PDA

View Full Version : Sơ lược về lịch sử các thể loại rock


November Rain
22-10-2008, 05:32 PM
Em thấy các tiền bối cứa đua nhau post nhạc với video lên đây làm gì,những cái đấy trên hehemetal hay vnrock đầy ra. Em muốn box nhạc rock là nơi anh em có thể cập nhật những kiến thức và hiểu biết về dòng nhạc mà chũng ta đam mê: .Cho nên em mới lập ra cái topic này để những ISer yêu rock có thể chia sẻ cho nhau những thông tin bổ ích. Hèm,trước hết em xin trình bày sơ qua về lịch sử của Rock đã nhé,còn các dòng riêng lẻ em xin post dần nha.Những cái này cũng là do em đi chôm chỉa cả thôi hehehe

I/ Classic rock là gì?

Trước tiên cần xác định rằng classic rock không phải là một thể loại như death,black hay thrash mà là một trào lưu âm nhạc bao gồm nhiều thể loại tập trung trong hai dòng chính là hard rock và soft rock.Đối với những nhà phê bình thì classic rock là thời kì phát triển đỉnh cao nhất của rock với những tên tuổi đã đi vào huyền thoại.Những ban nhạc của thời kì classic rock luôn là cảm hứng cho những ban nhạc sau này vì những gì họ để lại đều là chuẩn mực của nhạc rock.Chữ "classic" không đơn thuần dùng để chỉ về thời gian mà bao hàm ý nghĩa "kinh điển" và "chuẩn mực". :yo150:

II/Nguồn gốc của trào lưu classic rock

a/ Classic rock bắt đầu từ khi nào và kết thúc ở đâu?
Tuỳ theo cách hiểu của mỗi người mà trào lưu classic rock được phân chia khác nhau về mốc thời gian,có người cho rằng classic rock bắt đầu khi Elvis Presley :yo2:nổi danh cho đến cuối những năm của thập niên 80 ,có nghĩa là gần 40 năm với đỉnh cao là những năm 60-70.Nhưng theo tớ, classic rock đuợc bắt đầu khi "The Beatles chinh phục nước Mỹ năm 1964" và kết thúc khi "John Lennon bị ám sát tại New York năm 1980:yo105:".Có nghĩa là thời kì classic rock chỉ kéo dài trong khoảng 15-16 năm thay vì gần 40 năm như một số người khẳng định.

b/Vậy thời khi trước classic rock gọi là gì?
Đó là thời khi phôi thai của nhạc rock mà các nhà phê bình âm nhạc của Billboard và tạp chí chuyên về âm nhạc Rolling Stone gọi là thời kì "Tiền nhạc rock" (Pre-rock)Đó là những năm cuối của thập niên 50 và đầu thập niên 60 khi nhạc country and western của người da trắng "kết hôn":yo70: với nhạc blues của người da đen để sinh ra rock and roll.Đứa con lai của hai dòng nhạc trắng và đen này mang cả đặc tính của cả cha lẫn mẹ.Nhạc rock and roll thừa hưởng kết cấu 12 bar và tiếng guitar da diết của blues nhưng lại loại bỏ đi âm giai 7(seventh scales) mà sử dụng âm giai trưởng (major scales) của nhạc country-folk.Để bạn dễ hình dung,đây là một ví dụ về sự giống và khác nhau giữa blues và rock and roll trong khuông khổ 12 khuông nhạc trên âm giai Do

Blues: C7/C7/C7/C7/F7/F7/C7/C7/G7/F7/C7/C7 (sử dụng hợp âm i 7 của âm giai Do)

Rock and Roll: C/C/C/C/F/F/C/C//G/F/C/C.( sử dụng hợp âm trưởng của âm giai Do)

Đứa con lai này nhanh chóng được quần chúng chấp nhận mặc dù vẫn còn non yếu.Năm 1955,tỉ lệ đĩa nhạc rock and roll bán được chỉ chiếm 7,5% trên tổng số đĩa bán ra,một con số vô cùng khiêm tốn so với những gì mà nhạc rock làm được trong một thập niên sau đó. Từ khi Chuck Berry,anh thợ cắt tóc da đen với tiếng đàn guitar man dại và điệu nhảy con vịt nổi tiếng cách mạng hoá nhạc rock,rock and roll mới bắt đầu được các đài phát thanh dòm ngó đến.Điều lạ lùng là bản chất của nhạc rock lại là nhạc nhảy (dancing music):yo120: với điệu twist lôi cuốn.Sau Chuck Berry là hàng loạt thanh niên da đen như Fat Dominos,John Lee Hooker..muốn đổi đời với cái nghề dễ kiếm tiền hơn là lái xe tải hoặc công nhân bốc vác và an toàn hơn là cướp giật hoặc ma cô này.Người ta cứ tưởng rằng nhạc rock sẽ thuộc về người da đen như nhạc blues và cả hai loại nhạc này trong mắt các gia đình trung lưu da trắng đều là thư nhạc hư hỏng và thô tục.Đến khi anh chàng tài xế xe tải da trắng có giọng ca của người da đen tên Elvis Presley được hãng Sun Records kí hợp đồng thì nhạc rock không còn là độc quyền của người da đen nữa.Thành công của Elvis trong lĩnh vực nhac rock hơn nữa thế kỉ trước cũng giống như hiện tượng Eminem trong làng nhạc rap bây giờ.Các nghệ sĩ rock and roll da trắng tỏ ra năng động và tài năng không kém những đồng nghiệp da đen.Thiên hạ bắt đầu biết đến những Jerry Lee Lewis, Carl Perkin,Bill Haley and the Comets... như những rocker da trắng tiên phong.Và nhờ thế mà nhạc rock mới có thị phần trên thị trường băng đĩa của Mỹ.

Đó là chuyện ở Mỹ:yo95:.Còn ở Anh,cái nôi thứ hai của nhạc rock thì sao?Sau thế chiến thứ hai ,nuớc Anh bị tàn phá nặng nề và đang tái thiết.Tuy nhiên sự thiếu thốn về phương tiện truyền thông không làm cho giới trẻ Anh bớt phần say mê loaị nhạc mới mà các thuỷ thủ và các chú lính Mỹ du nhập vào.Không có nhạc cụ ,nguời Anh chế ra nhạc cụ riêng cho họ bằng những gì họ có được.Cán chổi được căng dây theo chiều dọc được dùng thay thế contra bass gọi là double bass.Tấm thiếc dùng để đập quần áo khi giặt gọi là washboard đuợc sử dụng để giữ nhịp thay trống.Anh nào có được cây guitar thùng hay dàn trống jazz trong thời điểm đó là oai lắm rồi:yo23:.Cùng với những nhạc cụ truyền thống như mandolin,banjo,accordion..dân Anh đã chơi nhạc rock theo phong cách của họ ở các quán rượu.Đặc điểm của nhạc rock Anh là sự kết hợp giữa rock and roll với nhạc folk truyền thống và nhạc cổ điển để làm bớt đi "chất Mỹ" và phù hợp với quần chúng Anh hơn.Loại nhạc mới này được đặt cho cái tên Anh là skiffle đặc biệt phát triển ở các thành phố dọc con sông Mersey.Tuy được dân Anh chấp nhận và say mê không kém gì rock and roll của Mỹ,nhạc skiffle chỉ mang tính cây nhà lá vườn vì ở Anh lúc đó chưa có khái niệm về một ngành công nghệ nhạc rock thật sự.Băng đĩa và các ca khúc rock phát trên đài đều là của Mỹ.Ngược lại dân Mỹ thì chẳng có khái niệm gì về nhạc rock của Anh như thế nào cả.Nguời đầu tiên đưa nhạc Anh thoát khỏi tình trạng "hát cho nhau nghe" để hoà nhập vào thị trường thế giới là ca sĩ Cliff Richard,người đuợc mệnh danh là Elvis của nước Anh, và ban nhạc đệm cho anh lúc này là nhóm the Shadows.Tuy nhiên cũng như Elvis,Cliff dần dần bị dòng nhạc thì trường làm lu mờ và trở thành một ca sĩ phòng trà với những ca khúc nhạt nhẽo.Còn the Shadows thì thành danh với tư cách là một ban nhạc chơi nhạc không lời.

