PDA

View Full Version : Tâm sự vui buồn


trinhnusatthep
29-09-2008, 01:51 AM
[Only registered and activated users can see links]


Sáng Chủ nhật

thấy lòng mình lạnh buốt, nằng nặng trong tim



Ngày mưa

Học về

Áo mưa màu xanh

Con đường màu xanh

Bầu trời cũng màu xanh

Làm em cũng xanh

Này thì ta đi nghe mưa...
Này thì ta đi nghe Thu Hà Nội về..

Tiếng mưa vấn vít, qua những con đường xanh, mặt hồ xanh, muốn mua sen trắng nhưng sự tỉnh táo của lý trí nhắc em rằng ko fải thời điểm dành cho lãng mạn khi mà tuần sau dày đặc những buổi học 100 ngìn 1 buổi

và cả 3 chị em đã hết tiền ăn,đang vay nợ tùm lum tùm la là thế...

Chỉ ngắm thôi

Thế là đủ mà...

Con đường vẫn xanh

Khong muốn liên hệ với một ai, những rắc rối về tiền bạc,chán nản,học hành cũng ko kém chán nản

Có những người luôn nghĩ mình giỏi lắm,... sẽ qua hết ấy mà

Có những người luôn nghĩ mình giàu lắm...

có thể cho họ vay tiền bất cứ lúc nào và họ có thể trả mình bất cứ lúc nào

để mà trả rồi cũng có điều kiện cho mình...

Uh bạn khó khăn ,bạn nợ, thế tôi không nợ à...

Tôi cho bạn vay những số tiền ko fải nhỏ là vì tôi chưa dùng đến số tiền đó,bạn cần tôi cho bạn mượn,chứ ko fải tôi dư dả để bạn ra điều kiện với tôi

Tự dưng lại nghĩ linh tinh

Con đường vẫn xanh

Hàng cây vẫn xanh

Mưa đã tạnh

sặc mùi xăng làm em tỉnh giấc...

Quay về với những lý trí đời thường

Con đường vẫn xanh

Hàng cây vẫn xanh

Còn em

Em cũng tự sơn mình bằng màu xanh

I'm green


''Tất cả đều đứng yên

từ dưới những chiếc lá đang oằn mình trong hai màu xanh

Những bông hoa xanh không hình hài, không tiếng khóc

Ngằn ngặt toả hương

Chúng gọi tên anh

Gọi tên em

Tên những ảo tưởng màu xanh

Chúng hỏi đường trốn đến một nơi

Em không sao nghe rõ...''

Dạ Thảo Phương

N4MCH!K
29-09-2008, 02:14 AM
Khó khăn trong cuộc đời mấy ai tránh được...cứ viết đc ra thế này là tốt rồi :yo39:

khọm già
29-09-2008, 11:30 AM
11h đêm
mái nhà
nhìn ra con đường từ nhà ra trường quốc gia, đèn bật sáng chạy dọc suốt con đường
xe vẫn còn đông
tòa nhà Vimeco cũng lác đác vài phòng còn bật điện
tòa nhà Viglacera cũng tối thui, từ chỗ mình ngồi nhìn sang thấy cái phòng họp thật rộng
nghía sang bên bigC cũng thấy chả còn nhộn nhịp gì cả
nhìn về phía đường Trần Duy Hưng- vẫn tấp nập thật!
quay lại phía sau, chẳng có gì thú vị cả
mình chọn hướng nhìn ra đường phạm hùng
đẹp thật
nhìn sang bên cạnh, là cái vỏ gối, một ít giấy, và cái móc đeo chia khóa hình tháp ép phèn .....
nhìn lại mình- ừ, mình lớn rồi, mình là một công dân rồi, mình đã 18 tuổi, minh đã biết thế nào là yêu và thất tình, còn đêm nay thì mình lại hiểu được thế nào là một tấm lưới được dang ra đúng lúc! tấm lưới đã cứu vớt mình trong biển buồn bã điên cuồng ......
giật mình nhận ra, có phải mình quá khắt khe ? đến nỗi đẩy bản thân vào cái biển sầu ấy
cuộc sống là màu xanh mà
cuộc sống là chia sẻ và yêu thương, để được hạnh phúc mà
cuộc sống là gì nữa? .......

nhiều lúc thương mọi người, những người bên mình, ai cũng có một khoảng lặng, mà gắng lắm mình mới có thể nhìn thấy một góc nho nhỏ, hiểu được một tẹo, vậy mà đã thấy họ thật đáng trân trọng rồi! và mình hạnh phúc khi khoảng lặng trong lòng mình đã được người nhìn thấy, và hiểu, và tôn trọng mình......

đó là hạnh phúc

ngồi trên này hát chẳng sợ ai nghe thấy
sương lạnh thật :yo38:
lời bài hát cũng hay nữa
mình hát cũng hay nữa- he he
đêm thật đẹp và yên tĩnh
cảm ơn tất cả, đã cho tôi cuộc sống yên bình và hạnh phúc này!

đây mới là cuộc sống!
đúng là cuộc sống luôn có chông gai, nhưng mình hiểu mình phải cố gắng học được cách biến chông gai đó thành những vết cắt không đau, để mình được trưởng thành hơn, được hạnh phúc hơn.........



......
có spam ko? sor

N4MCH!K
29-09-2008, 12:15 PM
11h đêm
mái nhà
nhìn ra con đường từ nhà ra trường quốc gia, đèn bật sáng chạy dọc suốt con đường
xe vẫn còn đông
tòa nhà Vimeco cũng lác đác vài phòng còn bật điện
tòa nhà Viglacera cũng tối thui, từ chỗ mình ngồi nhìn sang thấy cái phòng họp thật rộng
nghía sang bên bigC cũng thấy chả còn nhộn nhịp gì cả
nhìn về phía đường Trần Duy Hưng- vẫn tấp nập thật!
quay lại phía sau, chẳng có gì thú vị cả
mình chọn hướng nhìn ra đường phạm hùng
đẹp thật
nhìn sang bên cạnh, là cái vỏ gối, một ít giấy, và cái móc đeo chia khóa hình tháp ép phèn .....
nhìn lại mình- ừ, mình lớn rồi, mình là một công dân rồi, mình đã 18 tuổi, minh đã biết thế nào là yêu và thất tình, còn đêm nay thì mình lại hiểu được thế nào là một tấm lưới được dang ra đúng lúc! tấm lưới đã cứu vớt mình trong biển buồn bã điên cuồng ......
giật mình nhận ra, có phải mình quá khắt khe ? đến nỗi đẩy bản thân vào cái biển sầu ấy
cuộc sống là màu xanh mà
cuộc sống là chia sẻ và yêu thương, để được hạnh phúc mà
cuộc sống là gì nữa? .......

nhiều lúc thương mọi người, những người bên mình, ai cũng có một khoảng lặng, mà gắng lắm mình mới có thể nhìn thấy một góc nho nhỏ, hiểu được một tẹo, vậy mà đã thấy họ thật đáng trân trọng rồi! và mình hạnh phúc khi khoảng lặng trong lòng mình đã được người nhìn thấy, và hiểu, và tôn trọng mình......

đó là hạnh phúc

ngồi trên này hát chẳng sợ ai nghe thấy
sương lạnh thật :yo38:
lời bài hát cũng hay nữa
mình hát cũng hay nữa- he he
đêm thật đẹp và yên tĩnh
cảm ơn tất cả, đã cho tôi cuộc sống yên bình và hạnh phúc này!

đây mới là cuộc sống!
đúng là cuộc sống luôn có chông gai, nhưng mình hiểu mình phải cố gắng học được cách biến chông gai đó thành những vết cắt không đau, để mình được trưởng thành hơn, được hạnh phúc hơn.........



......
có spam ko? sor

E làm 1 topic riêng đi....ai lại bon chen topic của người khác thế này :yo14:

khọm già
29-09-2008, 05:22 PM
hic hic, có thế mà cho cái ai cừn hình con khỉ bị tát tới tấp thế à? hu hu
đó cũng chỉ là tâm sự thôi. thích thì lập top khác vậy. bác nam đanh đá ghê gớm!!!!

trinhnusatthep
30-09-2008, 05:12 PM
Là em đã về đến nhà,nhà em,có bố mẹ,có chị Hoài,có bé Sim,có em Nick


Có cả bầu trời và những hạt mưa

Những hạt mưa ko nhẹ nhàng ko gấp gáp

4 h sáng,Vừa xuống tàu,đâu đâu cũng tiếg Vinh,đâu đâu cũng 37,thấy vui 1chút

vậy mà đã 5 tháng rồi,tròn trĩnh ,tròn trĩnh 5 tháng em ko về nhà...

Cơn mưa như chỉ chờ em đến để thêm nặng hạt

Gió cũng như chỉ chờ em đến thổi cũng mạnh hơn

Về đến nhà,thấy bố thấy mẹ

thấy Nick

Thấy cả sự ấm lòng

vậy mà đã 5 tháng

Mưa ngày càng nặng hạt hơn,mẹ bảo may mà tàu về sớm nếu không thì mắc bão mất

Bão cơ đấy,mặc kệ

trời cũng gần sáng còn hơn 1 tiếng nữa mà em vẫn cố gắng ko ngủ

Nằm trong chăn hít hà cái sự ẩm ẩm mốc mốc,nghe tiếng mưa rơi ngày càng nặng hạt...
Biết rằng bố ở bên kia mẹ ở bên kia,em có thể bất cứ lúc nào...

