. Còn cậu ta lúc nào cũng đơn giản với áo phông và quần lửng ngang gối; băng đô 1 cái đeo trên đầu và 2 cái ở 2 cổ tay <== giống hết style của những anh chàng dân bóng rổ trong Kiến Trúc - cái phong cách mà mỗi lần mình với con My mèo bắt gặp đều thét lên "omg...so kool" =))
...

Đôi khi được Joo Ki và một vài cô cậu khác bên đoàn Hàn Quốc rủ đi chơi Mới đầu cũng thấy lạc lõng, bởi chỉ có mình là Vietnamese, và cả đoàn cơ quan của bố cũng chỉ có duy nhất mình là thanh niên =____= Ôi chán :yo59:
But, cái hội chứng sợ người lạ hầu như ko tái phát ở đây. Nói chung với teen thì chuyện hòa nhập ko thành vấn đề. Cách biệt ngôn ngữ thì dùng thứ tiếng anh trung gian, bí quá thì dùng tay ra hiệu
Cảm giác thân thiết với người nước ngoài thật lạ và vui... nó cứ lâng lâng, hệt như khi ta được mời đến dự 1 bữa tiệc xa xỉ, và rồi với tư tưởng sống gấp, con người ta lại mong ngày dài vô tận...


+++
Cả lũ đi dạo học cầu Bãi Cháy và ngắm thành phố trong đêm. Đứa nào cũng tay xách nách mang những thứ chọn mua được từ hàng chục cửa hàng dọc 2 dãy phố.

- Tớ cứ nghĩ con gái Việt Nam là thấp, nhưng mà...cậu cũng cao đấy chứ

Joo Ki cười vang và tuôn ra 1 tràng tiếng Anh mà mình nghĩ rằng nghĩa của nó gần như thế. 1m65 thôi mà quá bình thường. Ko hiểu cậu ta nghĩ mình cao bao nhiêu mà lại đi tặng 1 cái váy dài quá sức tưởng tượng. Nó thoạt nhìn thì đơn giản, nhưng càng ngắm càng thấy cầu kỳ. Tuy nhiên nó chỉ hợp với mình cách đây 2 ngày - lúc mà da mình chưa đen sạm lại vì tắm biển :yo13:
Nhưng dù sao cũng là quà tặng cho mình...chỉ có điều tại sao mình lại ko nghĩ ra việc nên tặng cho cậu ta 1 thứ gì đó chứ ???
Tự dưng thấy mình thật tệ...:yo38:

+++

Nhiều lúc cũng tự nhận thấy rằng cách biệt ngôn ngữ thật bất tiện. Ko thể diễn đạt được hết những ý mình muốn nói...chỉ biết thốt lên toàn những câu cụt lủn, ko đầu ko cuối, chắp vá từng từ nhớ mang máng...

Joo Ki thích nhất đi dù trên biển. Trò đó là thế này : người chơi buộc mình vào 1 cái dù lớn, có dây cáp nối với 1 cái xuồng máy nhỏ. 1 người sẽ lái cái xuồng đó 1 vòng quanh vịnh với quãng đường gần bằng sân vận động Mỹ Đình ( ánh chừng thế ), kéo bổng cái dù lên. Người chơi ở trên cao nhìn xuống sẽ thấy được đủ mọi thứ : núi, khách sạn, bãi cát, biển, và cả những hòn đảo phía xa...
Mình ko khóai trò đó lắm, căn bản vì sợ độ cao, và cũng vì cái giá của 1 lượt chơi quả thật ko thể mê nổi : 500k !!! Thế mà Joo Ki lại tỏ ra thích thú với nó. 1 lần, 2 lần...ko chán. Hết tiền Việt, cậu ta lại đổi won với mình. Thế đấy !!!:yo59:

Bù lại, sáng, chiều, tối, lúc nào cậu ta cũng cùng với nhóm bạn, dắt theo Seung Na mời mình đi buffet. Nhiều lúc tuy đã no căng bụng vì những bữa ăn tự chọn ở khách sạn, nhưng mình đều phải nhận lời, ko được tỏ vẻ miễn cưỡng. Đứa nào cũng ý thức được : những ngày này, những người bạn này, những cảm xúc này...sau chuyến đi tất cả sẽ ko còn nữa...