Nhìn chung thời kì Pre-rock là thời kì nhạc rock còn non yếu và đang dần hình thành hình hài của mình giống như một cậu bé lên mười bắt đầu tìm hiểu thế giới chung quanh mình.Các bản nhạc của thời kì này phối âm còn đơn giản và rập khuông nhạc blues nhưng ca từ rất ngô nghê và nhạt nhẽo.Nhạc rock của thời kì này không có gì gọi là sáng tạo vì tất cả đều được dập trong một cái khuông chung với công thức bars blues
+ một chút gào thét nổi loạn + ca từ dễ nghe là có một bản nhạc rock:yo49:.Đỉnh cao của thời kì này là Elvis Presley nhưng nghệ sĩ thật sự sáng tạo và đóng góp nhiều cho nhạc rock lại là Chuck Berry.Tuy nhiên thời kì Pre-rock vẫn là một cột mốc không thể thiếu trong lịch sử nhạc rock vì thiếu nó ,chúng ta sẽ không có những Bealtes hay Led Zeppelin sau này.Các ca khúc của thời kì này như Jailhouse Rock,Heartbreak Hotel,Hound dog(Elvis Presley),Great balls of Fire(Jerry Lee Lewis),Rock and Roll,Sweet Little Sixteen(Chuck Berry),Blue Suede Shoes (Carl Pekins)... được phóng tác lại rất nhiều bởi các ban nhạc rock của thập niên 60 và là thước đo trình độ của những tay guitar trong những buổi hợp tấu ngẫu hứng của các ban nhạc(jams).Thậm chí đến cuối thập niên 80,các buổi jams bằng những ca khúc này vẫn còn phổ biến,tiêu biểu là khi nhóm heavy metal Đức Scorpions đến Nga lưu diễn,nhóm đã cùng với ban nhạc rock Nga lúc bấy giờ là Gorky Park chơi ngẫu hứng Blue Suede Shoes,Long Tally Sally và Hound Dog để giao lưu với nhau.Điều đó chứng tỏ âm nhạc của thời kì Pre-rock có ảnh hưởng khá mạnh đến các dòng nhạc rock sau này :yo42:


III/Sự phát triển của Classic rock

A/ The Beatles và cuộc xâm lăng lần đầu tiên của người Anh

Người Mỹ có công sinh ra nhạc rock and roll nhưng lại không phát triển được nó.:yo74:Những năm đầu thập niên 60 ,khi Elvis Presley mãn han quân dịch về,các ông bầu cùng những hợp đồng béo bở nhưng không có giá trị về mặt nghệ thuật đã lôi kéo anh này vào vòng xoáy của showbiz và biến Elvis thành một ca sĩ thị trường chỉ biết hát những bản tình ca ẻo lả và đóng những bộ phim mì ăn liền:yo150:.Nhạc rock Mỹ dậm chân tại chỗ với công thức sáo mòn.Người Mỹ dường như cũng quên đi nhạc rock and roll mà bằng lòng với nhac MOR (viết tắt của Middle of the Road,loại nhạc thị trường dễ nghe) êm tai.Nhạc rock có nguy cơ chết non. :yo16:

May cho nhạc rock,người Anh đã tiếp nhận đứa con suy dinh dưỡng này về nuôi và phát triển nó lên một mức cao hơn.Năm 1964,sau khi chinh phục Châu Âu,bốn chàng trai trẻ của xứ Liverpool với cái tên Bealtes bắt đầu tấn công nước Mỹ bằng âm nhạc của chính mình:yo70:.Thành công của nhóm Beatles vuợt xa mức tưởng tượng của cả dân Anh lẫn dân Mỹ.Nước Mỹ hoàn toàn bị chinh phục trước sự hấp dẫn của bốn chàng trai Anh Quốc đến mức hàng loạt các ban nhạc khác của Anh theo phong cách của Beatles đã thuận đường làm tới chiếm sạch thị trường băng đĩa của nước Mỹ :D.Dân Mỹ bắt đầu nói về những Herman's Hermits,Searchers,Gerry and the Pacemakers,những anh chàng Ănglê với cái đầu nấm ngộ nghĩnh và thứ âm nhạc trẻ trung sôi động.Chương trình tạp kĩ nổi tiếng của Mỹ lúc bấy giờ là Ed Sullivan Show trở thành công cụ để giới thiệu Rolling Stones và các ban nhạc nguời Anh khác.Cao trào của cuôc xâm lăng này là vào năm 1965 sau thành công của bộ phim "Help!":yo69: của Beatles.Cảm thấy ảnh hưởng của Beatles là quá nguy hiểm trước sự sống còn của ngành âm nhạc nước Mỹ,người Mỹ bắt đầu quyết định phải làm điều gì đó để gọi là giữ thể diện quốc gia.Năm 1965,bốn anh chàng hoàn toàn không hề biết chơi nhạc cụ được đài truyền hình NBC tuyển chọn từ hơn bốn nghìn khuôn mặt khác nhau để lập nên "Beatles của người Mỹ" với cái tên Monkees.Từ việc sáng tạc hoà âm,chơi nhạc(trong phòng thu) của nhóm đều do những nhạc sĩ tên tuổi của Mỹ đảm nhiệm .Các chú khỉ chỉ việc xuất hiện trên truyền hình nhe hàm răng trắng như kem Colgate ra cười và giả vờ chơi nhạc.Có lẽ đây là boysband đầu tiên của âm nhạc được sản xuất theo kiểu ghép nối để thoả mãn cơn khát của thị trường.Dân Mỹ tạm tự hào với Beatles của mình dù đó chỉ là niềm tự hào giả tạo.Monkees không thể nào vượt qua được cái bóng khổng lồ của Beatles và cuối cùng đành chịu chết yểu sau ba năm hoạt động:yo58:.Dân Anh vẫn là Number 1!