Nhớ những đêm em đau,bố mẹ ở bên kia,em khóc mà ko dám gọi,để đén lúc ko chịu đựoc nữa,thì em biêt mẹ sẽ ở bên em,bố sẵn sàng nửa đêm gọi hàng thuốc dậy mua thuốc về tiêm cho em

Em cứ thức mãi,thức mãi

em muốn chờ đợi

chờ đợi cảm giác yên bình hơn nữa,nghe tiếng khua khoắng ầm ĩ của bố bên nhà tắm

Biết là mình đã thật sự về nhà

Sẽ có điều gì chờ đợi mình ở đó

Là nước mắt hay niềm vui

Khi em quay về với những bộn bề của em ở HN,điều em mang theo sẽ là vết thương hay là...

Mưa vẫn rơi

sẽ là cơn bão trong lòng tôi hay 1 điều gì khác....

Trước khi yên tâm rơi vào giấc ngủ,em chợt nhớ,ngày mai chắc chẳng thể ra mộ ông được rồi...

Con yêu nhà mình,dù thế nào đi chăng nữa,dù có thể có những lúc con đã sợ và ko muốn về nhà,nhưng con đã và sẽ đặt trong trái tim con, dành phần trang trọng nhất,lớn nhất..Là gia đình mình

trinhnusatthep
30-09-2008, 05:14 PM
Blog hư,chắc tại mình just me,mượn 1 góc diễn đàn vậy

trinhnusatthep
11-10-2008, 02:27 AM
Đã mấy ngày mình ko còn chú ý tới vết thâm ở bắp chân
vậy mà đã đau đớn vì nó lắm đấy

thâm xì thâm xịt
đau ko tả được,thâm 1 vết rõ to,kết quả của vụ 1 mình 1 wave ra ngoài đồng thắp hương cho ông với O sau khi bão tan có 2 ngày.Thế có damn ko chứ lậy,cũng ko bực lắm,thấy tự dưng liều dù ngày xưa cũng hay đi 1 mình

Quay trở lại với vết bầm,ko hiểu sao mình lại nghĩ tới vết bầm trên má của Noboru.Cũng hay,mấy ngày ko sờ mó xuýt xoa,tắm chả thèm kỳ xem có xước tý da nào ko mà hôm nay bất ngờ thấy nó mờ đi.Uh,rõ ràng là mờ đi
Giống như vết thương nào mà chẳng có ngày lành miệng,kể cả vết thương đau đớn nhất của tâm hồn

Đã có lúc tưởng như gục ngã,
tưởng như mất mát quá lớn,
năng lượng và nghị lực sống còn 0%.
Vậy mà giờ đây,đã quên,lòng ko gì nhớ,haha,cười buồn đấy.

Thật luôn,ko còn nhớ mặt Linh, láng máng tựa tựa như một làn khói mỏng, giờ đây mình đau đớn và buồn bã bởi những thứ những thể loại đau đớn kỳ lạ và rắc rối ko bằng ngày xưa,nhưng cũng có lúc tưởng chết đi được.

Sao chưa bao giờ mình là người lạc quan nhỉ?

Vết thương rồi cũng như vết bầm kia ,sẽ tan đi theo năm tháng, vết bầm của Noboru cũng vạy,đã biến mất bởi anh đã đến được nơi sâu nhất

Còn mình,mình đã ở nơi sâu nhất chưa

Mấy ngày nghỉ hè ở nhà,về nhà,vui đấy nhưng ko fải ko có chuyện,ra đi mà ko dám nói gì,ra đi mà ko tâm sự với mẹ 1 câu,ko an ủi mẹ 1 câu

vì sợ đau

như vết bầm

Sợ mẹ đau

Mấy ngày ở nhà,đọc truyện,kế hoạch mỗi ngày 2 hoặc 3 trang gì đó để cho xong tờ LE Point cũng ko thành,quanh quẩn diễn đàn,Sherlock Holmes mất tích,Chuyện tình New York,tình ơi là tình,bi mật con chó lúc nửa đêm,nhớ nhung Chim vặn dây cót,...linh tinh lang tang chả ra cái giống gì


Sắp đi học

Sắp

lại linh tinh lang tang

Khi chiều fát khóc trứoc mặt em Phú mà em ý vô tâm,cũng chả bảo gì ngoài việc buồn kỹ chưa mà khóc

Uh,Buồn kỹ chưa mà khóc,muốn ra đường kinh khủng

Đến lúc biết thêm có 4 đứa nữa qua năm 2 lại vui,cười như con điên, lại thẫn thờ, vẫn muốn ra đường kinh khủng

Chị về muộn,ăn 1 mình,rủ re vớ vẩn 1 hồi lại ở nhà


Lại linh tinh lang tang

Buồn kỹ chưa mà khóc


sao ko ai yêu mình thật lòng nhỉ

lại linh tinh lang tang

Buồn kỹ chưa mà khóc....

trinhnusatthep
16-10-2008, 01:04 AM
ăn nói linh tinh


Thần kinh
















xấu hổ

tự ái


bye bye

N4MCH!K
16-10-2008, 01:07 AM
ăn nói linh tinh


Thần kinh
















xấu hổ

tự ái


bye bye


Vớ vẩn..come back here :yo128:

trinhnusatthep
06-11-2008, 03:17 AM
quay lại

đọc vài thứ

cáu vì vài thứ

fát khóc cũng vì vài thứ

thấy đơn độc vì nhiều thứ

ghét

mệt mỏi

em là ai?

em...đơn độc ư?

sao khắt khe với em quá vậy

sao phũ phàng với em quá vậy

naibambih2
06-11-2008, 02:53 PM
khắt khe là đang muốn tốt cho sis đó.sis đang hạnh phúc mà. em cũng cảm thấy như sis này.( tự lừa dối bản thân):)) sáng nay ra ban công khóc 1 mình yếu đuổi thật :). ^^! cảm giác như nước mắt nó là cái j đó đã quá quen thuộc với em rồi.Vậy mà lúc nào cũng cười được. vẫn cố gắng tỏ ra là con ngoan trò giỏi :)) giả tạo, đôi khi em thấy ghê sợ chính con người mình.Không biết từ bao giờ em lại như thế. Đôi khi có những chuyện em cũng không thể chịu nổi đâu.vì mọi người pl nhé... pl ...

trinhnusatthep
08-11-2008, 02:17 AM
khắt khe là đang muốn tốt cho sis đó.sis đang hạnh phúc mà. em cũng cảm thấy như sis này.( tự lừa dối bản thân):)) sáng nay ra ban công khóc 1 mình yếu đuổi thật :). ^^! cảm giác như nước mắt nó là cái j đó đã quá quen thuộc với em rồi.Vậy mà lúc nào cũng cười được. vẫn cố gắng tỏ ra là con ngoan trò giỏi :)) giả tạo, đôi khi em thấy ghê sợ chính con người mình.Không biết từ bao giờ em lại như thế. Đôi khi có những chuyện em cũng không thể chịu nổi đâu.vì mọi người pl nhé... pl ...

có nghĩa là họ quá khắt khe với chị
chị ko đáng bị như thế ấy.,em yêu ạ

trinhnusatthep
08-11-2008, 02:57 AM
Ghét quá, ghét quá, tức quá tức quá...sao lại ko đọc cơ chứ, sao lại ko đọc,em nhớ là lúc em viết xong thì anh vẫn còn online cơ mà,mấy ngày sau mới bị biến mất cơ mà, tức quá tức quá

Anh bảo em viết lại,làm sao em viết được hả anh,....

Mặc dù đến bây giờ em vẫn còn tức chuyện anh nói em ghê tởm này nọ, quá thất vọng về em này nọ, rằng em con nít này nọ,bảo răng thà em như ngày xưa thì anh đỡ sợ em hơn này nọ, nghĩ đến mấy cái mess ấy mà lộn cả tiết

Làm sao mà viết lại được cơ chứ
tức quá tức quá
Làm sao em có lại được vẹn nguyên cảm xúc của đêm đó, một đêm thật dài,cảm giác day dứt vì những lời mắng chửi đánh đập của một bà mẹ nào đó ,cứ rủa xả mãi ko thôi cô con gái bé bỏng của minhg.Em nghĩ nó cũng chỉ tầm lớp 9 mà thôi.Người mẹ ấy đã nói những gì nhỉ, em ko nhớ rõ lắm, chỉ là mười mấy năm mày sống trên đời mà ko được cái tích sự gì, mày làm khổ tao, bố mày làm khổ tao...có cái vé xe hay cái gì đó đại loại như thế mà cũng năm lần bảy lượt làm mất,có cái bình hoa hay cái gì đại loại như thế mà cũng đánh vỡ,rồi học hành chẳng ra cái thể thống gì...rồi...rồi...

Em chỉ nghe thấy tiếng bà mẹ gào thét và rủa xả, chỉ nghe thấy tiếng cô con gái cũng rú lên từng đợt trước mỗi tiếng đòn roi vụt xuống, tiếng cô bé khóc, khóc và khóc...