+++
Còn nhớ bữa ăn ở nhà bè Hồng Đậm.
Cái thuyền chòng chành phát khiếp. Có vẻ như toàn những ng` ko có chút khái niệm gì về sự thăng bằng. Họ ngồi trái 7, phải 3 có cảm giác như thuyền sắp lật đến nơi.:yo16:
Bữa ăn dọn ra.
Cái đĩa bạch tuộc nằm chình ình trước mặt, cùng với món rươi trái mùa đặt hàng tít tận Đông Triều. Mình tự hỏi ko hiểu tại sao người ta lại có thể ăn ngon lành những món như thế Joo Ki còn tách trứng, gắp nguyên 1 con rươi đặt vào bát của Seung Na, làm con bé khóc thét lên vì sợ.
Bữa đó, hầu như mình chẳng ăn được gì ngoài mấy con sò huyết nguội tanh và 1 chai cam ép cố uống hết cho đầy bụng
Đành chịu, để tối mò ra nhà hàng Asean, nơi mà mình mới phát hiện ra ở đó có món Okono Miyaki ( Pizza Nhật ) ngon tuyệt vời :yo101:

+++

Quầy Souvenir trong khách sạn đắt khủng khiếp!
Nếu như cái vòng mà con Tori tặng cho mình ở Hà Nội giá khoảng 30k, trong Vincom thì cùng lắm 50k, thì ở đây nó để cái bảng niêm yết giá gấp 3 lần...150k lận Mình thì mãi ko thể diễn tả được cho Joo Ki hiểu từ " mặc cả ", nhưng cũng may là đã thuyết phục được cậu ta mua những thứ đó ở chợ đêm, ít nhất cũng rẻ hơn và chất lượng cũng ko kém :yo90:

Mình mua 1 con búp bê mặc áo dài màu tím cho Seung Na. Dù biểu tượng cho Việt Nam nhiều hơi là Hạ Long ( loại búp bê này trên Tràng Tiền nhiều vô kể ) nhưng nó có vẻ phù hợp với tuổi của con bé hơn là chuỗi ngọc trai nặng trịch.
Chọn 1 cái mô hình thuyền buồm bằng vỏ điệp và thủy tinh cho Joo Ki nữa. Mình chả có kinh nghiệm mua quà tặng con trai nhưng mà thôi, dù gì thì cái thuyền đó vốn ko phải là 1 thứ đồ chơi nữ tính .:yo89:

Lượn 1 lúc, thế mà cũng đã 2h sáng...
Cả lũ chẳng nói năng gì, cũng ko dám nhìn nhau.
Ngày cuối cùng bao giờ cũng như thế, ảm đạm và buồn đến nao lòng...

+++
" Kể cả khi đã về đến nhà rồi, đâu đó vẫn còn đọng lại cảm nhận về sự tồn tại của bạn đồng hành, đến nỗi sáng hôm sau, tỉnh dậy như trong cơn mộng du, tự hỏi "Ơ sao lại thế này ? Mấy người kia đâu rồi nhỉ ?" Rồi lại cảm thấy luyến tiếc, xót xa, đơn độc trong ánh bình minh...
Nhưng biết làm sao ? Với người lớn chúng ta thì cái đó rồi cũng qua. Những kỉ niệm đẹp đến mấy thì cũng chỉ biết cất sâu trong lòng mà sống tiếp "...
Banana Yoshimoto đã viết như thế đấy.

Chia tay chóng vánh. Joo Ki xách 1 đống hành lí giúp mình lên tới tận xe.
Xe chuyển bánh, những bóng hình quen thuộc ấy cứ xa dần, rồi nhòa đi trong cái nắng và gió từ khơi xa tấp lại, chỉ còn những dư âm, dư ảnh...

Good bye, Joo Ki!

rainie89
08-11-2008, 10:20 PM
chưa đọc hết nhưng mà cứ bóc tem cái đã T.T
giọng điệu hay vật vã, truyện thật của LamPhungHoang àh??
Lướt qua mình thấy tên của Banana Yoshimoto, hay ghê, đang đọc Kitchen của bà này ...
ko thể chối một điều tớ là tín đồ của drama tình cảm và hài Hàn nên đọc bài này có hơi hướng như thế tớ thấy thích (dù ng` viết ko có mục đích như thế :)
còn h thì đọc nốt đã nhé
thank for sharing!