Cơ hội tốt đã đến khi John Lennon,trong một lúc cao hứng đã tuyên bố Beatles còn nổi tiếng hơn cả chúa Jesus:yo79:.Khắp nước Mỹ phát động phong trào tẩy chay nhạc Beatles.Các đài phát thanh ngưng phát nhạc của Bealtes,các album của họ bị lôi ra đập bỏ không thương tiếc:yo72:.Phong trào này lan rộng qua những nước khác như Phillipine hay Nhật Bản cho đến khi Beatles chịu nói lời xin lỗi trên báo đài.Việc chống lại Beatles lần này không đơn thuần vì lí do tôn giáo mà ẩn ý của nó là "đánh rắn thì phải đánh ngay đầu",Beatles là cánh chim đầu đàn của cuộc xâm lăng của người Anh.Nếu Beatles bị tẩy chay thì các ban nhạc Anh khác khó lòng mà sống được trên đất Mỹ.Lúc đó nguời Mỹ sẽ giành lại thị phần riêng cho mình trên thị trường.Thủ đoạn của người Mỹ lập tức có tác dụng .Những ban nhạc "yếu cơ" và "ăn theo" như Gerry and the Pacemakers hay Herman's Hermits bị loại khỏi vòng chiến.Những anh cứng cựa hơn như Beatles,Rolling Stones,Kinks hay Zombie tuy tồn tại được nhưng mất đi thị phần đáng kể.Cuộc xâm lăng của người Anh tạm lắng xuống,những kẻ xâm lược rút quân về nuớc chuẩn bị cho một cuộc xâm lăng mới với qui mô lớn mạnh hơn.

Xét về mặt giá trị nghệ thuật thì cuộc xâm lăng đầu tiên của người Anh chưa thật sự có ý nghĩa lắm.Trong hằng hà sa số các ban nhạc Anh đặt chân lên đất Mỹ,số ban nhạc có tài để đứng vững trên đôi chân của mình không nhiều trong đó nổi bật nhất có Rolling Stones,Kinks,Searchers,Yardbirds...Những ban nhạc khác một là rập khuông phong cách "moptop loveable" của Beatles với những bản tình ca của tuổi trẻ hồn nhiên vui tươi nhưng sáo mòn hoặc bắt chước phong cách rhythm and blues giận dữ và nổi loạn của the Stones trước sau cũng chết vì thiếu sáng tạo (chứ không phải chết vì thiếu hiểu biết):yo150:Tuy nhiên,cuộc xâm lăng của người Anh lần này đã có công hình thành nên nguyên mẫu của một ban nhạc rock gọn gàn và năng động gồm ba guitar (1 rhythm,1 lead và 1 bass) cùng dàn trống.Người Anh cũng đã xoá đi khoảng cách giữa ban nhạc và ca sĩ và nâng vai trò của tay guitar lead lên một bực cao hơn.Nếu trước đó những ban nhạc với cái tên đại loại như Buddy Holly and the Crickets hay Bill Haley and the Comets là phổ biến thì khi qua tay người Anh,nó đã được rút gọn thành Beatles hay Kinks.Ban nhạc không chỉ là ban nhạc đệm mà là một khối thống nhất quyết đinh thành công chung.Đặc biệt,ca sĩ không chỉ là một thành viên nhất định mà có thể là bất kì thành viên nào trong ban nhạc ,kể cả tay trống (như Beatles,cả bốn thành viên đều là ca sĩ).Và nếu trước đây vị trí của các thành viên trong ban nhạc được xếp theo thứ tự: ca sĩ- rhythm guitar(hay piano)- bass guitar- trống-lead guitar thì đến năm 65-66 thứ tự này được thay đổi lại như sau : ca sĩ,-lead guitar-rhythm guitar- bass guitar - trống.Với tài năng của mình các tay lead guitar xuất sắc như George Harrison (Beatles),Keith Richard (Rolling Stones),Eric Clapton (Yardbirds) đã đưa cây guitar lead lên đúng vị trí của nó thành một phần tất yếu của nhạc rock thậm chí đến nay ,một ban nhạc rock không có một tay guitar lead tài giỏi thì không phải là một ban nhạc rock đúng nghĩa.

Về mặt thương mại thì sự xâm lưọc của người Anh đã tạo thế cân bằng về thị trường băng đĩa ở hai bờ Đại tây Dương.Nước Mỹ không còn là thị trường độc nhất của nhạc rock mà phải chia phần cho nước Anh.Cuộc xâm lược này của người Anh cũng thúc đẩy công nghiệp biểu diễn (showbiz) phát triển mạnh mẽ hơn , chuyên nghiệp hơn và cạnh tranh quyết liệt hơn.Nhạc rock bắt đầu thật sự trở thành một nền công nghệ hái ra tiền.
_________________________________
Phần sau sẽ là khái niệm của Heavy Metal-dòng nhạc làm mưa làm gió khắp quả đất.Có ai thấy hữu ích thì thanks em phát nhá :D[/COLOR]

hiin
22-10-2008, 07:11 PM
bạn ơi, lúc nào post cái chi mà dài như thía này thì hãy trình bài sao cho nó rõ ràng thu hút, dễ đọc một tẹo ví dụ như thêm ảnh minh họa, chứ to lên, thêm nhạc...bạn nhé...nếu được hãy edit lại dùm tớ, tại nếu mà tớ edit lại sợ làm mất chủ ý của bạn

November Rain
22-10-2008, 08:08 PM
ok ok sẽ rút kinh nghiệm :D

mrbiiii
22-10-2008, 08:35 PM
mày post cái gì thì post ngắn ngắn thôi,súc tích vào,thêm nhiều ảnh vào,chứ post dài thế này nhìn toàn chữ đã nản ko muốn đọc rồi

November Rain
22-10-2008, 08:52 PM
khổ quá bài nó dài như thế ko làm cách nào mà cắt mà xén được. Bỏ các ví dụ đi thì đọc ko hiểu. Chả biết làm thế nào. thôi từ bài sau tòm cách khác vậy

November Rain
03-11-2008, 11:06 AM
Típ theo là sơ qua về Heavy metal này

"Heavy metal" là một trong những dòng nhạc Rock bị hiểu lầm nhất hiện nay. Người ta xem nó như là kết quả của một sự ngu dốt trơ tráo về những đề tài được diễn tả bởi một vài thành phần trong xã hội và những ban nhạc chơi Heavy Metal là những người luôn sẵn sàng gây hấn. Vì sao?


[Only registered and activated users can see links]


Nhìn vào những lớp vỏ bọc bên ngoài các dĩa nhạc, ta thấy toàn là những hình vẽ quái dị, những thây ma, những thân hình bị tra tấn, những con rồng dữ phun lửa, máy móc, xe mô tô quái đản , các cây đàn ghi-ta biến dạng thành những cây súng, đầu lâu ... Ngược lại với cái thế giới ma quái vừa kể trên ta nhìn thấy hình dáng của những nhạc sĩ chơi nhạc Rock: tóc dài, đôi khi quăn tít, thân hình được rèn tập thon nhã, quần áo da có đóng đầy nút sắt và các thứ trang sức khác. Trên các tấm hình, các nhạc sĩ của các ban nhạc chơi Heavy Metal luôn luôn biểu trưng cho một nhóm có tổ chức đặc thù, thường đó là những tấm hình chụp trong buổi hòa nhạc, vì sân khấu là đời sống thực của các ban nhạc Heavy Metal.
Lối chơi cực đoan khác trong dòng nhạc này là Speed Metal hay là Trash Metal mà điển hình là ban nhạc MotOrhead. Các nhạc sĩ của dòng nhạc sau này còn biểu lộ nhân dáng không chải chuốt cực kỳ quá khích hơn, giống như là chưa bao giờ biết thợ hớt tóc là ai, chơi nhạc thì tới cuối bài vẫn theo điệu lao nhanh như thác đổ và ầm ĩ chói tai.
Thế nhưng Heavy Metal là một trong những dòng nhạc Rock thành công nhất và số lượng người hâm mộ từ những năm 70, 80 càng ngày càng tăng. Các fan cho rằng đó là nhạc Rock chính hiệu và luôn trung thành với nó rất lâu.
Ai cũng biết Heavy Metal là Rock của \"người da trắng\" trong ý nghĩa muốn nhấn mạnh sự trái nghĩa với FUNK là nhạc Rock của \"người da đen\". Tuy thế, đã có những sự pha tạp xảy ra trong cái biên kỳ tưởng tượng này: có nhạc sĩ Funk da trắng và có nhạc sĩ Heavy Metal da đen, thí dụ như PRINCE (Purple Rain, 1984). Đừng nói đâu xa lạ, ngay tại nơi sản sinh ra nhạc Rock, con người chơi nhạc Rock, sống và yêu nhạc Rock cũng không tránh khỏi sự kỳ thị đã chảy trong huyết quản.
Những người nghe và yêu nhạc Rock thay vì có thái độ phản ứng dữ dội mù quáng với những lời phỉ báng Heavy Metal, thiết tưởng cũng nên tìm hiểu về chính bản thân dòng nhạc này cũng như để hiểu rõ thêm sự phát triển của Hard Rock nói chung cho tới nay.