Bố mẹ em nếu tính ra chỉ đánh em mới 1 lần, lần đó vì em học dốt hơn các chị, vì em ngày nào cũng làm mất một cây bút chì,...bố em đã ôm em vào fòng, khóa trái cửa để tránh cho em cái cán chổi của mẹ, có 1 số điều trong gia đình mà sự so sánh với các chị thật sự "hơi" quan trọng...năm đó em lớp 2.Sau đóbố mẹ em rất ít đánh em, em ko nhớ lần nào nữa.Nhưng từ khi em biết nhận biết cho tới giờ,có những điều làm em đau đớn hơn mọi đòn roi,chỉ biết thương bố mẹ, thương bản thân, thương gia đình mình mà ko dám oán trách 1 lời,...Để đến một ngày hôm nay,suy nghĩ chất chứa, đè nặng trong đầu, em trở thành chuyên gia phức tạp hóa vấn đề, như anh nói và mọi người cũng nói...

Đêm đó, em tự hỏi một vài cái vé xe hay cái gì đắt tiền hơn 1 chút, 1 vài cái bình hoa hay cái gì giá trị hơn một chút, thì sự đánh mất bản thân và sự tan vỡ trái tim của một cô bé, cái nào là mất mát to lớn,có đáng vì thế để tàn nhẫn banừg đòn roi và sỉ nhục ko.sự mất mát nào là to lớn hơn, nhưn em đã từng, như những vết thương đến giờ vẫn còn âm ỉ cháy ,trong lòng em mà ko fải do đòn roi nào gây nên

Rộng hơn 1 chút, chắc anh chưa hiểu ý em đang định nói về điều gì...
Em sợ cái gọi là cuộc sống gia đình
Em sợ cái gọi là tình yêu
và đôi khi, Em sợ cả tình bạn

mặc dù em yêu gia đình em
em biết, em cần lắm 1 tình yêu để làm chỗ dựa
và em cũng như mọi người luôn cần có bạn

Em cũng biết, quy luật cuộc sống, em sẽ yêu, sẽ thương, sẽ lấy 1 người làm chồng,sẽ sinh những đứa con và em sẽ yêu thương chúng,dã là quy luật, và em ko tính đến chuyện em sẽ lấy 1 người em ko yêu và những đứa con của em sẽ làm em khổ.Cái đó em ko muốn nghĩ tới

kiên nhẫn nhỉ, đọc đến đây cơ đấy, có những ai kiên nhẫn đến vậy, tò mò quá...
Em biết, cái gì đến sẽ đến.Nhưng em sợ.sợ một ngày yêu thật yêu để rồi chia tay trong đau khổ và thù hận,như bạn em ,như chị em, như những người mà em biết.Em sợ sự lừa dối.Cả một thời gian dài như thế, yêu nhau như thế, đã hợp nhau mọi nhẽ, đã cùng nắm tay nhau đi cả 1 quãng đường,đến 1 ngày lừa dối nhau,ko thể tha thứ,ko thể tiếp tục,...để rồi chia tay, đó có fải là 1 vết thương lòng sẽ theo em đi mãi.Để rồi,sau đó, lại yêu lần 2, lần 3,...lần n...hay lại lấy chồng 2,chồng 3, ...chồng n; mà lần yêu nào cũng tươi mới và mãnh liệt y như lần đâu tiên
Có fải vậy ko?
Em biết, fải chọn lựa, fải kiếm tìm, có khi đi hết cả đời người cũng ko tìm thấy tri kỷ...Yêu là chết trong lòng 1 ít

Nhưng ,em vẫn sợ sự đau khổ khi yêu như em chưa từng, hay sợ một thảm kịch gia đình như em đã từng...


Em đã nói gì mà anh bảo rằng anh sợ em nhỉ
Em có thể ko lấy chồng nhưng có thể vẫn chơi trai, em có thể ko lấy chồg những em vẫn muốn có con...

Anh à, để tin tưởng và gửi gắm trái tim mình cho 1 người con trai mà ko sợ bị lừa dối thật là khó, đối với tất cả các cô gái.Đối với em, trái tim em nó dễ dàng bị tổn thưong bởi chính em chứ chưa cần 1 bàn tay khác.Vì cái tính hay nghĩ và fức tạp hóa vấn đề của em

Em đã vẹn nguyên cảm xúc chưa mà viết dài thế nhỉ...vẫn chưa ra vấn đề mà

Em chỉ biết em sợ,em từ chối sự bắt đầu để trốn chạy sự kết thúc...
Em sợ một ngày,ngập trong nước mắt của tình yêu tan vỡ
Em sợ một ngày em sẽ tàn nhẫn như người mẹ kia...
sẽ tàn nhẫn như những người đã làm em và mẹ em đau...
Em sợ phải lớn lên, phải quay cuồng với cơm áo gạo tiền mà quay lại tàn nhẫn và ích kỷ với những người ko đáng bị như thế....

Em sợ một thảm kịch gia đình ko cố ý...

Có lẽ em chỉ thiếu 1 chút sự tin tưởng, tin tưởng vào sự vững chãi của 1 người con trai, để rồi em có thể ko có chồng nhưng em vẫn muốn có con...để em có thể chơi trai mà ko thèm lấy chồng (vì ai chanửg biết, cái gì mà thắng được dục vọng)
Có lẽ là vì em chưa yêu...
Nói thế là đáng sợ hả anh?
em đã biết hôn là như thế nào đâu anh...
em đã kể với anh rồi đấy, em đâu fải là con ngốc để lời yêu nói ra 1 cách dễ dàng như thế,để lừa dối em như thế,
những chàng trai,có yêu em thật lòng hay ko,thì dù cố ý hay ko, cũng làm em đau cơ mà
Em hoảng thật sự khi bị nói như thế, em đã làm quá chăng,

Em đâu có nói những điều bậy bạ và đen tối
Em đâu có nói những điều chỉ để mua vui và cười trong chốc lát

Em đáng sợ đến thế kia à...



trinhnusatthep, bang chủ Bựa Bựa bang,chuyên gia fức tạp hóa vấn đề, cần tuyển mem vào bang hội

Mọi điều em nói đều là cảm xúc và suy nghĩ thật của em,nếu ko em đã chẳng viết ra,...chứ chẳng fải như một số người, lại còn thay đổi tình tiết và nhân vật,sến thế

naibambih2
08-11-2008, 02:20 PM
sis àh nếu như làm gì cũng sợ mất sợ tan vỡ thì con người sống để làm gì hả sis. Con gái là rất hay cầu toàn . nếu sis nghĩ là đau khổ. còn đối với em thì ... yêu là thấy người yêu mình hạnh phúc. yêu là mang lại những gì mà mình có thể cho người yêu mình. vì vậy nếu sis yêu thì sis cứ yêu và hãy nghĩ theo 1 chiều hướng khác nhé. em lúc nào cũng ủng hộ sis . iu sis :x

November Rain
08-11-2008, 02:48 PM
Các mem bi h sao thi nhau yếu đuối thế này??? Cuộc đời đâu phải chỉ có những nỗi buồn như thế. Chị ơi chị là Iron Maiden cơ màh :)

yan
08-11-2008, 02:52 PM
Đúng rồi. Cố lên nào. Mạnh mẽ lên mạnh mẽ lên :)

trinhnusatthep
08-11-2008, 03:19 PM
cảm ơn các em nhiều lắm
chị vẫn biết là quy luật mà,ai bảo ko cần tình yêu,vì cần nó nên muốn nâng niu và gìn giữ, để ko tan vỡ, để ko fải đáng tiếc, chỉ là chị chưa muốn nó đến quá sơm vậy thôi

có ai đã nghe câu Sống là fải tàn nhẫn chưa,chị ghét cái câu đó lắm ý
bài này là viết lại cho 1 huynh đọc

mà có fải thế là yếu đuối đâu em, chị vẫn nghĩ chị mạnh mẽ đấy chứ, trong 1 ngiã nào đó, chỉ là chị chưa tin tưởng được, chị chưa lớn mà thôi.