LamPhụngHoàng
11-11-2008, 07:30 PM
ờ, cái này tớ viết sau khi đi Hạ Long tháng 7 vừa rồi ^.^ Mới đầu up lên blog nhưng mà cũng ko chăm chút cho nó lắm nên h bụi bám đầy cả :))
Tớ cũng hay đọc truyện của B.Y, nên nhiều khi phong cách viết cũng bị ảnh hưởng :|

mà đây là ng` thật việc thật, chứ ko phải truyện đâu :| Giọng điệu truyện nó ko như thế này rain -chan ạh ::">

yan
11-11-2008, 09:33 PM
Haiz, cũng đi, cũng quen, cũng vui, cũng buồn, cũng tạm biệt... Rồi quên mất là nó như thế nào :|

LamPhụngHoàng
17-11-2008, 08:47 PM
2 tuần trước khi thi.
Stress! Cho dù mình chẳng bận tâm đến việc sẽ trượt hay là đỗ. Cắm đầu vào học 1 cách tự nhiên, ko lo lắng, ko cảm giác...hay bất cứ 1 suy nghĩ gì về chuyện thi cử. Nhiều lúc tự nhủ ng` như mình trên đời này chắc chỉ có 1, mà cũng có thể mình đã bị liệt vào danh sách "tự kỷ" rồi cũng nên :yo67:
Mẹ cắt net, cắt tivi. Nói chung là tách biệt mình hoàn toàn ra khỏi cái đống máy móc dễ gây mất tập trung, làm nhiễu tinh thần học tập, chỉ trừ cái radio - ko hiểu là do mẹ đã quên béng đi hay nghĩ rằng nó vô hại ???

...
8hk20.
Thầy Tín kết thúc bài kiểm tra bởi 3 tiếng thước kẻ gõ khô khốc lên mặt bàn, sớm 20' so với mọi ngày. Có lẽ muốn giải tỏa căng thẳng cho tụi học trò nên trước trước khi ra về, thầy cố gắng pha thêm 1 vài câu hài hước. Đương nhiên mình chẳng để tâm. Chỉ biết vớ lấy cái cặp và phăm phăm chạy ra ngoài.
Trời mưa lâm thâm.

...
Tạt vào 1 shop CD bất chợt gặp trên đường về để ghi nốt cái đĩa nhạc.
Shop nhỏ, có vẻ bừa bộn với những giỏ đĩa để ngổn ngang trên sàn nhà ( cái kiểu như muốn đuổi khách ý ) Duy chỉ có cái billboard lấp lánh những ánh đèn màu lục bảo thì thật đẹp. Chúng tạo cho con ng` ta 1 cảm giác bình yên đến dịu dàng.

Anh chủ quán (anh thôi ) đang ngồi ngả lưng trên ghế, mắt chăm chăm theo dõi 1 bộ phim trên vi tính mà mới nhìn qua, bất cứ đứa mê kiếm hiệp nào (như mình chẳng hạn :yo135:) đều nhận ra là Thiên Long Bát Bộ :">

- Em chào anh!
- Ờ chào em.
-... ( mình đang đợi hắn ta nói tiếp :yo73: )
-... (và thất vọng bởi hắn chả nói gì hết :yo137: )
- Anh ghi cho e cái đĩa với nào!!!
- Ok

Rồi hắn đưa mắt nhìn mình, thoáng 1 cái lướt thật nhanh rồi cười tủm tỉm 1 cách khó hiểu. ( bộ mặt mình có nhọ hay sao :yo21: )

- Vừa đi học về à ?
- ( ngớ ng` 1 lát ) Vâng.
- Em học lớp mấy ?
- 12.
- Ối chà ! Nhìn tưởng sinh viên rồi kia chứ :)) ( tưởng sv mà còn hỏi lớp mấy =__= ) Thế định thi trường nào ?
- ĐH HN