[Only registered and activated users can see links]

Thật khó nói HEAVY METAL bắt đầu từ bao giờ. Theo hầu hết các niên sử của dòng nhạc metal, sự bộc phát đầu tiên đến từ ban nhạc The Kinks với bài "You really got me" và ban nhạc The Who với bài "My Generation" năm 1964. Vị trí của nhạc sĩ heavy metal đầu tiên mà ai cũng đồng ý là Alice Cooper với ban nhạc The Spiders hình thành năm 1965. Tuy nhiên, cho đến năm 1967, heavy metal vẫn chưa được diễn đạt trung thực và cái tên Alice Cooper mới được in đậm trong trí nhớ của thế giới mãi đến năm 1971 với bài "Love it to death".
Trong năm 1967, thế giới nhạc ROCK vẫn đắm chìm với The Summer Of Love , và đó là một bằng chứng của một cuộc cách mạng quan trọng. Các ban nhạc sau đây được hình thành trong những năm 1966-1970:
GOLDEN EARING (1965), CREAM, THE JIMI HENDRIX EXPERIENCE, LED ZEPPELIN, VANILLA FUDGE, IRON BUTTERFLY, STEPPENWOLF, BLUE CHEER, DEEP PURPLE, GRAND FUNK RAILROAD, FREE, URIAH HEEP, MOUNTAIN, HUMBLE PIE, BLOODROCK, MC5, BLACK WIDOW, ATOMIC ROOTSTER, CACTUS và BLACK SABBATH.
Họ đã gây cho thế giới một ấn tượng về heavy metal mà ngay ban đầu 2 ban nhạc Iron Butterfly và Steppenwolf đã làm. Thứ nhất là khi ta điểm lại các dĩa nhạc đã hình thành; thứ hai, dựa vào câu "heavy metal thunder" trong bài cổ điển nổi tiếng "BORN TO BE WILD". Thế là một lọai nhạc mới, có nguồn gốc từ ROCK & ROLL và BLUES, đã chiếm được ảnh hưởng vào thế hệ trẻ thời ấy sau khi đã mệt mỏi với những phần trình diễn chậm chạp, uể ỏai của The Summer Of Love.
Trong những ban nhạc mới ra, CREAM và THE JIMI HENDRIX EXPERIENCE là những ban nhạc đầu tiên mang đến cho dòng nhạc heavy metal lợi nhuận cao. Trong vòng 2 năm và qua 4 tập dĩa, CREAM đã trở thành ban nhạc thành công nổi bật có ảnh hưởng như Rush and Van Halen , và sau này đã sinh ra Blind Faith. Trong khi đó, THE JIMI HENDRIX EXPERIENCE là một nhóm 3 người mà chủ yếu nhạc dựa trên những thủ thuật đánh đàn guitar tài tình của Jimi Hendrix. Các tập dĩa như "Are you experienced?" và "Electric Ladyland" đả lôi cuốn hàng nghìn người hâm mộ giống như là đang lên cơn đói nhạc và ngấu nghiến một âm điệu mà vẫn mang âm hưởng nào đó của JANIS JOPLIN và THE DOORS, những thành phần vô tử của nhạc Rock trên thế giới.
Trong số nhiều ban nhạc mới ra đời trong thời gian này có Savoy Brown, Foghat và Bad Company chuyên chơi điệu "blue" cũng như UFO đã được sinh ra trong sự phát triển bùng nổ của Heavy Metal . Năm 1973 các ông vua Heavy Metal mới thực sự chiếm lĩnh thế giới âm nhạc, đó là các ban LED ZEPPELIN, DEEP PURPLE và BLACK SABBATH.

[Only registered and activated users can see links]

Hình tượng quỷ Sa-tăng đến từ 2 ban nhạc Anh Black Sabbath và Led Zeppelin. Tay đánh guitar của Led Zeppelin là Jimmy Page có một hình dáng tượng trưng quỷ quái nhất trong khi các lời nhạc của Sabbath chứa đựng những điều huyền bí hơn. Tuy thế, ban này không tự xưng là thuộc hạ của quỷ Sa-tăng; không giống như các ban nhạc metal sau này, thực tế là, Ozzy Osbourne, ca sĩ của ban nhạc đã có khi than phiền vì đã hoảng sợ trước những fan mặc đồ đen, trên tay là những ngọn nến...
Kể đến những lần trình diễn sống, đáng chú ý là Led Zeppelin với phần "rock till you drop" (rock cho đến gục ngã) kéo dài khoảng 2 tiếng và các buổi trình diễn vĩ đại của Alice Cooper, nổi tiếng với nét đặc biệt của con trăn quấn cổ, những màn cắt, chặt các phụ nữ mà ngay cả chính anh ta cũng tham dự!
Đó là những năm đầu ít ỏi của classic metal được xem như là kỷ nguyên hay nhất của các dòng nhạc. Không có gì để nghi ngờ đấy là một đoạn đường đáng nhớ nhất của lịch sử âm nhạc. Heavy metal trở lại khi Led Zeppelin, ban nhạc nổi tiếng nhất về loại nhạc này, đã sáng tác những bài cổ điển như "Black Dog"; nhưng cũng khá sáng chói trong việc thử nghiệm lọai nhạc như REGGAE và FOLK. Thực tế thì bài sau đây cũng đóng một vai trò thành công cho heavy metal: "Stairway to heaven" do phần trình diễn chung của Page và ca sĩ Robert Plant trình bày tuyệt hảo.
Tuy nhiên, phải nói là cho đến năm 1970, ban nhạc BLACK SABBATH mới gọi là đã tấn phong cho heavy metal một "linh hồn" thực sự. Ảm đạm, ầm ĩ với những lời như tiên tri, các tập dĩa "Black Sabbath", "Paranoid" và "Master of Reality" đã bày tỏ một loại nhạc mang đầy chất tinh quái qua ngón đàn guitar của Tonny Iommi và sự trình diễn của Ozzy Osbourne, Bill Ward và Geezer Butler với các bài cổ điển như "N.I.B.", "Paranoid" và "Children of the Grave". Các ban nhạc như Corrosion of Conformity, Metallica và Nirvana đều có ảnh hưởng của loại nhạc thánh ca metal. Trong khi đó, Deep Purple, sau một thời gian miệt mài với loại progressive rock cùng với Rod Evans và Nick Simper, đã phát triển một thanh nhạc rock vững chắc trên nền tảng của Deep Purple In Rock và đã trở thành một sứ giả thực sự trong việc cải cách âm nhạc. Thực sự là với các ngón đàn của Ritchie Blackmore hòa nhịp với tiếng đàn synthesizer của Jon Lord và tiếng gào thét chói tai của Ian Gillain đã là phần quyết định chủ yếu cho việc phát triển heavy metal ngày nay.

