PDA

View Full Version : Vài truyện ngắn ... đã lâu


yourdalink
25-04-2007, 07:16 PM
Đã đăng trên một số diễn đàn... Tôi viết những truyện này khoảng 4 tới 5 năm rồi...

Con gái, sao luôn nghĩ sai về con trai?

Sáng đó, trời vẫn còn sớm lắm, nó đợi ở bên xe bus. Lạnh, hơi đói, gì thì gì, tối qua nó ko ngủ. Bài tập nhiều, nó cố, và ... bây giờ là đói, buồn ngủ.

Đang co ro vì lạnh, xe tới. Nó nhảy vội lên, tìm vào hàng ghế cuối cùng. Đó là kinh nghiệm mà nó học tập được sau 6 tháng đi xe bus, kể từ khi vào đại học. Cũng chả có gì to tát, ngồi ghế cuối thì sẽ chả bao giờ fải nhường ghế cho cụ già, em nhỏ, fụ nữ có thai ... Mà nhiều khi cụ thì chẳng già, em cũng chả nhỏ, fụ nữ thì bụng to chứ chả chắc có bầu hay ko, vẫn fải nhường. Vậy nên, một nguyên tắc bất thành văn cho những thằng con trai đi xe bus là: Ghế cuối là nơi đắt giá nhất.


Nó, trông bình thường, chả cao, chả thấp, chả gầy, cũng chả béo, chả đẹp trai, mà cũng chả xấu trai. Nhìn chung, very bình thường. Quần tụt, áo fông trắng, ba lô, duy chỉ có cặp kính cận làm đôi mắt nó lại thêm fần
sắc.


Nó ngồi, ngó nghiêng linh tinh. À há, còn sớm qua nhỉ. Ngoài fụ xe và lái xe, chỉ có nó, hai chị ngồi ghế đầu, và một con nhỏ xinh xinh ngồi cùng ghế, dĩ nhiên là ... cuối.


Nó cười thầm, hà ... cũng có đứa giống mình.


Nhưng nó cũng chả cười lâu, và cũng chả có ý bắt chuyện con bé đó. Con bé ngồi sát cửa sổ, chấm hết.


Xe đi được một bến, nó nhận ra là mình bắt đầu buồn ngủ. Mí mắt díp xuống,
và nhấc nó lên có vẻ là việc khó khăn. Nó ngồi, lim dim nhìn ra cửa kính.


Và nó bắt đầu nghĩ ... Chà, đang lạnh, giá như có một cái áo ấm mặc thì tốt, tại sáng nay trong fòng ấm quá, nó làm độc cái áo fông. Hôm qua, vào Metro, nó thấy mấy cái áo đẹp lắm ... fải kiếm một cái mới được. Trời ạ, lạnh fết, sao lại đi bật điều hoà cơ chứ? Chết mất, giá như cái em xinh xinh kia là bồ mình, mình ôm cho fát có fải ấm ko. Tiếc thật, biết thế này mình cưa luôn một em cho đỡ ... lạnh. Nó hơi nhếch mép, cười với ý nghĩ mới chỉ thoáng qua đó.


Con bé kia, trời ạ, một con bé xinh mới chết chứ. Kính cận, da trắng, tóc đen, môi đỏ, trông cực kỳ ... Con bé nhìn nó, và: ... Trời ạ, sao anh ấy cứ nhìn mình thế nhỉ. Ngượng quá, fải quay mặt đi thôi, ai lại thế.


Đói, lại một cảm giác mới trào đến. Nó nhếch mép, nhưng ko fải để cười, mà
để ... nuốt nước bọt. Trời đất, đói ơi là đói, nó lại lim dim nhìn ra fía cửa kính, nơi con bé kia đang ngồi. Nó nghĩ, nghĩ linh tinh và hội tụ lại ở một ổ bánh mì trứng. Trời ạ, biết thế lúc nãy mua tạm lấy ổ bánh, thì có fải sướng ko? Giá như sáng nay đi tắm sớm hơn một tý, có thể đã kịp nấu nồi mì ăn tạm. Nhớ, nó nhớ tới những món mà mẹ nó vẫn nấu cho nó ăn ... Đói, thật là đói.


Chúa ơi, anh ấy lại nhìn mình. Đôi mắt thật nghệ sĩ, lim dim, mơ màng, và hình như đang nghĩ điều gì cao siêu lắm. Chắc anh học kiến trúc rồi, hay mỹ thuật nhỉ? Đôi kính của anh ấy đẹp thật, nó làm tôn đôi mắt to nâu nâu của anh ấy lên ... Anh ấy đang nhìn mình kìa, ... chúa ơi ... cái nhìn thật lạ. Nó làm mình thấy vừa ấm áp lại vừa lạnh lùng. Và ... à mà thôi,. Con bé đỏ mặt, lúng túng quay đi.