Bambi nè, chị ko chỉ viết có về mỗi tình yêu đâu nha, còn nhiều vấn đề khác trong cuộc sống mà chị vẫn còn day dứt nữa mà...
đã đọc hết chưa đấy
dù sao cũng cảm ơn mấy đứa nhiều,

trinhnusatthep
08-11-2008, 03:23 PM
Các mem bi h sao thi nhau yếu đuối thế này??? Cuộc đời đâu phải chỉ có những nỗi buồn như thế. Chị ơi chị là Iron Maiden cơ màh :)

chị chọn cái tên này, là vì chị muốn được như thế,chị nghĩ chị ko hẳn yếu đuối, hay suy nghĩ và fức tạp hóa vấn đề thôi.Còn thì, vẫn fải sống tốt chứ, cho dù mình có fải đối mặt với bao nhiêu khó khăn đi chăng
Viết ra,
để đó,
cho nhẹ lòng
và bước tiếp

như nick của khọm già vậy, nhặt kiếm lên và tiếp tục cuộc chiến

trinhnusatthep
17-11-2008, 03:28 AM
Pizza Notinchip.Lụa Vạn Phúc.Bụi.Slam Dunk


[Only registered and activated users can see links]


Hôm nay lượn lờ kha khá,Chủ nhật mà,cũng như ngày thường thôi,Tuy buổi sáng đôi chút trục trặc với hệ thống điện,từ chập điện 2 chỗ sau thành chập điênh 1 chỗ,toàn nhà,đó là sau khi Mr Nguyên Nguyên tháo rất nhiều ổ điện và automat ra.Vừa lau mồ hôi trán, vừa lẩm bẩm "lợi hại thật, điện nhà này lợi hại thật..."hihi,tôi nghiệp anh


Về cái chuyện điẹn đóm này mình sẽ fải ở nhà sáng mai để Hoàn Hoàn chú đến sửa (mình dạo này bị thích tên bình fương) Hoàn Hoàn là chú mình diều hâu từ bạn thân Mai Mai chị mà thành).Ko có biết nên cơm cháo gì ko,à,Nguyên Nguyên anh cũng nhờ 1 anh bạn tới sửa, để xem, mai có trò hay
Chiều đi học mr Hải đpẹ trai dạy chán vãi chưởng,Tối học l'épace với Mme Thiều Hoa chuyên gọi mình là "iền,Iền"

tạm đó kế hoạch ngày mai

Chiều này chính xác là từ trưa,sau vụ điện đóm,ánh sáng ko thể về tới núi làng thì mình được Dim Dim và Lâm Lâm nháy đi ăn pizza.Pizza teeny 35-45k, nhưng cũng ngon fết,thỏa lòng mong ước Pizza của mình, nhưng dù thế nào mình cũng sẽ lam thêm 1 bữa pizza Hut,hihi.sèm sèm
Cái Notinchip ý, nhìn ngoìa cũng chưa đẹp đâu.Nhưng vào bên trong siêu siêu đẹp, gối ôm gối tựa siêu siêu xinh siêu siêu thơm chứ ko hôi rình như ở Bụi.

Cụ tỷ là đã xực gọn
:yo123:1 pizza Mỹ
1 pizza thịt hun khói
1 xúc xích nướng mù tạt (mù tạt ở đây siêu siêu kinh, nhìn rất chi giống kít và chua lòm chả cay gì cả)
khoai tây chiên ,ngô chiên hầm bà lằng...

Sau vụ Noti,chả biết lượn lờ đâu đấy, ôm cái gối lụa mà nghĩ tới lang lụa,thế là alê hấp, Vạn Phúc thôi

Hỏi anh chủ quan,vì chả nhớ nó ở Hà Tây hay Hà đông,cuối cùng chỉ dựa vào lời anh ý, cực mù mờ, mà tìm ra cái làng lạu ý, dễ tìm vô cùng

Có tý thất vọng,tại nhiều cửa hàng quá.mà muốn xem họ dệt lụa cũng chả có ai làm cho mà xem.Minh cứ tưởng tượng như trong chưởng ý, đánh nhau chỗ họ nhuộm vải, fơi vải,đẹp dã man.:yo39:Mua 1 yếm 25k. khăn 105 k, siêu siêu đắt...:yo14: nhưng yêu yêu là:yo109:


Về hà Nội, ghé Bụi, bụi bặm,Chém gió vớ vẩn với nhau xong thì ra chém với em trai chủ quán.:yo64:Anh Kiên đi hải Dương xem show, mềnh gặp em anh ý mà cứ ngỡ anh ý hôm nay sao mà gầy mà đẹp trai thế, đang định hỏi bí quyết giảm béo thì được biết là em sinh đôi,..ôi ôi ôi.Anh ý chém trước,ai bỉu gọi mình ra cho mềnh xem mèo 8 tháng béo như heo,chém linh tinh, bảo " con mèo ấy láo lắm, toàn chỉ tay rùi bảo anh là Nhóc con,anh đang rình kiếm cái ná bắn nó chơi,nó nói tiếng Đức...anh bảo yêu anh đi thì nó bảo nó yêu ng yêu bên Đức rùi, yêu qua mạng..."rùi mèo bé nhà anh xinh lắm, yêu 1 thằng mèo cụt đuôi xấu trai này kia,..oằn tà là vằn...cười vỡ bụngLuyên thuyên thế nào mà ra cái nick mèo béo ham chơi, nhưng mình rất yêu nick trinhnusatthep nên ko đổi đâu.Đến giờ mình vẫn hcưa bít tên bác ý.hihi...


Sau đó với quyết tâm về sau các chị mà mình đã đồng mất 10 quyển slamdunk ,7h vác đít đi về...may sao Mai Mai chị cũng vừa về...

Luyên thuyên mãi, đi ngủ nào

à,sợ quá, 1 mảng vửa to đùng đã từ trên trân nhà rới xuống 1 cách rất hoành tráng..làm mình sợ vãi linh hồn, chắc fải đội mũ bảo hiểm trong nhà mất...,Nhà này,xuống cấp quá:yo53:
:yo129:

November Rain
17-11-2008, 07:14 PM
Hii hii hay lên Bụi mà chẳng gặp chị rì cả. Bi h em toàn ngồi Heresy thoai :D :D

cute
17-11-2008, 09:41 PM
Đây có phải blog của các bạn đâu mà các ban tâm sự vào đây.
phạt nặng đó.

trinhnusatthep
17-11-2008, 10:20 PM
đây có phải blog của các bạn đâu mà các ban tâm sự vào đây.
phạt nặng đó.

Chị viết mấy trang rùi mà có ai phạt đâu em,tâm sự vui buồn mà...sao ko tâm sự được:yo76:

trinhnusatthep
17-11-2008, 10:23 PM
Hii hii hay lên Bụi mà chẳng gặp chị rì cả. Bi h em toàn ngồi Heresy thoai :D :D


Thế hử, ôi chị hay ngồi Heresy với Holy chứ,Holy vì thi thoảng đến chơi với a Lân, còn heresy thì hay đến hơn>Bụi chị ít đi vì xa quá , Bụi ko còn bụi bặm nữa,fong cách fục vụ thay đổi hoàn toàn...:yo30:

mà gặp thì chắc gì biết ai là ai

November Rain
17-11-2008, 10:59 PM
Thế hử, ôi chị hay ngồi Heresy với Holy chứ,Holy vì thi thoảng đến chơi với a Lân, còn heresy thì hay đến hơn>Bụi chị ít đi vì xa quá , Bụi ko còn bụi bặm nữa,fong cách fục vụ thay đổi hoàn toàn...:yo30:

mà gặp thì chắc gì biết ai là ai

Ai chà chà. Hay tối t7 ở Heresy có show chị em mình off đê:yo148::yo148:

trinhnusatthep
22-11-2008, 02:44 AM
Paste

Fairy tale.


Đố em ha!

Vì sao trái đất có ngày và đêm?
Đố em nha, vì sao trái đất quay quanh mặt trời hè?
Và vì sao chị cứ khăng khăng là có mặt trời hình chữ nhật
Thế vì sao em làm 1 phép tính để tính khoảng cách của cầu Ô thước?

Em cứ mất công tìm mãi, còn lấy cái khung ảnh của chị ra lồg vào mặt trời nữa. Em ngố tàu mặc định những câu trả lời tuyệt đối cho những câu hỏi vì sao. Em đuổi bắt những phép tính chỉn chu. Em có biết có thể đó là những phép tính Ngu. Chỉ có Absolute Vodka là tuyệt đối thui em

Đừng ngủ ngày nữa. Dậy mà trả lời câu hỏi của chị. Dậy mà quậy tung neuron lên làm những phép tính Khôn. Dậy mà nhanh cái chân, lựa cái tay, đừng luếnh loáng bởi những cơn mơ xa nữa. Dậy để tìm về Cội nguồn. Em có biết, những câu chuyện kể Tales là cội nguồn của những giấc mơ, dù có thể em sẽ nghe “Póc!” thật nhiều lần, nhiều lần… em của tôi.


trinhnusatthep
03-12-2008, 12:24 AM
01/12/08
Em làm fiền anh nhiều quá phải ko ? Nếu thằng Hiếu ko trả lời số điện thoại của anh cho em muộn muộn thì anh lại bị làm fiền tiếp rồi đấy
May mà ko.,vì từ trước tới giờ,em đã bao giờ tỏ ra yếu đuối như thế trước người khác đâu, nhất là về tinh thần,nhất là với một người mà em chưa găp bao giờ
Đã bao giờ em thất bại đến thế đâu
Giờ đây em nói anh nghe những vấn đề của em, những cảm xúc và suy nghĩ tiêu cực của em.
Em chán thế này lắm rồi, em ko biết đâu.Hôm nay em bỏ học vì 1 vài việc xã hội em cho là quan trọng.Cuối cùng ko đâu ra đâu, em tiếc buỏi học vô cùng.Em tiến ko nổi lùi ko xong.Lên Espace, thư viện đóng cửa,sách mang theo thì ít,nhà thì ko về được.Em mắc kẹt trong sự buồn chán và rỗi việc của em.Lạnh lắm, chán lắm.
Sự buồn chán kéo em đi linh tinh.Thì lạnh này, ăn kem cho lạnh nữa này, thì kem này, thì lạnh này, thì kem này, thì lanh này.Lạnh cóng luôn. Huhu.Ghét Hn lắm
Này thì sách này, này thì em nhét em vào tiếng Việt và tạm xa rời cái tiếng Pháp dở hơi nè.(dạo này em lười học vô cùng)."Bắt trẻ đồng xanh "nhé.Có ai đó hãy bắt tôi đi,bắt tôi đí, bắt tôi đi...
Thì hồ này,thì một mình này,thì gió buốt này, thì lại lạnh này.
Em đây,em đây ,em đây...