[Only registered and activated users can see links]

Trong những năm giữa thập niên 60, có 6 ban nhạc mới đã xuất hiện dưới ánh đèn mầu: The Blue Oyster Cult, Thin Lizzy, Judas Priest, Queen, Aerosmith và Kiss. Có thể nói rằng ban nhạc Judas Priest là tiền phong trong việc truyền bá sáng kiến đưa 2 tay đàn guitar vào ban nhạc heavy metal; Aerosmith thì mang lại cho thính giả điệu blues buồn, tình dục và ma túy; Thin Lizzy chơi nhạc dưới ánh sáng tân kỳ lấp lóe với điệu nhạc; Queen giới thiệu cho ta một trình độ có thể cho là cao cấp trong việc làm tái sinh những giai điệu, tiết tấu hùng hồn với tính chất sắc bén của progressive rock. Ban nhạc Kiss cách mạng hóa những buổi trình diễn rùng rợn gợi lại trong ký ức khán giả về Alice Cooper. Còn ban nhạc Blue Oyster Cult thì sao? Họ đã biến mất trong sự lãng quên sau một lọat các tập đĩa phát hành trong những năm 80. Nhưng trong những năm 70 êm đềm trôi qua của Blue Oyster Cult, ban nhạc này đã trở thành một phần quan trọng của vũ đài HARD ROCK đã phối hợp thật tuyệt vời với các giai điệu nhạc của thập niên 60 qua các tiếng đàn guitar.
Trong khi một số các ban nhạc chuyên lo củng cố danh tiếng của mình là những tài danh vĩ đại của dòng nhạc rock, các ban nhạc khác đã bắt đầu biến chế loại nhạc mới progressive rock qua một hướng nặng nề hơn. Pink Floyd và Genesis hầu như vẫn đứng ngòai vương quốc heavy metal, trong khi Jethro Tull, Yes và King Crimson đã làm quen với heavy metal nhiều hơn qua những bài như "Aqualung", "Heart of the Sunrise" hoặc "21st Century Schizoid Man" một cách tương ứng. Được tiêu biểu bởi các kết cấu nhạc phức tạp, phần sọan nhạc kỳ quái và cách sử dụng nhạc cụ điện tử cao cấp, lọai nhạc progressive metal chắc có lẽ không bao giờ trở thành hiện thực nếu không có ban nhạc RUSH ra đời. Với album đầu tiên của Rush, tuy lúc ấy chưa được gọi là progressive, nhưng trong thời gian của Fly By Night và thành công của tay trống Neil Peart, ban nhạc đã thay đổi vị trí và tỏ niềm khát vọng hơn qua lời nhạc và giai điệu, đưa chất progressive cho đến biên giới xa nhất qua các tập dĩa như "A Farewell to Kings" và "Hemispheres". Nhiều ban nhạc progressive khác như Emerson, Lake và Palmer, Focus, Asia, IQ và Marillion chỉ làm quen sơ sài với metal trong suốt thời gian hiện diện của họ.
Thật là đáng tiếc, heavy metal đã bị đình trệ hoàn toàn trong cuối thập niên 70. Aerosmith, Thin Lizzy và Black Sabbath bì chìm đắm trong ngục tù của ma túy, Kiss đánh mất vẻ đẹp của âm nhạc qua việc thương nghiệp hóa quá độ, Deeep Purple bị phai nhòa vì cứ thay đổi nhân sự, Led Zeppelin chấm dứt sự nghiệp qua cái chết của tay trống John Bonham; chỉ còn Judas Priest và Queen là đứng vững trong thời gian này. Không chỉ là những ban nhạc lớn biến mất dần dần mà vài ban nhạc mới cũng chỉ lóe lên một thời gian ngắn rồi tắt; người ta nói metal đang nằm ngắc ngỏai trên giường bịnh. Một vài ban nhạc nhỏ nhoi vẫn phát đạt trong kỳ đổ nát này, trong đó phải kể đến AC/DC và Rush với tay đàn Angus Young nghiêng ngả đảo điên trên sân khấu, Bon Scott với giọng rít thất thanh như tiếng động cơ máy bay.
------------------------------------------------------------------------------------------------------
Và thế là lọai nhạc metal mới là PUNKROCK (punk = khốn khổ, nghèo nàn) ra đời để cứu nguy cho cái phông rock trên sân khấu không bị hạ xuống vĩnh viễn. Gọi tắt là Punk, đó là lọai nhạc Rock ầm ĩ, hỗn độn, lời ca cộc cằn khởi xướng từ giới thanh niên hạng trung bình trong xã hội Anh. Sau này, người ta hiểu Punk là một phong cách âm nhạc diễn tả sự thất bại về kinh tế và sự ghẻ lạnh trong tình người tại Anh quốc. Cao điểm của phong trào Punkrock Anh là năm 1977. Các bài hát với hòa âm đơn giản thường ngắn, cuồng nhiệt, lời ca mang đầy tính chỉ trích, hòai nghi, yếm thế. Ban nhạc Punk nổi tiếng nhất là The Troggs, Sex Pistols của Luân Đôn với bài "Anarchy in the UK" năm 1976, và ban The Clash. Ngòai ra, ta còn tìm thấy các ban như Ramones, Damned, Siouxsie and the Banshees, ít biết đến hơn nữa là Pagans, the Dead Boys, the UK Subs, Crass... tất cả đều cố gắng đột chiếm thế giới. Sự đóng góp lớn nhất của Punk vào sân khấu của Punk/Heavy metal có thể là lối nhảy "slamdancing" phổ biến, sự phục hưng lọai nhạc Rock mạnh mẽ và sự tuyên truyền rộng rãi chống lại những hành vi sai trái của xã hội (vang lại các ca khúc của Black Sabbath chứa đựng trong những bài như "Children of the Grave" –dĩa Master of Reality, 71- và "Luke's Wall/War Pigs" -dĩa Paranoid, 70-).
Nên kể về 3 ban nhạc Punk quan trọng nhất là Iggy and the Stooges, the Ramones và Sex Pistols. Các thành viên trong ban nhạc với Iggy Pop không có gì thiếu sót trong phần làm kinh ngạc khán thính giả vì sự cuồng nhiệt quá độ đến nỗi chính họ cũng chỉ chịu đựng nhiều lắm là 15 phút. Ban nhạc của New York là Ramones có những bài hát khinh suất, táo bạo không ngờ và đã đặt nền móng các ban nhạc sau này như The Red Hot Chili Peppers và Nirvana lớn mạnh. Cuối cùng là ban The Sex Pistols đã sáng tác nhiều bài nổi tiếng với những lời phản động như trong bài "God Save The Quen" hoặc những bài "hooky songs" như bài "Sub-Mission". Tuy nhiên, qua lần trình diễn tại Mỹ năm 1978, ban nhạc này đã tự diệt thanh danh khi tay đánh bass Sid Vicious bị tố cáo đã giết người tình là cô Nancy Spunge và sau đó đã tự tử trong một cơn say ma túy. Sự kiện này đã đưa Vicious vào các "liệt sĩ" đáng hổ thẹn của Punk, Sex Pistols tan rã, Punk Rock bắt đầu suy thóai và chỉ còn họat động phần lớn lặng lẽ cho đến thập niên 90. Riêng ca sĩ Johnny Rotten của ban Sex Pistols đã lập ra ban nhạc khác tên là Public Image LTD nhưng chẵng còn dính dáng gì đến Punk nữa.