...
Cứ hỏi ngớ ngẩn và đáp vớ vẩn như thế. Chủ để lớn dần, tăng tiến theo chiều hướng tiêu cực, xoay quanh cái vấn đề học để làm gì, học có ích gì, đại học vui hay buồn, tốt hay xấu...đủ thứ =))

15' trôi qua.
Trong khi mình sốt ruột vì mãi ko xong cái đĩa, thì hắn vẫn quay ngoắt lại và dán mắt vào cái màn hình vi tính, thỉnh thoảng ngó sang máy bên cạnh và kêu lên : "ối bài này hỏng mất rồi :yo65:"

20'. Có thêm mấy người khách nữa tới trả phim, và cái đĩa của mình vẫn trong tình trạng "folder is saving". Tức sôi máu :yo137:

30'. Hắn lạch cạch mở ổ đĩa, rồi bất chợt hỏi :
- Nhóc, thích màu gì nào ???
- Xanh lá cây.

Và hắn dán lên chiếc đĩa 1 lớp giấy xanh mát pha 1 chút vàng chanh - sắc màu của sự thanh thản, rồi cẩn thận lấy hộp, nhẹ nhàng đặt vào.

* lẳng lặng mở ví *
- 50k nhé =))
- :yo90: Đừng có mơ
- Thôi đùa đấy :)) Khích lệ tân sinh viên, anh free cho =))

Hơi bất ngờ, nhưng tất nhiên mình ko phản đối =)) Bở với 1 đứa vốn thực dụng ( như mình chẳng hạn =)) ) thì khách sáo quả đúng là 1 khái niệm xa vời :yo46:

Cái lúc mình quay ra cửa, hắn gọi với theo :
- Gắng thi nhé! Cố lên!!!
Ngoảnh lại, hắn đang cười toe toét, cái tay vẫy vẫy đến ngộ. Có cảm giác như mình đang ở trong 1 thước phim quảng cáo về phẩm chất lịch sự của con người. Hắn cũng tử tế đấy chứ :| Tử tế đến mức kì quặc.

Con đường đầy những vũng nước mưa lõng bõng. Ánh đèn của từng đoàn xe lao vụt qua, loang loáng trong cơn mưa bụi mờ. Cái khung cảnh huyễn hoặc, nửa hư nửa thực hệt như trong "mới cưới" của B.Y. Bất giác, mình cảm thấy bản thân thật giống với gã thanh niên say khướt ấy - bước đi như 1 kẻ mộng du giữa cuộc đời. Và hắn ? Bản sao của ông cụ kỳ lạ kia ư ? - 1 con người vĩ đại, biết cách giải thoát con người ta khỏi bùn lầy của sự bế tắc, chỉ cho họ thấy cuộc sống thật đẹp đẽ, và những ng` xung quanh tuyệt vời đến mức nào...

Thôi, cố vậy! :yo89:

p/s: Đôi lúc đi qua con đường ấy, mình đã chẳng còn thấy cái sắc lục bảo của những dây đèn trang trí nữa. Cửa hàng CD nhỏ xíu ấy đã biến thành 1 tiệm thú nhồi bông xinh xắn. Hắn ta đã dọn đi :| Ý nghĩa của sự bề bộn ngày đó phải chăng là như thế ???

Sunny
18-11-2008, 08:01 PM
Xuna chan, hỏi chút. Cái bạn Joo Ki ấy, có phải là cái cậu người Hàn trắng trắng xinh xinh mời bọn mình đi ăn hôm trước ko :)) Từ HL về đến HN vẫn giữ được liên lạc à ? Có vẻ như Hàn Quốc lại sắp có cô dâu Việt =))

LamPhụngHoàng
18-11-2008, 08:10 PM
Xuna chan, hỏi chút. Cái bạn Joo Ki ấy, có phải là cái cậu người Hàn trắng trắng xinh xinh mời bọn mình đi ăn hôm trước ko :)) Từ HL về đến HN vẫn giữ được liên lạc à ? Có vẻ như Hàn Quốc lại sắp có cô dâu Việt =))
Ối giời :yo79: có nhìn thấy bạn Uri ko :yo45: Cái bạn tóc dài quăn màu đen nhánh ý :yo68: Tớ chưa dám vượt bạn ý :yo45:
Thì từ Hạ Long cũng cho nhau mail, về lân la hỏi han 1 tí thì biết bạn ý học Latrobe <<< gần nhà mình mới đau :(
Thế là suốt ngày kimbab pizza KFC =))

LamPhụngHoàng
12-12-2008, 08:57 PM
Viết cho 1 người đã đi...
[Only registered and activated users can see links] pg

Mình vẫn tự gọi cậu ấy là Fuyu-kun ( Tiếng Nhật, nghĩa là mùa đông ^___^ ) mùa đông lạnh, và cậu ấy cũng lạnh.