Buồn ngủ quá. Trời, cả một đêm thức trắng cơ mà, ko buồn ngủ sao được. Biết thế tối qua mình ngủ một tý, trưa ở lại trường làm nốt có chết ai đâu cơ chứ? Ngáp, ồ không, mình đã ngáp quá nhiều rồi. Và, nó dụi mắt, nhẹ nhàng ... nhẹ nhàng.


Ôi, anh ấy lại nhìn mình. Cũng đúng thôi, mình cũng xinh, và chắc cũng có điểm gì đó đặc biệt ... Anh ấy đang làm gì thế nhỉ? Hình như là ... trời ạ, anh ấy muốn ... nhìn mình rõ hơn. Quả là đôi mắt của một nghệ sĩ, đầy ma lực. Và, cứ thế, con bé chằm chằm nhìn vào nó, ko chớp.


À há, tới bến rồi. Nó xuống xe, vào quán làm li cà phê cho tỉnh táo cái nhỉ. Ngồi, lơ đễnh nhìn ra cửa, nó chợt thấy. Ủa, con bé lúc nãy hay sao ấy nhỉ? Rồi, từ từ tiến tới chỗ nó, con bé mở cái miệng xinh xinh ra, và nói:


- Em làm quen với anh, được chứ?

:adore:

Mattroivedem
06-05-2007, 10:39 PM
sao đang ko đăng hết lun đi,cứ post rùi để đây đọc tưc măt thật,chpẹ cẹp!

yourdalink
21-05-2007, 09:19 AM
Truyện đó đã ... kết thúc :D Ngắn mà. :D
Vậy gửi thêm một hai truyện nữa nhé, viết từ hồi năm thứ nhất.

yourdalink
21-05-2007, 09:21 AM
Bạn

Trong bóng tối, nó mò mẫm bấm số điện thoại thân quen.Như thường lệ, Quang vẫn còn thức.
-Hạnh phúc là gì hả Quang?
-Hạnh phúc la` điều đơn giản, đơn giản tới mức người ta vô tình lãng quên nó và, lao vào tìm kiếm nó trong tuyệt vọng.

-Đơn giản, vậy nó rẻ lắm nhỉ?
-Trâm đã thấy người ta rao bán nó bao giờ chưa?Nếu chưa, thì đâu có thể định giá nó được .
-Ừ, có lẽ...
-Và ...được nghe Quang nói cũng là một điều hạnh phúc rồi.Quang nhỉ?
-I hope so.
Quang đặt máy, sau khi nghe thấy tiếng đặt máy nhẹ nhàng của Trâm.Lúc nào cũng vậy, Quang luôn để Trâm cúp máy trước.
Con
bé, vo viên tớ giấy lại và vứt ra ngoài cửa sổ.Nơi có mấy chậu xương
rồng và hoa bỏng đá.Nó rất thích bỏng đá, cái thứ cây trông kì kì và
lúc nào cũng như ngấn nước ấy.Cũng thế, nó rất thích viết truyện, những
câu chuyện, hay nói đúng hơn, nhưng đoạn đối thoại giữa nó và
Quang.Quang của nó, lúc nào cũng thế, nhẹ nhàng, luôn thoả mãn những
câu vặn vẹo...nhiều khi là trái khoáy của một con nhóc đang lớn.Nó luôn
đặt câu hỏi cho Quang và vắt óc để tìm một câu trả lời, những câu trả
lời làm Quang trở nên thú vị.Nó đi ngủ,với giấc ngủ đến nó thật dễ
dàng.
Sáng, lại đi học muộn.Nó luôn vậy, việc không đi học
muộn với nó mới là chuyện lạ.Sau một hồi lang thang ngoài sân bóng, nó
mới chui qua hàng rào sắt vào trường.Đang giờ chơi, cô gọi nó lên:
-Trâm, cô có biết cô có lỗi gì không?
-Dạ, em không biết.
Cô cười, mắt ánh lên.Nó cũng không rõ vì sao.
-Vậy việc đi học muộn là một việc tốt?
-Dạ không.Nhưng thưa cô, em không bị ghi vào sổ của nhà trường...
-Đúng, cô không bị ghi.Nhưng việc đi học muộn và chui rào với một học sinh nữ la` điều được khuyến khích hả?
-Dạ không.Nhưng...
-Về chỗ đi, cuối giờ gặp tôi.
Hậm hực, nó quăng đánh uỵch cái ba lô lên bàn.
-Chán như con gián.
Thằng bạn tò mò:
-Sao thế?
-Sao trên trời ấy.
-Bây giờ là ban ngày mà, mày...
-Ừ,
ban ngày, đúng, nhưng nó chỉ đúng với mày và nửa đống người lúc nhúc,
trên cái bán cầu này thôi.Tao thuộc về thế giới khác, mày hiểu không?
-Ừ, hiểu.
-Mày chả hiểu gì cả.
-Thú vị đấy.
-Chả thú vị mấy.
Thằng bạn quay đi, tiến lại chỗ tụi con gái đang buôn chuyện.Một lũ chán chết, nó tự nhủ.
Chiều, sau ca học thêm, nó vào một hàng net gần trường và mở yahoo messenger.Vừa conect xong...
-Ê...
-Chào ông.
-Đi ăn cơm đi?
-Sao lúc nào cũng đi ăn thế?
-Bà sao thế?
-Không.
-Đi đi mà.Đi ngay nhé.Tôi đợi.
-Khônggggggggg.Nó
cố gắng "thét lên" nhưng R. đã out mất rồi.Nó trả máy, ra về trong một
sự bực tức khó hiểu.Về nhà, leo lên giường, cố chui đầu vào trong chăn
dù trời thực sự là rất nóng.R. chắc sẽ buồn lắm.R. là bạn nó, có thể
nói là bạn thân.Nó biết, ăn cơm cùng R. sẽ rất thú vị, hai đứa có thể
nói chuyện tới muộn, nhưng...Nó thấy R. có nhiều mâu thuẫn quá.Lúc như
trẻ con, lúc lại quá già dặn.Nó chán phải nghe những dòng mess của R.
rủ đi ăn, và cả những chuyện tình cảm của R. nữa.Những chuyện tình cảm
thật rắc rối, thật nhăng nhít.
Đêm đã khuya, nó bấm máy.Như thường lệ, Quang vẫn còn thức.
-Quang có thấy Trâm xấu không?
-Không Trâm à.Mà "cái nết đánh chết cái đẹp cơ mà" Trâm.
-Ha ha.Thế Trâm hỏi Quang nhé? Cái đẹp có tội tình gì mà cái nết đánh chết nó.Vậy cái nết bạo lực quá còn gì.Có gì hay ho đâu.