Em đã ước mình có thể đi trên mặt nước, để em ra tới giữa hồ, để em chạm tay vào những vết sáng kéo dài ấy,Để em thấy nó vỡ vụn dưới bàn tay mình.Ánh đèn của những chiếc xe ấy, của những gì có thể fát sáng và chuyển động được cứ loang loáng, loang loáng, làm mắt em ướt.ướt ướt ướt

"Để em chạnh lòng,sao em ko thể tự làm em bận rộn như những ánh đèn kia,như những ánh đèn kia.Em lạnh.
Đôi khi mọi thứ đang trôi qua nhanh chậm ,chậm nhanh , mình thấy cô đơn .
Đôi khi giữa con người đang qua lại,lại qua , mình thèm 1 câu bắt chuyện vu vơ .
Đôi khi thực tế và ước mơ đang ăn mòn lẫn nhau ,dần dần, từ từ , mình muốn trở lại thành con bé mũm mĩm ngày xưa ."




Có một lúc nào đó anh bảo, anh sẽ là người cho em tâm sự, sẽ lúc gần lúc xa.Bởi em có những người gần em hơn anh

Em đang nhẩm lại, trừ những người thân ruột thịt mà em ko thể xếp họ ở xa.Thì ai ở gần em hả anh, ko ai cả
Em đều thấy xa lạ hết mất rồi anh ạ.Ngay cả cô bạn mỏ nhọn lắm lời dễ thương trong lớp,em cũng thấy xa lạ và hoang mang mất rồi.Em tệ quá

Hai người mà em nói với anh ây.Cuộc sống đã kéo họ xa rời em, hay ngược lại, em đã xa rời họ mất rồi.Cũng đến lúc họ có người yêu,họ lập gia đìnhm họ lo toan riêng.Họ chẳng thể làm anh trai em mãi được.
Ít ai còn có thể ngồi lai, nhìn vào mắt em,và bảo" Buồn kỹ chưa mà khóc" dù lúc ấy em chưa khóc.
Ngay cả khi đó, họ cũng chỉ biết em buồn, cũng chỉ nghĩ em nhạy cảm
Chứ ko ai thấy được sự bệ rạc và thiếu tinh thần nơi em, như anh có thể thấy đâu ,anh ạ.
Em sẽ mạnh mẽ.Vì em,vì em,vì em...


Lnạh nữa này, lạnh nữa đi.

Em ko chịu được lạnh



sáng tác-bịa đặt

tronghieu28
03-12-2008, 12:29 AM
Một cuộc tình bùng cháy!!! Ko biết là giữa ai với ai!!! Cung hỷ, cung hỷ!!! Essai-toi encore une fois!!! Ma petite!!!

trinhnusatthep
03-12-2008, 12:33 AM
Một cuộc tình bùng cháy!!! Ko biết là giữa ai với ai!!! Cung hỷ, cung hỷ!!! Essai-toi encore une fois!!! Ma petite!!!

Tau đạp cho mi bay bi giờ đó,ăn nói vớ vẩn

N4MCH!K
03-12-2008, 12:41 AM
Ăn kem trời lạnh thì mới thấm thía hết cái lạnh của mùa đông, vấp ngã trên đường đời thì mới thấm thía được đường đời đầy chông gai, có lúc cô đơn thì mới thấm thía được sự quý giá lúc mình có người thân và bạn bè :)

Anh nghĩ e không hề cô đơn đâu :), mà chỉ vì e tỏ ra là 1 người khó gần, và cách ứng xử của e có vấn đề gì đó :)...hãy ngồi nghĩ và tự xem lại bản thân mình đi nhé :), a tin là e sẽ tìm ra cách giải quyết.

Việc nghĩ rằng e phải mạnh mẽ là 1 điều tốt, nhưng quan trọng là phải nghĩ e sẽ làm gì để e trở nên mạnh mẽ :)

Sozy vì comment linh tinh :D, mặc dù chẳng biết bài này viết cho ai :p

yan
03-12-2008, 12:59 AM
Em đã ước mình có thể đi trên mặt nước, để em ra tới giữa hồ, để em chạm tay vào những vết sáng kéo dài ấy,Để em thấy nó vỡ vụn dưới bàn tay mình.

Kết nhất câu này. VIết hay quá đi thôi

trinhnusatthep
07-12-2008, 07:55 PM
5-12-08 Rock Storm

Mình yêu cái cảm giác này, cảm giác được giật giũ, hết mình trong âm thanh cường độ cực lớn như vậy.Cảm giác tự do, thoải mái, được gào thét và nghe mọi người cùng gào thét
Bạn bảo với tôi rằng,đi đông người như thế, chen cho bẹp ruột đi à, đau chân lắm, đi 1 lần rồi sợ lắm.Hư hết giày, về còn đau ê ẩm.
Thế bạn ơi, bạn có sợ sống ko?
Vì nó cũng như cuộc sống thôi bạn ạ.Chúng ta,những con người gần như ko quen biết, hay quen biết, hay ruột thịt máu mủ, cùng chen vai thích cánh, cùng xô đẩy, cùng vẫy vùng trong cuộc sống này, để kiếm được cho mình một chỗ đứng, một bầu không khí.Sống là có vỵa thôi bạn ạ.Cho dù bạn có bảo với tôi rằng,đâu có, sống còn bảo vệ và yêu thương người khác.
Uh, tôi đồng ý, nhưng có khi nào bạn chưa đứng vững được trên đôi chân mình mà bạn có thể là điểm tựa cho người khác ko.Ko bạn ạ.
Một điều nữa,nếu bạn đi rock về, mà bạn vẫn còn nói thế thì bạn chưa cảm nhận được hết ý nghĩa của nó rồi.
Ngày 5-12,tôi đi cùng ít nhất là 11 người và hẹn hò cùng rất nhiều người trong sân vận động ây.Nhưng tôi lạc tất thảy, tôi ko thấy ai. Tôi lạc hết. Nhưng tôi vẫn có bạn, ko chỉ tình cờ tôi gặp lại bạn tôi, màg cả những người tôi ko quen biết, họ vẫn nắm chặt tay nhau, quàng vai nhau và gào lên"làm vòng đi, làm vòng đi".Bạn hiểu làm vòng nghĩa là gì ko,là cùng nhau tạo nên 1 khối, phê cùng nhau, giật giũ cùng nhau, là điểm tựa cho nhau để ko bị ngã.Những cậu trai làm vòng ngoài những cô gái làm vòng trong,lúc tôi mệt tôi có thể dựa vào bạn trai vòng ngoài.Mỗi vòng một bé thôi,nhưng vui, nhưng phê lắm.Có khi ngã dúi dụi vào nhau, đau lắm.Tôi bị dày xéo người ngồi trên tay, chân thì bị người khác đè lên, bụng thì bị cùi chỏ nào đó đang tựa.Nhưng nhanh chóng thay, sẽ có những bàn tay khác đưa ra nắm lấy tay tôi,tay bạn,kéo tôi, kéo bạn cùng đứng dậy,Lại cùng làm vòng, lại cùng giật giũ.

Những lúc bị ngã, tôi đau nhưng ko giận, vì những vòng khác,cũng như vòng của tôi, họ cũng gồng lên,cũng hích,cũng đẩy những mong cái vòng của mình vững chắc.Nếu vòng vỡ, họ sẽ ko ngại ngần lập một vòng khác để lại giật giũ, lại gào lên những câu hát
It's my Life
It' s now or never

Đó mới là hạnh phúc chứ,đó cũng là cuộc sống chứ.
Bạn của tôi.
Đắm mình trong âm nhạc,cùng hát với những ngwoif bạn ko quen hay quen thuộc những câu hát mà bạn có thể cháy bùng như ngọn lửa.
Tôi yêu không khí ấy
Vfa ko phải như 1 lời quảng cáo mà tôi cảm ơn Mobifone đã tổ chức nên 1 Rock Storm cho tôi được 1 lần trong năm thoải mái như vỵa.Tôi cũng là người làm chương trình, tôi hiểu rõ những khó khắn của họ.Tôi cũng là khán giả, tôi có khi ko tính toán được hết những giá trị thương mại mà họ đạt được.Nhưng hãy cảm ơn họ

Vì họ cho tôi được bùng nổ




Để những câu hát vang lên, để ánh trăng kia lúc hiện lúc ẩn sau những đám mây đen.Không biết lúc đó còn có ai quan tâm đến mặt trăng như tôi ko.Hâm thật