[Only registered and activated users can see links]

Trong khi Punk quyến rũ được số lượng lớn thanh niên, một ban nhạc cuồng nhiệt khác cũng đã bắt đầu tác động vào giới trẻ, đó là MOTORHEAD. Ban này được biểu thị cho sự bắt đầu của những thể lọai thrash/speed/power metal và death metal sau này. Dĩa phát hành đầu tiên của Motorhead năm 1976 là On Parole biểu lộ rõ tiềm năng không hề vay mượn của riêng mình trong những tập đĩa phát hành những năm cuối của thập niên 70 và đầu 80 như là Overkill, Bomber, Ace of Spades và No Sleep 'Til Hammersmith đã cống hiến nhiều bài thực sự là đòn bẫy cho metal song. Hơn nữa, Motorhead không những đã thu hút nhóm nghe nhạc metal một cách ngạc nhiên lý thú mà còn hấp dẫn cả cácnói về hard rock thì ko thể ko nhắc đến nước MỸ!!! bán đảo Scandinavi nổi tiếng về death và black thì Mỹ lại nổi tiếng về hard rock!!! nhưng có mấy ai biết rằng thời xa xưa ấy thì Mỹ chỉ là cái bóng của Ăng_lê!!! trong cái nền đen tối của nước Mỹ hồi những năm 60,70 thì một band nhạc đã giúp Mỹ lấy lại một phần danh dự!!! Nó còn là ông tổ của những buổi biễn diễn trong sân vận động với hàng trăm ngàn khán giả của nhạc rock sau này!!! Band tôi muốn nói đến là Grand Funk Railroad....đây là band 100% gốc Mỹ gồm ba thành viên đến từ MICHIGAN , hãy nghe tạp chí guitar world định nghĩa về GFR:"band là con tàu chuyển giao rock của thập kỉ 60 bước vào thời kì trưởng thành đầu thập niên 70".Họ chơi theo phong cách hard rock nhưng pha lẫn R&B, "chúng tôi là ban nhạc của đám đông"_vocalist/guitarist MARK FARNER của nhóm phát biêu..và vào tháng 7-69 band được 125.000 khán giả trẻ chào đón ở liên hoan Pop tại Atlanta và 120.000 khán giả tại liên hoan Pop quốc tế tại Dallas...mở ra thời đại của những buổi biểu diễn khổng lồ tại các sân vận động!!album tiêu biểu nhất của nhóm là "ontime" phát hành năm 69!! trong album có các ca khúc bất hủ như :"Time machine","Heartbreaker","tnuc",và "Limousine driver"....liên tục được phát đi phát lại trên sóng phát thanh Hoa Kì!!! có một chi tiết đáng lưu ý là album này chỉ thu âm trong vòng có 5 ngày giữa chu kì lưu biễn khắp nước Mỹ của Band!!!!!

[Only registered and activated users can see links]

Trong khi Punk đang làm rung chuyển nền tảng của rock & roll thì Heavy Metal trở lại với Judas Priest, Scorpions, Accept và phong trào New Wave of British Heavy Metal phát xuất từ Anh quốc với các ban Diamond Head, Def Leppard, Holocaut, Iron Maiden, Saxon, Samson, Tygers of Pan Tang, Venom, Raven và Sweet Savage, trong đó chỉ có Iron Maiden, Def Leppard và Saxon là nổi tiếng nhất. Judas Priest muốn đại chúng hóa các sản phẩm đồ da, giầy ống, đinh đóng làm biểu tượng cho nhạc metal; Scorpions thì biểu dương tài năng qua một loạt các dĩa phát hành thành công rực rỡ như là Virgin Killer (76), Lovedrive (79 và Blackout (82) thể hiện cả hai thể điệu ballad và heavy. Ban Accept đã thể hiện một điệu nhạc đúng chất heavy/hard của Rock cũng như có thể cho là đã bắt đầu giới thiệu thể nhạc proto-power metal qua các tập dĩa như Breaker và Restless and Wild năm 81-83.
Trong khi đó, Iron Maiden mang lại hình ảnh thần kỳ của heavy metal qua các đọan riff ngắn và cực kỳ chói tai trong các album như Killers (81), Piece of Mind (83) và Powerslave (84). Ban nhạc này vẫn giữ vững thế đứng trong làng nhạc hard rock nhiều năm cho tới khi Metallica xuất hiện. Trong khi Iron Maiden trở lại chơi thêm tiếng bass ầm ầm như sấm (cộng với các đoạn riff ngắn là một sự phối hợp thường gọi là classic metal, ban nhạc Venom xuất hiện với thể loại mới là thrash metal trong các tập dĩa như Black Metal (82) và Welcome to Hell (85) mà cũng có thể nói rằng đó là nền tảng của thể nhạc death và black metal sau này. Venom trở thành một ban nhạc mạnh trong thời kỳ này, cùng với MotOrhead, Stained Glass và Riot với loại nhạc rất dễ phân biệt và mạnh mẽ, đã truyền cảm hứng cho các ban nhạc mới Metallica, Exodus, Slayer và Mantas (sau này trở thành Death) để đạt tới một lối chơi riêng qua tiết tấu nhanh và một phong cách trình diễn hung hãn.

[Only registered and activated users can see links]

Vai trò của New Wave of British Heavy Metal tuy hiện hữu không bao lâu cũng đã được đánh giá cao hơn là việc chỉ kích thích được sự phục hưng loại nhạc heavy metal tại Anh. Nó đã mang lại sức sống cho tuổi trẻ sẵn mang đầy tính hồ hởi, một sự sáng tạo cởi mở không ngừng, tạo ra một sức truyền cảm mãnh liệt, một con đường cho heavy metal tiến hóa suốt thập niên 80. Với các ban nhạc cũng tòan chơi lối riff metal như Jaguar, Witchfynde, Diamond Head, Angel Witch, Wichfinder General xuất hiện trong thời kỳ này đã báo hiệu một vị trí vững chắc của heavy metal và đảm bảo sự tiến triển không ngừng của nó trong thế giới âm nhạc

November Rain
07-11-2008, 10:18 PM
Lịch sử của BLACK METAL
Thật khó mà định nghĩa được Black metal bởi vì thể loại này quá đa dạng về lối chơi. Nhưng một điều rõ rằng nhất của Black metal là có đặc điểm ca từ đen tối, tôn thờ những vị thần trong truyền thuyết dân gian. Dòng nhạc này luôn gắn với Satan giáo. Vậy cảm hứng của Black metal bắt nguồn từ đâu?
Ngược dòng thời gian, vào đầu thập kỉ 60 khi chiến tranh đang là một nỗi nhức nhối trên khắp thế giới, bóng đen của nó và bệnh tật đang đe doạ cả loài người. Chàng trai Alice Cooper đã gây nên một cú scandal khi đã thể hiện một thể loại nhạc mà nhiều người cho là bắt tay với ma quỷ: Shock Rock. Ðể phụ hoạ, mỗi khi biểu diễn Alice thường vẽ mặt và có những màn như: cắt đầu búp bê, chém đầu, treo cổ để hù doạ khán giả. Hình ảnh đó đã gây shock cho không ít người nhưng chính những pha biểu diễn này đã ảnh hưởng rất lớn với Black metal sau này.