Mình vẫn chẳng thể tin được là đã sớm để ý tới 1 người đến như thế. Thường thì vẫn tự nhủ : "học trước, tình yêu tình báo dẹp ra đằng sau" =)) hay cả chuyện sẽ chẳng bao giờ "cọc đi tìm trâu" nữa chứ.

Thế mà vèo 1 cái, lòng quyết tâm vốn vững như ngũ hành sơn đã đổ ụp xuống, giống cái kiểu núi băng bị mặt trời làm cho tan chảy.

Đã từ lâu rồi, mình có cảm giác thế. Dù chẳng biết nó-là-sự-thật hay do mình nhận vơ :)) Cậu ấy vẫn thường ngồi đó, ở căng tin, và...nhìn mình :|

Cái cảnh ấy thật quen thuộc. Ngày nào đến trường cũng có 1 người ngồi đợi.
Có khi đến sớm quá, căng tin trống không...hụt hẫng.
Có khi bắt gặp nhau ở 1 nơi nào đó, như thư viện, hay thang máy...nói 1 vài chuyện vu vơ đến vớ vẩn.

Ấy thế mà lại vui.

Có khi cậu ấy phone cho mình, dù chỉ là giao việc trường lớp, chả có 1 tí gì riêng tư cá nhân :)) nhưng mình vẫn hay bị "ngẩn ngơ" khoảng 15 phút sau khi tiếng "cạch" cúp máy vang lên, và rồi tất cả chìm trong yên lặng...

Yêu lặng lẽ, phải chăng là thế ???


-"Tớ thích hoa bồ công anh."
Cả lớp ồ lên cười. Chúng nó cười 1 đứa con trai yêu hoa như con gái.

Ờ, bọn điên. Con người ai chả ngưỡng mộ cái đẹp. Hoa cũng đâu nằm ngoài cái phạm trù đó. Chỉ tiếc vì cái ý nghĩ bênh vực ấy chỉ dám hiện lên trong đầu mình. Monkey!

- Ấy ko cười tớ à ?
- Cười gì ?
- Ờ thì...cười 1 thằng con trai yêu hoa như con gái =))
- Chả có gì cả :| Nói thật nhé. Tớ cũng thích game này, thậm chí cũng chơi suốt cả ngày luôn. Thế mà có ai cười tớ - 1 đứa con gái thích game như con trai đâu :))
- :))
- =))
- Thích thì thích thôi.
- Ừ.
- Tớ từng thấy 1 bức tranh vẽ cánh đồng hoa bồ công anh của 1 họa sĩ Nga. Cái ánh sáng toát ra từ đó khó diễn tả lắm. Nó có 1 nét gì đó rất đặc biệt...1 loài hoa dại mà gây ấn tượng cho người xem hơn cả những thứ hoa được bó gói , hay cắm lẵng cầu kì. Ko hiểu sao...tớ thích.


Đó là lần đầu tiên, và cũng là lần cuối cùng - nói chung là lần duy nhất, mình và Fuyu kun cùng cuốc bộ về nhà. Nói nhiều thứ, nhưng lâu rồi mình cũng chẳng còn nhớ nữa...

Bẵng 1 cái, Fuyu kun nghỉ học.

" Tớ đang ở Nga, tự mình trải nghiệm tất cả về cuộc sống. Cậu biết ko ? Ở đây tuyệt lắm. Tớ homestay và giúp việc ở 1 trang trại, quanh đây bồ công anh nhiều vô kể. Nó chẳng khác với những gì trước đó tớ tưởng tượng là mấy :)) Tớ đang học vẽ. Đang ước 1 ngày nào đó sẽ vẽ được 1 kiệt tác để đời :"> Ừ, nếu có thể, "Cánh đồng vàng" của tớ sẽ ra đời. Chắc chắn nó sẽ đẹp ngang ngửa "Mùa thu vàng" của Levitan =)) Nghe có vẻ viển vông nhỉ =)) Nhưng mà thôi, có ai đánh thuế giấc mơ đâu."