Yêu Rock kinh dị

November Rain
07-12-2008, 08:12 PM
Đi Rock storm,thấy xung quanh toàn những khuôn mặt xa lạ mà như đã thân nhau từ kiếp nào. Mới cảm thấy hết cái hạnh phúc được SỐNG. Bao h cho đến năm sau???

trinhnusatthep
07-12-2008, 10:07 PM
Rock storm(suite)
Có điều này mình muốn nói với bạn, mà ko dám nói trực tiếp.
Có những điều ko nói được trong tình cảm của mình và bạn, mình xin lỗi, mình vẫn ko cười được mỗi khi gặp bạn. Mình biết, mình đã làm bạn buồn nhiều.Nhưng mình ko biết nỗi buồn ấy nó có tồn tại thực sự ko.Bạn bảo mình mâu thuẫn, mình tàn nhẫn với bạn và với bản thân mình
Nhưng mình đã làm vậy rồi, mình cũng đã xin lỗi bạn


Hôm nay gặp lai, mình ko cười.Đến lúc nào mình mới cười với bạn được.Cho dù mình biết bạn đã đi theo mình.Đứng trong vòng với mình.Mình cố gắng ko nhìn thấy bạn nhưng mỗi lúc tình cờ,lại thấy bạn nhìn mình.Nắng bảo "...kìa",giật mình lại thấy bạn, Nắng lại bảo "...kìa" lén nhìn bạn, bạn dáo dác tìm ai, đến lúc nhìn thấy mình,bạn cười.Mình cảm ơn,cho dù có khi đó chỉ là những sự tình cờ bạn xảy ra.Cho dù mình biết bạn đã đi theo mình để chắc chắn mình về an toàn.Lúc quay lại đón Thành Lang và An Vinh , mình mới biết điều đó.

Mình hứa.Mình sẽ cố cười.

Mr.Đì
07-12-2008, 10:20 PM
Shock. văn hay. shock. nhiều tâm sự. shock. không tưởng.shock.

amour
07-12-2008, 11:05 PM
Đi Rock storm,thấy xung quanh toàn những khuôn mặt xa lạ mà như đã thân nhau từ kiếp nào. Mới cảm thấy hết cái hạnh phúc được SỐNG. Bao h cho đến năm sau???

công nhận ông ah...chỗ tôi đứng người ta vác cả thùng bia ra chia...vừa uồng vừa gội đầu vừa hét

trinhnusatthep
13-12-2008, 04:03 AM
Đã xa rồi,nhỉ

thực tế và ước mơ, mục ruỗng rồi.Chấn chỉnh đi thôi, chấn chỉnh đi thôi.
Không có nhu cầu gặp ai
không có nhu cầu làm gì




Có nhu cầu gặp tất cả mọi người
Có nhu cầu muốn làm tất cả mọi thứ


Bê tha đi,xuống đáy của xaz hội đi

trinhnusatthep
21-12-2008, 12:45 PM
Có những giọt nước mắt, rơi vô nghỹa. Nhưng nó vẫn cứ rơi. vẫn cứ khóc. Vì chỉ có giọt nước mắt mong manh này mới xoa dịu cơn đau của nó ,tỉnh táo lại cái đầu trống rỗng của em
[Only registered and activated users can see links]

Muốn thu mình,muốn trốn chạy
[Only registered and activated users can see links]
Nhưng vẫn lao theo,vẫn vơ vào,...
Rồi lại mệt mỏi
Lại quay cuồng
Nhưng chấp nhận

Chỉ thấy thêm cần
cái này
[Only registered and activated users can see links]

Nhưng anh ko ở đây nữa
Dung thì quá xa chiều dài của thời gian
Ngọc quá xa cái xa xôi của Địa lý

Cái này nữa

[Only registered and activated users can see links]
Mình đã để chồng trôi theo những suy nghĩ vẩn vơ,để khoảng cách thêm hẫng...Thêm điên


[Only registered and activated users can see links]

Vỗ về đi nhé, những cơn ngoan xinh

trinhnusatthep
26-12-2008, 02:12 AM
[Only registered and activated users can see links]

2 Tuần tóc dài ra bao nhiêu cm?

mEonGoc
26-12-2008, 02:17 AM
Trinh nữ sắt thép jia you !!! Chị ơi !!! sắt thép sắt thép.... cứng rắn nàoooooooo
:yo87::yo87::yo87::yo87:

trinhnusatthep
13-01-2009, 08:05 PM
Mỗi lần vào blog lại thấy comment ấy,
Mỗi lần vào blog lại xoá xoá đi mấy cái comment khác để lại thấy cái comment ấy
Sao thế bạn
Ko nói cho tớ được à
Tớ buồn

[Only registered and activated users can see links]
Đêm qua tớ đã tự hỏi
Có ai nhận ra tớ nữa ko?
Có ai nhận ra em ko?


Chị à, em ko thay đổi,em vẫn là em mà,cho dù giọng nói em đã khác.Cho dù nụ cười em đã khác.
Chị ơi, níu em lại, bạn ơi níu tớ lại
Để tớ ko thêm điên

Tớ ko cần lời xin lỗi của bạn


Tớ cần cái gọi là thành thật đối diện

Bạn ơi!...
Tớ ơi!

chuot_beo
17-01-2009, 04:33 AM
đôi khi bảo là yêu một người..rồi tự mình kìm hãm mình bằng lý chí...nhưng tình cảm ấy vẫn tồn tại...đôi khi thấy cô gái khác..bên ng ấy..bỗng thấy lòng thắt lại...nhưng thôi...cứ bước tiếp đi..tự an ủi là có ng đang đợi ta phía trước... và rất nhiều ta đang làm dở..cứ gạt mọi thứ đi .......

November Rain
18-01-2009, 11:41 AM
Xin phép chị Hiền cho em bon chen 1 tí. Những cái cảm xúc của em nó không đủ để thành 1 topic riêng nhưng không nói ra thì cũng bứt rứt.
_
Vậy đấy. Thế là hết rồi.
Cũng tốt thôi. Bởi có khi...đâu chỉ có mình mình....
Em cứ vui đi em nhé. Cứ xoăn đi em nhé.
Anh không quen với cuộc sống có em.
Anh biết anh vô tâm khi em ốm mà chẳng gọi điện hỏi thăm em.
Nhưng em àh.
Em biết gi về anh?
Ngoài cái tên.
Ngoài cái mặt.
Với nhau ta còn quá nhiều điều chưa biết để có thể làm bạn. Đừng nói với anh đấy là tình yêu.
hôm qua khi em ngọi điện và nói muốn kết thúc...Anhkhông bất ngờ. Bởi nếu em không nói thì anh cũng nói thôi.
Kể ra thì anh cũng hơi buồn đấy. Nhưng rồi cũng qua nhanh thôi. Nhưng cái như này anh quen rồi.
Mà anh cũng chẳng biết..tình cảm anh dành cho em là tình yêu hay tình thương. Chắc anh chẳng yêu đâu. Khổ thân tôi thế.
Thì thôi baâ giờ đã thế này rồi thì mình cứ thế thôi em nhé.
Mong rằng có 1 người sẽ gắn bó được với em.

trinhnusatthep
23-02-2009, 04:08 PM
[Only registered and activated users can see links]



I won't worry.Because I have YOU
Je ne m'inquiéterai pas. Puisque J'ai TOI

Jim.2788
23-02-2009, 09:01 PM
Jim cũg muốn tâm sự một tẹo ...

Ngày hnay thực sự là một ngày dài và buồn đối với mìh ... thức dậy từ lúc 5h ság rùi cứ nằm miên man về một dág người ... một nụ cười... một ánh mắt...

Haizzzzzzzz thở dài một hơi....rồi lại miên man... tớ muốn hát bài ca đó cho một người nge... nhưg bi h ... khôg fải là khôg đc hát... khôg fải là sự thất vọg... tớ hi vọg nhiều lắm... tớ khôg dừg lại đâu... bởi vì tình cảm của tớ khôg fải chỉ là bộc fát... khôg fải chỉ là một điều gì đó lóe lên rùi lại vụt tắt...

Tớ đag sốg với chíh cảm xúc thật của mìh... đôi lúc tớ muốn dập tắt nó... nhưg khôg thể làm đc... vì h nó đã quá lớn ... nó làm tớ cảm thấy cuộc sốg thật nhiều điều thú vị và nhiều màu sắc ...

...Cũg chẳg fải vì hắn mà hnay tớ buồn... cũg là do chíh tớ thôi... tớ buồn về chíh bản thân mìh...

... Thực sự tớ chưa mạh mẽ... chưa giám nói điều gì đó... và hìh như chíh điều đó đag làm tớ buồn...

... Hnay đi tập mà tớ như ng mất hồn vậy... chẳg tập đc gì cả... toàn loăg quăg, đôi mắt thì đảo vu vơ... trog đầu thì đag có một đốg hỗn độn nhữg suy ngĩ về hắn hiện ra...

... tớ lại ra Hồ Tây... lại đúg chỗ đó... rặg liễu ngả xuốg chiếc ghế... chiếc ghế mà tớ hay ngồi khi tớ buồn... và bi h tớ tiếp tục ngồi để suy ngĩ về nỗi buồn này...
... ngồi một tẹo mà cảm thấy lạnh dã man... haizzzzzz... chắc rằg tớ cần một hơi ấm để sưởi ấm trái tim mìh... lúc này... :(...