BLACK METAL KINGDOOM

Phần I: British Black metal -Những kẻ khai sáng

Viên gạch nền móng đầu tiên của Black metal là của nhóm JAMRA với album The Second Coming năm 1972, bìa đĩa này mang hình tượng cây thánh giá ngược tượng trưng cho cái chết của chúa, ca ngợi Satan. Sau đó là nhóm Witchfynder nối tiếp với album đầu tiên là “Give’em Hell” năm 80 với giọng ca như vọng tù địa ngục về cùng với nội dung trỉ trích những kẻ giàu có chà đạp lên nhân phẩm của con người, Witchfynder đã tạo nên những bước tiền đề đáng kể cho sự phát triển của Black metal. Ban nhạc này gồm những thành viên: Montalo(guitar), Andro Coulton(bass), Steve Briges(vocals) và Gra Scoresby(drums). Album “Lord of sin/Anthems”(live) năm 85 là album cuối cùng của nhóm trước khi tan rã vì nguyên nhân bất đồng nội bộ. Nhưng người ghi dấu ấn lớn nhất của Black metal lại là một ban nhạc của Anh quốc, đó là Venom, một ban nhạc xuất phát từ trào lưu New wave of British Heavy Metal. Hai album đầu tay Welcome To Hell (1981) và Black metal (1982) của họ đã mở ra một kỉ nguyên bóng tối của âm nhạc. Album Black Metal của Venom được chính thức đặt cho dòng nhạc đen tối này. Sự ảnh hưởng của Venom với Black metal cũng không kém gì tầm ảnh hưởng của ban nhạc Death với Death metal. Nói đến Venom là nói đến ông tổ của Black metal. Ðược chính thức thành lập năm 1978, Với 3 thành viên chủ chốt là Mantas, Cronos và Abaddon, Venom lấy Quỷ dữ làm hình tượng để cổ vũ cho những tư tưởng nổi loạn của thế hệ thanh niên đang mất dần niềm tin vào cuộc sống. Tuy nhiên người Anh cũng không hẳn độc tôn trong lĩnh vực này, Không thể không nhắc đến Mercyful Fate (Ðan Mạch) và Old Funeral (Nauy), họ cũng một trong những nhóm khai phá đầu tiên mảnh đất Black metal.
Ðược coi như là người khai sáng ra Black metal, thế nhưng người Anh lại nhanh chóng nhường lại ngôi vị cho Norwegian Black Metal vào đầu thập kỉ 90. Ngoài Cradle of Filth và Akercocke, các nhóm Black metal Anh không được biết đến nhiều sau này bởi các nhóm Death metal đã vượt lên thu hút sự chú ý của các tín đồ metal (Carcass, Paradise Lost, Napalm Death, Benediction, Bolt Thrower...).
[Only registered and activated users can see links]



Phần II: Norwegian Black Metal -Vương quốc của Black metal

Nếu người Anh có công phát hiện ra Black metal thì người Nauy đã làm cho dòng nhạc này phát triển một cách rực rỡ. Với Black metal, Âm nhạc của Venom chỉ dừng lại ở mức độ giải trí. Nhưng khi Black metal vượt biên giới nước Anh sang bán đảo Scandinavi (Ðặc biệt là Nauy) thì Black metal không còn mang tính chất giải trí nữa mà bị hướng sang một hướng khác mang đậm tính tôn giáo và sặc mùi bạo lực. Black metal Nauy là sự kết hợp giữa Thrash/Speed metal với sự khát máu đến tàn bạo của người Viking. Mayhem là cánh chim đầu đàn của thế hệ cuồng loạn này. Ban nhạc thành lập năm 1984 tại thủ đô Oslo của Nauy, các thành viên nguyên thuỷ của ban nhạc gồm có Jorn (Nectrobutcher), Kjetil (Manheim) và thủ lĩnh tinh thần của ban nhạc: Oystein (Euronymous, theo tiếng Hylạp có nghĩa là “hoàng tử của cái chết”). Với bản Demo đầu tiên “Voice Of A Tortured Skull” (1986) của họ đã hứa hẹn cho một tài năng mới của thế giới Black metal. Ba năm sau nhóm ra album LP đầu tiên "Death Crush" dưới sự phát hành của hãng đĩa Deathlike Silence Productions (Hãng đĩa của Euronymous). Chính album này đã đưa Mayhem trở thành một trong những ban nhạc xuất sắc nhất của Norwegian Black Metal, đánh dấu một kỉ nguyên mới của Black, một kỉ nguyên đầy hỗn loạn và quá khích của Black metal.

Thế hệ hoàng kim của Norwegian Black Metal không chỉ có Mayhem, bên cạnh họ còn có những tên tuổi không hề kém cạnh như: Emperor, Immortal, Burzum, Old Man’s Child, Enslaved, Satyricon, Dimmu Borgir, DarkThrone, Borknagar, Carpathian Forest... Những cái tên này đã làm mưa làm gió trong thế giới ngầm của Black metal, âm nhạc của họ được coi như là một chân lý để các nhóm Black metal sau này noi theo. Song song theo trào lưu phát triển mạnh mẽ của Norwegian Black Metal là những làn sóng bạo lực. Cả đất nước Nauy đã náo loạn trong một thời gian dài bởi những tư tưởng cực đoan và phát xít của các tín đồ Black metal. Hơn 22 nhà thờ cổ của Nauy đã bị đốt trụi và cả âm mưu khủng bố thế vận hội Olympic mùa đông Lillehammer không thành. Trong lúc Black Metal Nauy thập niên 90 mang nhiều màu sắc quá khích và cực đoan thì có một ban nhạc đã thổi một luồng sinh khí mới vào Black metal Nauy với các album "Soria Moria Slott" (1996), "Autumn Leaves - The Rebellion Of Tides" (1997) đó là Dismal Euphony. Họ đã thành công khi hoà quyện những nét đẹp của gothic, symphonic với tính chất hung hãn, dữ dằn của Black metal. Norwegian Black Metal từ đây đã bớt hung hãn hơn, mang nhiều màu sắc nghệ thuật hơn. Dismal Euphony được các nhà phê bình coi là “Avant-garde” cho một hình thái khác của Black Metal Nauy.