Đã mấy năm rồi ? 2,3 hay là 4 ? Chịu :)) Chỉ biết hôm qua tình cờ vào e-mail dọn dẹp, mình bất chợt nhìn thấy những lời ấy...
Buồn ứa nước mắt.


Khi mình bước chân vào khoa tiếng Nga ở đây, ko hiểu sao có 1 cảm giác rất lạ, dường như đã quen từ lâu lắm rồi. Có phải vì cố nhân ?
Trường mới. Lớp mới. Bạn mới.
Và ở đây cũng có 1 người vẫn thường ngồi ở căng tin nhìn ra phía cổng trường - nơi mình bước đến mỗi ngày.

Hệt như Fuyu kun...ngày xưa ấy...



-Trong đời người có lẽ ko gì tổn thương hơn việc tất cả sẽ quên mình. Người mất rồi có sợ bị quên lãng ko ? Hay họ đều thanh thản như mây gió ?

Bước vào cuộc đời tớ, và rồi lại đi. Cậu lạnh thật.
Tớ có thể buồn, nhưng ko được bi lụy, đúng ko ?
Nếu vậy, cậu hãy cười lên nhé. Tớ vẫn luôn muốn nhìn thấy cậu mỉm cười.-

Mr.Đì
12-12-2008, 09:10 PM
Lam Phụng Hoàng là ai ý nhỉ. Boy or girl. Viết văn tình cảm kinh

LamPhụngHoàng
12-12-2008, 09:26 PM
Lam Phụng Hoàng là ai ý nhỉ. Boy or girl. Viết văn tình cảm kinh
Em ko nghĩ con trai có kiểu viết văn này ;___;

Sunny
12-12-2008, 09:36 PM
-Trong đời người có lẽ ko gì tổn thương hơn việc tất cả sẽ quên mình. Người mất rồi có sợ bị quên lãng ko ? Hay họ đều thanh thản như mây gió ?

Bước vào cuộc đời tớ, và rồi lại đi. Cậu lạnh thật.
Tớ có thể buồn, nhưng ko được bi lụy, đúng ko ?
Nếu vậy, cậu hãy cười lên nhé. Tớ vẫn luôn muốn nhìn thấy cậu mỉm cười.-
Tôi đang khóc thực sự đây. Cứ nghĩ đến chuyện của anh Bảo lại thấy buồn. Buồn và nản, chẳng thể làm gì được nữa.
Thà cứ để cho chúng mình nghĩ rằng anh ấy quên chúng mình, có lẽ sẽ còn hạnh phúc hơn.
Cũng chân thành xin lỗi cô vì đã nhắn tin vào đúng lúc cô chuẩn bị thi. Có gì bỏ qua cho tôi nhé.
Ngày mai sẽ đi xin 1 bức ảnh của anh Bảo, cô có đi ko ?

LamPhụngHoàng
12-12-2008, 09:37 PM
ok. Chiều mai 12h tôi học xong.
Thôi đừng buồn :)) Con người sống có sinh có tử mà. Chắc chúng mình nên đi học múa Yosakoi để cân bằng lại thôi =))

November Rain
12-12-2008, 09:37 PM
Lâu lắm mới thấy bạn Linh tái xuất giang hồ. Bút pháp vẫn ảo diệu như ngày xưa. Tại hạ bái phục!

LamPhụngHoàng
13-12-2008, 07:06 PM
ừh nhà tớ lại vừa có net, 4 cổng =)) Lần này mỗi ng` 1 máy, khỏi chí chóe cãi nhau, tranh giành.

Sunny
13-12-2008, 08:35 PM
Chậc. Nỗi buồn như gió rồi cũng sẽ qua đi :) Hôm nay tớ thấy bạn Xuna cười, cười nhiều là đằng khác. Bạn cười để người ta ko biết bạn đang buồn phải ko =))