... tớ muốn khóc...

November Rain
23-02-2009, 10:31 PM
Lâu lắm chẳng nói với em một câu.
Em ngại.
Buồn.
Thật chẳng ngờ....Nói thích em và rồi đẩy em ra xa hơn?
Lỗi tại anh hay tại em?
Dường như em vẫn thế, nhưng trước mặt anh em chợt im lặng...và trở thành người xa lạ.
Vì anh lạnh lùng. Đúng rồi. Anh quá lạnh khiến cho em buồn, và chúng ta chợt trở thành xa cách
Làm thế nào bây giờ?
Thể hiện tình cảm không phải thói quen của anh.
Anh cứng nhắc và khô khan. Lạnh lùng khi em cất tiếng gọi.
Anh làm thế nào bây giờ?
Thà em nói em không thích. Thà em nói rằng yêu.
Còn hơn để cho anh khổ sở thế này.
Em muốn thật bình thường.
Không vui không buồn
Nhứng anh không phải hòn đá
Anh chẳng thể giúp gì em
Chỉ khuyên em cho mình một cơ hội.
Mở lòng ra là hết
Khuyên nhẹ rồi.
Mắng nặng lời rôìi.
còn tuỳ em thôi.
Cái cảm giác phải chờ đợi
Nó cũng mệt mỏi lắm chứ
Em luôn nghĩ mình buồn
Chắc gì em đã buồn hơn anh?
Em không phải là một cành cây như em nói
Nhưng em cố chấp, em không muốn nhìn nhận nỗi buồn là 1 điều tất yếu.
Em vẫn còn nong nổi....
Anh đau lòng lắm.

Tiểu Anh
24-02-2009, 05:03 PM
Mệt mỏi. Căng thẳng.
Tao nói nghiêm túc là tao chán lắm rồi. Chẳng lẽ bi h tao vuỗi hết ko làm ăn bất kì 1 kái rì nữa ??? Ngày nài tuần sau là duyệt rồi. Chưa đc kái rì cả ...
Francophonie mỗi năm chỉ có 1 lần thoy. Tại sao ko hợp tác trong sự tôn trọng nhau để làm ăn cho nó tử tế ??? Đứa nào cũng muốn chỉ đạo, muốn thể hiện thìa ai sẽ là lính ???
Cứ cho là tao đi. Nhưng 1 mình tao ko thể nghe đc hết ngần ấy kái " lệnh của cấp trên" đc.
Cứ cho là cả bọn lớp 10 nữa đi. Nhưng chúng nó cũng ko thể chiều hết ngần ấy kái yêu cầu của bọn mày đc, trong khi bản thân chúng nó còn chưa lo xong.
Là mày - kái thằng chỉ biết lấy lòng bà Thu. Đc cô ý yêu quý thìa sung sướng đến thế cơ àh ??? Mày cũng biết thừa là cả nhóm ai cũng vất vả, biết thừa là tối t6 tất cả phải ở lại trường đến hơn 7h, chính mày cũng tham gia. Thế mà trc mặt bà ý, mày nói đc kái rì ??? Sao ko bênh nhóm đc 1 câu ??? Hay chỉ biết " lựa theo chiều gió" mà chém cho nó đã kái mồm ??? PAMM sập rồi đấy, mày vừa lòng chưa ???
Là mày , vâng, bạn thân của thằng kia, nên hiểu nhau quá nhỉ ??? Mày cũng chỉ biết đi chê người khác thoy àh ??? Bản thân mày đã làm đc kái rì nên hồn chưa mà sao kái mặt cứ song2 vs zời thế ??? Mày có tin là nếu bọn lớp 10 muh biết đc những chuyện nài thìa chúng nó sẽ nói cho mày hết ngóc đầu lên ko ???
Là cả chúng mày nữa, tại sao ko buông tha choa tao hả ??? Tao đã từ chối việc hợp tác từ nhắc khéo cho đến nói thẳng vào mặt rồi, sao cứ bám dính lấy tao ??? Tất nhiên là tao biết kái lí do đấy của chúng mày. Ko phải là tao kiêu, mà bởi vì tao quá sợ khi phải hợp tác vs 2 đứa mày. Tao ko phải là kái máy để muh cứ phải nghe răm rắp tất cả những rì chúng mày sắp đặt. Nhưng thoy, tao cũng chán phản ứng òy, vì năm ngoái hình như tao cũng từng phản ứng, và đương nhiên là tao vẫn nhớ kái giá phải trả khi muh phản ứng lại chúng mày nó là thế nào. Sợ lắm !!! Tao cũng hết kiên nhẫn òy ...
Uh thìa vì lớp!!! Nhưng từ h trở đi thì tao xin chừa, ko làm bất cứ kái rì nữa ...

hanh_beok5n
24-02-2009, 09:06 PM
Mình muốn điên, muốn nổi loạn......
kết thúc chuyện tình buồn, mình phải vững vàng lên thôi.............
dạo này mình đã quá mệt mỏi, đã đến lúc mình cần phải nghĩ cho mình, phải nghỉ ngơi thôi.......
cuộc sống đâu chỉ cơm ngon áo đẹp..............

trinhnusatthep
30-03-2009, 03:15 PM
14h ngày 29/03

Cứ mỗi lần rock rít hay cắm trại,đi chơi xa về.Mình lại ốm.
Lại đi bệnh viện trong đêm . Lại chẳng có thuốc . Tiêm bao thứ vào người . Vật vã mãi cũng bị tống về nhà... Vật vã mãi cũng hết đau...

Luôn làm người khác buồn..Là mình...
Luôn làm người khác lo lắng...Là mình...
Luôn làm người khác bực bội...Cũng là mình...
Và không bao giờ mang lại niềm, vui cho người khác...Chắc chắn là mình rồi...


Trong cơn đau,mẹ gọi mà chẳng dám nghe...Con xin lỗi...




Sắp buông

hanh_beok5n
30-03-2009, 10:58 PM
Sau 1 thời gian, mình đã lấy lại được thăng bằng, hihi, cảm giác bình an trong tâm hồn, cảm giác cuộc sống hạnh phúc... lại tràn ngập trong mình.
Yêu?ko yêu? haha yêu làm j cho đời nó khổ, sống 1 mình tẩm bổ còn sướng hơn
hihi
Hạnh yêu đời tái xuất giang hồ, hihi, cuộc đời vẫn đẹp lắm anh ơi. oh yehhhhh

trinhnusatthep
16-04-2009, 05:22 AM
Viết cho chị…

[Only registered and activated users can see links]

Vậy là chẳng mấy chốc nữa giấc mơ của chị thành hiện thực. Biết bao nhiêu cố gắng nỗ lực của chị....kể sao cho vừa.Chỉ biết mừng cho chị của em



Vậy là chẳng mấy chốc nữa em sẽ phảI rờI xa chị,sẽ không có ai mắng em học bài, sẽ không có ai nấu thịt gà,vớI cả ngan ngỗng ,mua sữa cho em ăn mỗI khi em ốm…đi mua thuốc cho em. Sẽ không có ai hỏI em “Mi ăn chưa?nấu chưa? Chưa nấu thì chị nấu, chưa ăn thì chị sẽmang em đi ăn. Em còn nhớ ngày xưa,lúc em di học em thêm cô Phiến,có hôm chị đi đón em. Chị cho em vào Hoa Bông Trang ăn kem xôi. Chị xin mẹ tiền mua vở, nhưng cuối cùng lại cho em ăn kem. Và đó là cốc kem ngon nhất mà em từng ăn, ăn trong phập phồng lo lắng chị bị mẹ mắng vì ko mua vở học bài.Cuối cùng lại chẳng có gì chị nhỉ. Chị có bao giờ bị bố mẹ mắng đâu.



Em rất sợ chị, chị ho một tiếng em đã cứng miệng,ko nói được câu gì, Chị trừng mắt một cái đã làm em cuống quýt chia I am thành I are.Bị chị đánh cho tơi bời.cà nhắc mãi mới ngồi được.Trong khi đó, trên lớp em đâu học tệ lắm đâu mà,cô vẫn khen em học tiếng Anh nhanh í.



Dù sợ nhưng em vẫn không ghét chị và em biết chị lạI càng không ghét em. Em còn nhớ ngày xưa, hồi em học lớp 2 ý nhỉ, bô mẹ đi công tác mang em sang gửi nhà ông bà Giản. Có một hôm, ông Giản có nói 1 vài câu làm em rất buồn, bé con cô Bình đỏng đảnh không chịu ăn đòi đuổi em đi. Ngày đó, em biết đường về nhà nhưng không dám về,em không biết tại sao.