[Only registered and activated users can see links]

Phần III: Những kẻ chiếm ngôi

Trong khi Nauy được coi là vương quốc Black metal của những kẻ dị giáo thì khắp nơi trên thế giới xuất hiện những kẻ lăm le tiếm ngôi của Black Metal Nauy. Tuy không sản sinh ra nhiều hào kiệt nhưng vẫn có những ban nhạc mà âm nhạc của họ chẳng thua kém Norwegian Black Metal Tại Châu Âu, Metal Balan, Italy nổi lên như một thế lực mới thách thức với Metal Nauy và Thuỵ Ðiển. Những nhóm Black metal như Bloodfeast, Nemesis, Undead Orchestra... tuy mới xuất hiện nhưng hứa hẹn tương lai sẽ trở thành một trong những trụ cột của thế giới ngầm Black Metal. Những cái tên khác như Ancient Rites (Bỉ), Agregator (Hungary), Darkshine... cũng thật đáng nể. Châu á tuy nền nhạc Rock chưa phát triển bằng Châu Âu hay Châu Mỹ. Những họ cũng có những đại diện nổi bật mà cả thế giới phải ghen tị. Nhóm Black metal Châu á đầu tiên được thế giới biết đến là Sigh. Gồm ba thành viên chính thức: Mirai Kawashima (Vocals, bass, keyboards), Satoshi Fujinami (Drums), Shinichi Ishikawa (Guitars), Sigh phát hành album đầu tiên: “Scorn Defeat” (1993) với sự trợ giúp của Euronymous, Họ cũng là nhóm Black Metal Châu á đầu tiên kí được hợp đồng với một hãng đĩa danh tiếng là Century Media với album “Imaginary Sonicscape” (Một tuyệt tác của Black Metal). Tạp chí metal nổi tiếng Kerrang đã đánh giá về âm nhạc của Sigh như sau: “Utterly insane, yet also uniquely compelling”. Châu úc cũng có một gương mặt đáng chú ý: Virgin Black. Cũng như Death metal, cơn sóng ngầm Black metal cũng đang cuồn cuộn chảy mạnh mẽ.

Các ban nhạc Black metal mọc lên như nấm cho dù nó chỉ mang lại cho họ sự tai tiếng. Black metal đã, đang và sẽ vươn lên một tầm cao hơn nữa. Ðiển hình là những nhóm xuất hiện từ những mảnh đất mà âm nhạc được coi là “kém phát triển” như: Sword of Darkness(Việt Nam), Abigali(Nhật), Abyssum(Guatemala), Apotheosis(Malta), Siniac (Macedonia)... Mỗi châu lục các nhóm Black Metal thường kết hợp nền văn hoá họ đang sống vào âm nhạc của mình, chính sự đa dạng này đã tạo nên phong cách mới lạ cho Black Metal và làm điên đảo biết bao các Metalheads.

[Only registered and activated users can see links]
1500 sau công nguyên, các sử gia đã viết về giai đoạn này là “The Dark Age” (Hay còn gọi là “Ðêm trường trung cổ”). Giáo hội thiên chúa giáo thật sự suy đồi do giai cấp thống trị lợi dụng tín điều giáo lý, dương cao ngọn cờ tôn giáo để gây chiến tranh và để dễ dàng áp bức nhân dân lao động. Từ năm 1000 – 1453, Nhiều cuộc thập tự chinh liên tiếp nổ ra với danh nghĩa tôn giáo và giáo hội rêu rao rằng: “Sự báo thù của thượng đế đạt được thành tích kì dị, chúng ta đã quét sạch những kẻ nào chống lại thượng đế...”. Tháng 11 năm 1302, Giáo hoàng Boniface VIII đã ban hành các tông chiếu (Papal bulls) nổi tiếng, nổi bật nhất là tín điều có tên là Unam Sanctam với nội dung: “Do đức tin thúc đẩy, chúng ta bắt buộc phải tin và giữ gìn. Chúng ta tin chắc chắn và thừa nhận, rằng chỉ có duy nhất một thánh hội công giáo và kế thừa tông đồ. Không có sự cứu rỗi cũng như sự tha thứ cho bên ngoài giáo hội. Nếu có ai tuyên bố điều gì khác với Vatican thì sẽ bị kết án là “tà giáo”. Từ đó, toàn án dị giáo (Holy Office) bắt đầu mở rộng tấm màn đen tối của mình. Không khí khủng bố và giết chóc bao trùm khắp Châu Âu. Hình phạt của toà án dị giáo rất tàn khốc. Những người bị khép vào tội dị giáo đều bị hành hình rất dã man. Treo cổ, chặt đầu, phanh thây... là những hình phạt phổ biến nhất, nhưng hoả thiêu là cách ưa thích nhất của toà án dị giáo bởi họ tin rằng ngọn lửa hồng đó sẽ đưa những tội đồ xuống hoả ngục. Nạn nhân của giáo hội gồm đủ mọi thành phần, đa số là những người bất đồng tín ngưỡng hay bị vu cho là phù thuỷ (Nên xem bộ phim Witchfynder General sẽ thấy được tội ác dã man của những kẻ lợi dụng tôn giáo để mưu lợi cho mình!!!). Ngay cả các nhà khoa học cũng bị vạ lây vì họ đã vạch trần những sai lầm cốt lõi trong tín điều của giáo hội. Thời đó, Giáo hội tin vào thuyết “Ðịa tâm” của Aristote, coi địa cầu do đức chúa tạo ra và là trung tâm của vũ trụ. Nhưng những nhà khoa học này tin vào thuyết “Nhật tâm” của nhà thiên văn họ người Balan Mikolaj Kopernik (1473 - 1543). Ðó là Giordano Bruno và Galileo Galilei. Bruno bị đưa lên giàn hoả thiêu còn Galilei thì may mắn hơn buộc phải rút lại tư tưởng của mình nhưng vẫn thốt câu nói bất hủ: “Eppur, si muove!” (Dù sao thì trái đất vẫn cứ quay!). Một người khác cũng chịu chung số phận với Bruno là nữ bác học người Ai Cập, Scatha đã bị toà án thiên chúa giáo phán quyết “Tứ mã phanh thây” tại hải cảng Alexsandri do có những nghiên cứu đi ngược lại với giáo lý. Thậm chí những giám mục có tư tưởng tiến bộ cũng không được tha như Bohemia (1369-1414); John of Wesel (1481); John Puppet of Goch (1475); Wessel Gansford (1498); và Girolamo Savonaroia (1498), tất cả họ đều bị ngọn lửa tàn bạo của toà án dị giáo thiêu cháy. Chính vì thế, những thế hệ con cháu của những kẻ được coi là tà đạo này vô cùng căm ghét thiên chúa giáo, mối thù của họ đã ăn sâu vào máu thịt, được truyền từ đời này sang đời khác cho đến nay và là cảm hứng chủ đạo cho Black metal.

[Only registered and activated users can see links]
Trong kinh thánh, Satan là vị thần duy nhất chống lại chúa Jesus, không chịu sự cai quản của chúa vì thế các tín đồ Black metal đã chọn hình tượng Satan làm tín ngưỡng của mình. Có thể nói, hình ảnh quỷ Satan trong Black metal chính là nơi lý tưởng dành cho những kẻ bất mãn với cuộc sống, tư tưởng này đã vượt qua những điều cấm kị của tôn giáo. Rất nhiều những tín đồ của Black metal tự coi họ là những chiến binh được chúa tể Satan giao phó trọng trách đưa loài người thoát khỏi ách thống trị của thiên chúa giáo, khôi phục lại lịch sử đã mất của dân tộc mình. Những kẻ này quyết định dùng Black metal như là thứ vũ khí hữu hiệu nhất để truyền bá tư tưởng của mình. Họ chính là những kẻ ngoại đạo và đã hình thành nên một phong cách Black có phần đáng sợ nhưng rất khó hiểu như ngày nay.