ngồi, mân mê cái bút.Nó không nghĩ được câu trả lời nào hoàn hảo.Nhưng
Quang của nó cần một câu trả lời hoàn hảo.Nó lại xé tờ giấy ra, và viết
lại:
-Tình bạn là gì?
-Là một trong những thứ tình cảm cao quý của con người.Nó giúp người ta có thể sống, chứ không chỉ là tồn tại, Trâm à.
-Vậy Trâm đang tồn tại hay là sống?
-Chắc là sống, dù sao Trâm vẫn cóbạn, thậm chí là nhiều bạn.
-Không.
-Đúng mà, chí ít còn có Quang đang nghe Trâm nói đây.
-Không.
-Trâm còn rất nhiều bạn, trên lớp và cả trên mạng nữa.
-Không.Trâm đang cô đơn.Trâm chẳng có ai hết.
-Thế còn Quang?
-Quang
ư, Quang hoàn hảo, Quang thú vị và hiểu Trâm, nhưng Quang chỉ là mo^.t
nha^n vật cu?a Tra^m.Không hơn, không kém....Trâm biết mà.

khóc.Một hàng nước mắt lăn dài trên khuôn mặt bầu bĩnh.Mái tóc hoe hoe
vì đi nắng nhiều.Nhưng, nó bật đứng dậy, ra khỏi bàn.Đi rửa mặt.Mặt nó
ửng lên vì xát mạnh.Trâm không bao giờ khóc.Trâm còn nhiều bạn mà.Trâm
không thể cô đơn.Nó còn có R., có cô giáo, có bạn bè, kể cả cái thằng
bạn thích chọc ngoáy ngồi cạnh nữa.Nhấc máy, nó gọi cho R.
-R. này, hạnh phúc là gì?
-Chả là gì cả.À quên, hạnh phúc la` được ngủ một giấc khi đã 1h sáng.
-Ừ, thú vị đấy.
-Chả thú vị lắm đâu.
-Thế R. có bực chuyện chiều này không?
-Không đâu.R. chắc Trâm bận.
-Thế nếu Trâm không bận.
-Dù sao, R. cũng la` đứa ích kỉ mà.
-Ừ, R nên hỏi ý của Trâm trước.
-Ruồi sẽ làm điều đó.Nhưng làm nó từ lần sau, Trâm nhỉ?
-Ừ.Trâm hỏi hạnh phúc đối với Trâm cơ?
-Đi ngủ đi.Muộn rồi.Nhớ đắp chăn nhé.Trời lạnh rồi.
-Ừ, by..e..Một tiếng cụp máy khô khốc của R.
Nhưng
không sao.Nó lại thấy vui rồi.R vốn thế, đầy mâu thuẫn.R có lúc giống
Quang, nhưng nhiều lúc lại nhăng nhít, trẻ con quá...

sao thì R. cũng sẽ tế nhị hơn, nó cảm thấy thích thú với điều đó và nó
ngủ.Một giấc ngủ dài sẽ xoá tan những bực tức của ngày hôm nay.Thời
gian vẫn trôi...
Chiều, nó o­nline.Một dòng off messenger của R:
-Trâm ơi.Đi ăn đi.R đợi.R. out đây.
Chả ai hoàn hảo cả, cả R. cả Quang và cả nó...Dòng đời vẫn trôi.