Em khóc, em không nói nửa lời,em chơi một mình trong vuờn,tha thẩn nhớ bố nhớ mẹ, nhớ các chị. Trong buổi chiều nhá nhem tối ấy,có một người đã đến thăm em. Là chị chứ không phải chị Quỳnh Hương người chăm em nhất,là chị,ngừơi hay mắng em nhất. Không hiểu sao,những ngày đó em nhớ rất rõ,chị hỏi có ai ở nhà không, bà Giản đâu, em chơi với ai,em ngủ với ai,em ở đây có thích không. Lạ là em không nhớ câu trả lời của mình.Em chỉ nhớ,lúc đó cả 2 chị em mình đều khóc mà không nhớ vì sao. Để rồi,chị vội vàng đi về nhà mình vì sợ bà Giản nhìn thấy,và vì trời đã tối hẳn . Mỗi lúc nghĩ về chị em rất nhớ lúc ấy,không hiểu sao 2 chị em mình lại khóc nhỉ…Chả nghĩ được



Chị em mình ít thân nhau,cứ khi nào có 3 người là y như rằng chị thân với người kia hơn em,như chị em mình với chị Hoài,,hay với chị Mai.có thể đôi lúc bất đồng vớI ng kia,nhưng kiểu gì 2 người cũng thân nhau hơn ý. Đợt chị với chị Mai giận nhau,em xấu tính vừa buồn vừa vui . Mệt vì phải chơi vớI 2 người ,nói vịệc tốt của ng này cho ng kia nghe.Vui vì chị chia sẻ vớI em nhìu hơn, dù chỉ là những thứ cuộc sống thường ngày.

Em nhớ 1 vài lúc 2 chị em mình có chung mối quan tâm lo lắng,nhớ hồi ở ốt, chị em mình với chị Hoài cứ nơm nớp lo sợ những chuyện xã hội của mẹ ý nhỉ, mẹ ko nên thế này ko nên thế kia.lại còn lo sợ nhà mình bị đánh bom nữa chứ.Buồn cười thế,

Những chuyện ngày nhỏ ấy,em rất nhớ. Kể thì nhiều lắm.

Em chưa bao giờ xem mẹ chị không phải là mẹ em,em vẫn gọi Mẹ Huệ và mẹ Thìn.Ngày ở nhà,mỗi khi có tin gì ngoài này hoăc mỗi lúc em buồn, em hay lên thắp hương cho mẹ lắm.Chỉ có điều,em chỉ luôn cầu cho chị Quỳnh Hương va chị,dạo gần đây còn có bé Minh Quang nữa.

Nếu chị đọc được entry này,mà em cứ kể lể mãi không thôi thì làm sao chị sang được trời Tây ấy kia chứ.Dừng ở đây nhé



Đi đi nhé,chị của em, đi và thực hiện uớc mơ của mình. Dù lòng có nhiều khổ đau và cay đắng. Dù tình yêu có nhiều trắc trở, gia đình không trọn vẹn. Đi đi để có ngày trở về...

Sẽ có ngày chị hạnh phúc. Đi đi và đôi lúc hãy nhìn lại phía sau. Ở đó có bố mẹ, có chị Quỳnh Hương,có anh Lưu,có Minh Quang,có những người bạn của chị,chị Thảo mèo, chị Vân Anh, chị Linh Chi,...có những người than cùng máu mủ với chị,..và có em.



Entry viết cho chị cho một ngày tháng 8,không hề xa nữa

trinhnusatthep
09-10-2009, 12:42 AM
Em đã làm gì thế này...

Em tàn nhẫn với bản thân em chưa đủ sao, sao em còn tàn nhẫn với chuyện tình cảm của cô bé ấy...

[Only registered and activated users can see links]

Em có thấy ko, bé con yêu anh ấy biết chừng nào...
Em có thấy ko, nụ cười của bé mỗi khi nghĩ về ngày đầu tiên gặp nhau của 2 đứa....

Em đã nói gì vậy, em đã làm gì vậy....Để đến lúc này em không biết mình đúng hay sai, ngu ngốc hay chín chắn...

Có lẽ nào em nhầm chăng, có lẽ nào em đã sai khi áp dụng những tình cảm , suy nghĩ của em cho cô bé ấy... Khi mà chính em lại quá cực đoan...


Em đã sai rồi chăng....

CaChep
09-10-2009, 02:01 AM
[Only registered and activated users can see links]


.......Đã ghé qua nhiều, đọc nhiều những tâm sự của những người xa lạ, hay kể cả ngay chính những người bạn mình.......sao lại thấy cuộc sống của mình thật quá tẻ nhạt.....

Đối với nhiều người khi nhìn vào chỉ thấy vây quanh mình là những điều tốt đẹp và may mắn.....Có lẽ đúng là cuộc sống của mình ko quá tệ, vật chất, tình yêu, vài cái tài lẻ, và những mối quan hệ xã hội có chút dễ dàng......đủ để cho nhiều đứa bạn gái đôi lúc cũng cảm thấy ghen tị.... nhưng hình như mình thiếu 1 tâm hồn...để hiểu, thông cảm và sẻ chia.....

Buồn......

Mình hiếm khi có cảm giác thực sự buồn, mọi thứ đều thoáng qua, ở lại trong chốc lát, rồi lại có những niềm vui khác cuốn mình đi..... quên buồn thật nhanh......

Khóc.......

Mình hiếm khi rơi nước mắt, bị ngã thật đau, uất ức vì ko thể giải quyết đc một vấn đề bức xúc, thậm chí ở đám tang một người thân mình cũng cố gắng ko khóc to, chỉ rơm rớm mà ko muốn để ai nhìn thấy............chỉ nhớ đám tang duy nhất mình khóc như mưa là của một đứa bạn cấp 2.....6 người đi chỉ 1 người về.....khóc khi mọi ng đã ngủ say......

Có lẽ vì mình luôn mang vẻ bề ngoài hớn hở và tươi cười nên ai cũng nghĩ rằng mình không phải là người thích hợp để họ tâm sự, chia sẻ. Tại đôi lúc mình cũng vô duyên vì tính mình hay quên nữa. Mình đôi lúc ko biết dùng lời nói như thế nào để diễn tả cảm xúc, hoặc những lời mình nói ra lại là những câu nói "chẳng may" rất vô duyên....

Thấy các bạn tâm sự chuyện vui mình thèm thì đã đành, đây chuyện buồn mình cũng thấy thèm, sao họ buồn đc như thế? sao họ có được cảm giác như thế? liệu mình có cảm giác ấy ko? sao họ có thể viết đc những dòng tâm sự như vậy? ......sao mình dốt thế nhở, vui thì ko mong lại mong buồn......ngta muốn vui mà còn chưa vui đc

Cuộc sống ngày ngày trôi qua vô vị quá, cứ mấy thứ lặp đi lặp lại, ko mục đích, ko đam mê ( vì thứ mình ham thích nhất thì biết chắc ko thể và ko nên đi theo con đường ấy :( ) trớ trêu thế......

Càng ngày mình càng tự khiến mình vô vị đi hay sao ấy......

Thèm những lúc thật buồn để lắng lại... suy nghĩ......, thêm đc 1 chút quyết tâm.........

Nhưng lại quên đi quá nhanh....... mải mê với những niềm vui.........

Bỗng dưng có 1 người mới quen ....... dăm ba câu chuyện phiếm.....dăm ba cái tin nhắn vớ vẩn......một bản nhạc.......nụ cười....làm cho mình muốn thay đổi bản thân, muốn phải cố gắng thật nhiều........

Tại sao nhỉ?

trinhnusatthep
11-11-2009, 11:46 PM
Đời người là những lời nói dối vô tận
Người ta nói dối nhau, người ta nói dối chính mình



Người ta nói dối người này đến người khác
Nói dối lần này đến lần khác
Nói dối việc này đến việc khác

Trẻ con nói dối kiểu trẻ con
Người lớn nói dối kiểu người lớn
Già khô cóc cụ nói kiểu cụ cóc
Vắt mũi ra gỉ nói dối kiểu gỉ mũi




Cũng như em đau lần này đến lần khác,
Cũng như em điên người này tới người khác
Lần này đến lần khác
Việc này đến việc khác

To đầu có kiểu của đầu to
Nít ranh có kiểu của ranh con



Tsb thằng con bảo rằng mình chưa bao giờ dối mình, dối người nhé





Ngay cả sự ra đời của các người và tôi cũng đã là một sự lừa dối
Sự lừa dối của những người gọi là bố mẹ về tương lai, về tuổi già, về chữ hiếu

ĐM, ngay cả cái bản mặt hãm tài dối gian của các người tôi cũng ghét, thế mà *** hiểu sao tôi vẫn phải dối mình trưng cái mặt nạ gian dối của tôi ra tiếp các người.
Tsb, các bạn mang mình đi bệnh viện đi.Tsb

trinhnusatthep
29-12-2009, 01:53 PM
10 tiếng nữa thôi em sẽ ở trên tàu

Em đi nhé, rồi sẽ về nhanh thôi
Về để nhìn thấy lại chính mình
Về để tiếp tục lại là em


Em đi.

Snk_Killer
29-12-2009, 10:23 PM
Mình vô cảm mất thôi ..

trinhnusatthep
01-12-2011, 01:23 AM
Những dòng cuối cùng được viết trước khi leo Fan. Cảm giác ngày nào em vẫn còn nhớ

Đến giờ trở về, em đã có điều gì hay...
Còn đâu đó cơn gió lạnh nơi đỉnh núi thời khắc giao thừa, 3143m.
Tương lai là một cái đỉnh khác, cao hơn nhiều...